Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 164


trước sau

Advertisement


“Bà nội cứ nói, chỉ cần anh trai và anh có thể sinh ra một đứa con, thì sẽ cho phép ba mẹ về nhà. Nhưng thật ra, đó chỉ là cái cớ mà thôi. Ba mẹ anh ở bên ngoài mấy chục năm, cũng đến lúc phải trở về rồi. Nếu em không mang thai được thì bà nội chỉ có thể tìm cách khác mà thôi. Lúc nhỏ, Lam Lam đã từng được bà nội nuôi nấng qua một thời gian, nên lần này ba mẹ anh cho Lam Lam trở về, thật ra là có ý như vậy, nếu bà nội nể mặt Lam Lam mềm lòng thì...”

“Có lẽ, chỉ cần bà nội chịu xuống nước, thì ba mẹ anh sẽ có thể trở về nhà.” Hạ Nhật Ninh nhìn Thẩm Thất với ánh mắt van xin: “Tiểu Thất, anh biết việc này đã khiến em phải chịu khổ nhiều rồi. Nhưng mà, ba mẹ anh đã ở bên ngoài suốt mấy chục năm rồi, anh thật sự, lúc nào cũng hy vọng cả nhà anh có thể đoàn tụ với nhau.”

“Cho nên, anh mới quyết định hy sinh em, có phải không?” Thẩm Thất thản nhiên nhìn Hạ Nhật Ninh: “Vậy em hiểu rồi.”

“Em hiểu gì!” Lửa giận lại nổi lên trong đôi mắt của Hạ Nhật Ninh: “Em lại nghĩ lung tung nữa rồi!”

Thẩm Thất cúi đầu xuống, không dám nhìn Hạ Nhật Ninh, khẽ nói: “Em vẫn chưa mang thai đứa bé của anh, em xin lỗi anh. Anh có suy nghĩ của anh, em hoàn toàn không có quyền can thiệp. Anh cần em làm gì thì chỉ cần thông báo em một tiếng là được rồi, em sẽ cố gắng phối hợp với anh. Em không có tư cách bướng bỉnh, em cũng không có sự lựa chọn nào khác.”

Hạ Nhật không biết nói thêm gì nữa.

“Anh dám nói không phải không?” Thẩm Thất hỏi ngược lại Hạ Nhật Ninh: “Em so với Thôi Nguyệt Lam, thì cô ta có thể khiến ba mẹ của anh mau chóng trở về, nhưng em thì không thể. Cho nên, anh mới quyết định chọn Thôi Nguyệt Lam.”

“Không phải như vậy.” Hạ Nhật Ninh đột nhiên cao giọng nói: “Em và cô ấy là hai chuyện hoàn toàn khác nhau! Em là vợ của anh, còn cô ấy chỉ là em gái của anh, làm sao có thể so sánh với nhau được?”

“Vợ và em gái ư?” Thẩm Thất khẽ cười ra tiếng, khóe mắt ướt đẫm, cô ngước lên nhìn Hạ Nhật Ninh: “Anh thật sự xem cô ấy như em gái thật ư?”

“Đương nhiên rồi!” Hạ Nhật Ninh bực tức trả lời: “Anh không hề đa tình như em tưởng tượng đâu!”

Thẩm Thất bán tín bán nghi nhìn Hạ Nhật Ninh: “Thật sao?”

“Anh biết em sẽ nghĩ lung tung mà!” Hạ Nhật NInh thở dài một tiếng, hắn khẽ hôn lên trán của Thẩm Thất: “Cho nên anh mới cố tình quay về đây, giải thích rõ cho em hiểu!”

“Vậy cô ấy đối với anh thì sao?” Thẩm Thất tiếp tục truy hỏi: “Cô ấy cũng chỉ xem anh là anh trai thôi sao?”

Hạ Nhật Ninh bóp nhẹ chóp mũi của Thẩm Thất: “Chúng ta đã kết hôn rồi, em còn chưa tin tưởng anh sao?”

Thẩm Thất lúc này mới hé nở ra được một nụ cười.


“Hạ Nhật Ninh, vậy anh có thích em không?” Thẩm Thất bất chợt hỏi.

“Thích.” Hạ Nhật Ninh không hề do dự thừa nhận.

Cô là tiểu thiên sứ của hắn, tiểu thiên sứ mà hắn đã tìm kiếm suốt 18 năm trời!

Sao hắn lại không thích được?

Sao hắn lại không quan tâm được chứ?

“Vậy, anh sẽ luôn luôn... luôn luôn ở bên em chứ?” Đôi mắt Thẩm Thất nhìn thẳng vào Hạ Nhật Ninh.

“Đúng vậy.” Hạ Nhật Ninh khẳng định nói.

Suốt đời này hắn không muốn phải rời xa tiểu thiên sứ của hắn nữa!

Ai cũng không thể tách họ ra được!

“Vậy, anh có yêu em không?” Thẩm Thất cuối cùng cũng hỏi ra câu này.

Nhưng Hạ Nhật Ninh lại cười lên.

Đến bây giờ cô ấy còn đang phân vân vì vấn đề này ư?

Câu này còn phải hỏi nữa hay sao?

Câu trả lời đương nhiên là có rồi!

Hạ Nhật Ninh vừa mới mở miệng định trả lời, thì điện thoại của hắn chợt reo lên.

Hạ Nhật Ninh vừa nhìn thấy số điện thoại, bèn nói với Thẩm Thất: “Được rồi, anh phải về rồi. Em hãy nhớ là đừng suy nghĩ lung tung nữa! Có biết không?”

Hạ Nhật Ninh cúi đầu hôn lên trán của Thẩm Thất, xoay người rời khỏi.

Thẩm Thất cứ đứng đó nhìn vào tấm lưng đang xa dần của Hạ Nhật Ninh.

Rốt cuộc anh ấy yêu mình hay là không yêu mình chứ?

Sau khi xem show diễn về, tâm trạng của Thẩm Thất đã tốt hơn trước rất nhiều.

Ông Charles tuy không hỏi gì cả, nhưng cũng thấy được, ánh mắt của Thẩm Thất đã sáng lạng hơn rất nhiều.

Tuy lần này không xem trọn được hết cả buổi lễ ra mắt, nhưng, ông Charles vẫn đem về không ít tài liệu cho Thẩm Thất, cho cô ấy tham khảo và học tập.

Hai ngày sau, Phùng Mạn Luân lại đến.

Nhưng mà, lần này hắn đến không phải để ngồi chơi, mà là muốn tìm Thẩm Thất giúp đỡ.

“Tiểu Thất, lần này em nhất định phải giúp tôi.” Phùng Mạn Luân vừa mới vào cửa thì đã tối tăm mặt mày nói: “Tôi vừa mới đầu tư một bộ phim truyền hình lớn, nhưng nhà tạo mẫu độ nhiên lâm bệnh nặng, tôi đã liên lạc qua mấy nhà tạo mẫu, nhưng họ đều kín lịch hết cả. Tiểu Thất, em hãy giúp tôi một lần đi!”

Thẩm Thất ngơ ngác: “Nhưng em chưa hề tạo mẫu cho đoàn làm phim lần này cả! Em cũng không có kinh nghiệm cho những kiểu trang điểm trong phim.”

“Lúc em còn đi học, không phải đã từng thực tập trong một đoàn làm phim sao? Tác phẩm của em tôi cũng đã xem qua rồi, tuyệt đối không có vấn đề gì đâu.” Phùng Mạn Luân tự tin nói: “Tôi hoàn toàn tin tưởng em!”

Thẩm Thất bán tín bán nghi nói: “Không được đâu? Em thường phụ trách trang điểm cho các buổi tiệc nhiều hơn, anh hãy đi tìm người khác giúp đỡ đi.”

Phùng Mạn Luân cố tình làm ra một nét mặt oán trách nói: “Tiểu Thất, em hãy giúp sư huynh một lần đi. Hơn nữa, những phong cảnh quay phim cũng rất đẹp, không phải em rất thích được đi vẽ tranh phong cảnh sao? Em chỉ cần phụ trách tạo mẫu của nhân vật chính mà thôi, còn những người khác thì sẽ có nhà tạo mẫu của riêng họ đảm nhiệm, sau khi em hoàn thành công việc của mình thì có thể đi vẽ tranh rồi!”

Câu nói cuối cùng của hắn, đã thành công khơi dậy được hứng thú của Thẩm Thất.

“Anh dự định quay phim truyền hình ư?” Thẩm Thất hiếu kỳ hỏi.


Phùng Mạn Luân cười nói: “Anh đã mua một bộ phim với đề tài tiên hiệp trên mạng, cho nên nơi lấy bối cảnh đều vô cùng đẹp. Có núi có sông có cây có hoa, chỉ riêng bối cảnh thôi, thì anh đã đầu tư hết 100 triệu rồi.”

Thẩm Thất sáng mắt lên.

Phim tiên hiệp ư?

Bối cảnh ấy chắc chắn sẽ rất đẹp.

Tuy rất nhiều đoàn làm phim vì muốn tiết kiệm, nên đến phút cuối những bối cảnh ấy đều được tạo ra bằng kỹ xảo vi tính.

Thế nhưng hiệu quả từ những bối cảnh thực tế, là điều mà kỹ xảo vi tính không cách nào sánh ngang được.

Lúc này, ông Charles đang đi từ bên ngoài vào nói: “Nghe có vẻ khá tốt, Tiểu Thất, tuy em đã quyết định đi theo con đường nhà thiết kế, nhưng như vậy cũng không cản trở con phát triển theo nhiều chiều hướng khác nữa. Nếu em có thể học thêm một kỹ năng thì thành tựu sau này sẽ càng cao hơn nữa. Đây chính là cơ hội thực tập rất tốt với em đó.”

Ông Charles nêu ra ý kiến của mình một cách trực tiếp.

Nếu ông Charles đã nói như vậy, thì Thẩm Thất cũng không có gì phải lo lắng nữa, cô bèn gật đầu đồng ý.

Khi Thẩm Thất gật đầu đồng ý, thì khóe mắt của Phùng Mạn Luân chợt lóe lên một

Advertisement
nụ cười xảo quyệt.

Nếu Thẩm Thất đã đồng ý vào đoàn làm phim, thì Phùng Mạn Luân cũng không nán lại nữa, lập tức cáo từ rời khỏi.

“Thầy ơi, tại sao thầy lại tán thành việc con tham gia vào đoàn làm phim vậy?” Thẩm Thất đợi Phùng Mạn Luân đi rồi, mới hỏi ông Charles.

“Em chưa bao giờ vui khi ở lại đây cả, vậy thì tại sao lại không đi khuây khỏa bên ngoài chứ?” Ông Charles vô cùng nhân từ nhìn Thẩm Thất: “Có lẽ sau khi em ra ngoài rồi thì tâm trạng của em sẽ khác đi.”

Thẩm Thất nghĩ cũng đúng.

Ở lại thành phố Vinh, thì dường như cô thật sự không vui vẻ gì cả.

Dù Hạ Nhật Ninh nói, cô và Thôi Nguyệt Lam hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, dù cho Hạ Nhật Ninh đối với Thôi Nguyệt Lam không phải là loại tình cảm đó, nhưng nếu mỗi ngày đều phải nhìn thấy Thôi Nguyệt Lam cứ lượn qua lượn lại trước mặt cô ấy để chứng tỏ sự tồn tại của cô ta, thì cũng thật phiền phức.

“Vả lại, bây giờ em vẫn còn trẻ, học hỏi được nhiều hơn thì sẽ không có hại gì cả.” Ông Charles tiếp tục nói: “Sau này chưa chắc em có thể phát triển được trên con đường nào. Nếu một con đường bị tắc nghẽn, thì em sẽ còn con đường khác để để đi, sẽ không gì có thể bắt ép được em, sẽ không dậm chân tại chỗ, cũng sẽ ko ép mình vào đường cùng.”

Thẩm Thất suy nghĩ một hồi, điều này cũng có lý.

Nếu cô làm nhà tạo mẫu không được thì cô ấy sẽ làm nhà thiết kế, nếu ngay đến nhà thiết kế cũng làm không được thì cô sẽ vào đoàn làm phim để trang điểm diễn viên, tài năng trang điểm của cô vẫn luôn ở đó mà!

Thẩm Thất gật đầu nói: “Em đã hiểu rồi.”

Ông Charles thật sự đang suy nghĩ thay cho Thẩm Thất.

Nhưng Thẩm Thất vẫn cảm thấy vô cùng kỳ lạ, Phùng Mạn Luân thân là người kế thừa của Phùng Gia, hắn cứ bỏ mặc nhiều hạng mục như thế này, chuyên chú tâm vào việc quay phim truyền hình thôi sao? Rốt cuộc có phải gần đây hắn rảnh rang lắm không?

Việc tìm nhà tạo mẫu, cứ trực tiếp giao cho thuộc hạ làm là được mà.

Chẳng lẽ hắn cũng nhìn thấy tâm trạng gần đây của mình cũng không tốt, nên mới cố tình quay một bộ phim truyền hình, cho mình được khuây khỏa ư?

Không không không, không thể nào đâu.

Hắn không rảnh rang như vậy đâu.

Trong lúc này, Phùng Mạn Luân đang vừa gọi điện thoại vừa lái xe: “Khả Hân, em hãy ráng kiềm chế lại! Thôi Nguyệt Lam đó sẽ không thể thành công được đâu.”

Phùng Khả Hân trong điện thoại đang khóc lóc rất thảm thiết: “Anh, lúc trước anh cứ nhất quyết đưa em qua Mỹ, bây giờ thì tốt rồi, tiện nhân bên cạnh Hạ Nhật Ninh đã càng ngày càng nhiều rồi!”

Phùng Mạn Luân tiếp tục an ủi cô: “Em đừng nghĩ như vậy. Em cứ né qua một bên trước, đợi đến khi Thẩm Thất thay em thu dọn hết tất cả tình địch, em chỉ cần ngồi hưởng thụ thành quả của cô ta đem lại là được rồi!”

Phùng Khả Hân bán tín bán nghi nói: “Thật sao?”


“Đương nhiên là thật rồi, em không tin người khác thì cũng phải tin người anh này chứ?” Khi Phùng Mạn Luân nói câu này, biểu cảm trên mặt hắn không hề có thành ý gì cả.

“Được thôi, vậy thì em sẽ tin anh một lần.” Phùng Khả Hân sau khi nói xong câu này bèn gác máy.

Sau khi dẹp điện thoại vào, thì khóe miệng Phùng Mạn Luân mới cong lên đầy mỉa mai.

Em gái có là gì chứ?

Vẫn chỉ là một con cờ của anh ta mà thôi.

Nhưng lúc anh ta quyết định mua bộ phim truyền hình đó, thì diễn tiến của câu chuyện đã hoàn toàn vượt khỏi kế hoạch ban đầu của anh ta rồi.

Anh ta cũng không biết, tại sao anh ta lại nổi hứng lên mua nó nữa.

Anh ta chỉ cảm thấy, những ngày tháng cùng tảo mộ với Thẩm Thất, dường như là những ngày tháng mà anh ta vui vẻ nhất suốt cuộc đời này.

Trong tiềm thức của anh ta, cứ muốn lập lại cuộc sống như vậy thêm một lần nữa.

Đợi đến khi anh ta hoàn hồn lại, thì đã hoàn thành việc đó mất rồi.

Anh ta không hề phủ nhận, trong khoảng khắc mà Thẩm Thất đồng ý gia nhập đoàn, trong lòng của anh ta vô cùng sung sướng.

Anh ta không hề phủ nhận, lúc đầu anh ta tiếp cận Thẩm Thất là để đả kích Hạ Nhật Ninh.

Nhưng lúc này, anh ta đột nhiên có chút không khẳng định được rồi.

Tin Thẩm Thất đồng ý vào đoàn làm phim, không được lan truyền rộng rãi, Hạ Nhật Ninh dạo này dường như cũng rất bận rộn.

Cho nên, đến khi Thẩm Thất kéo theo hành lý rời khỏi thành phố Vinh, thì Hạ Nhật Ninh mới biết được, Thẩm Thất đã rời khỏi nhà rồi.

Trước ngày vào đoàn làm phim, Phùng Mạn Luân đích thân tới đón Thẩm Thất, trực tiếp cho máy bay riêng của mình bay đến nơi quay phim.

Bởi vì phải quay phim tiên hiệp, cho nên bối cảnh được sắp xếp tại một rừng trúc bên phía Nam thành phố.

Sau khi đến nơi Thẩm Thất mới phát hiện, thật sự tồn tại nơi có núi có sông, phong cảnh đẹp đẽ như mơ.

Vẽ tranh phong cảnh tại đây, quả thật cũng rất thơ mộng.

Phùng Mạn Luân thân là ông chủ lớn, anh ta đích thân đem theo nhà tạo mẫu, nên tất cả mọi người trong đoàn đều không dám lười biếng, mọi người đều chủ động chào hỏi Thẩm Thất.

Thẩm Thất mặc một bộ đồ thoải mái, một chút dáng vẻ kiêu căng cũng không có, nguyên một đoàn làm phim, cũng không có ai nhận ra cô ấy chính là phu nhân của tổng tài của tập đoàn Hạ Thị mà dạo trước được đồn đại không ngừng.

Sau khi vào đoàn không lâu, Thẩm Thất hơi ngứa tay, thiết kế mấy bảng vẽ tạo hình cho nữ chính.

Kết quả là sau khi nữ chính xem qua, bức nào cũng rất yêu thích, cứ cầu xin Thẩm Thất vẽ từng bức cho cô ấy.

Thẩm Thất cũng bị nổi hứng lên, vẽ từng bức cho từng hình mẫu của nữ chính, sau đó cho mọi người quyết định.




Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện