Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 162


trước sau

Advertisement


“Cũng tốt.” Ông Charles gật đầu nói: “Nhà thiết kế này đã từng là một người bạn của thầy, ý tưởng thiết kế của cô ấy thật ra thích hợp với em hơn. Cô ấy là người dẫn đầu trang phục nữ trên quốc tế, là người rất có thực lực. Vốn dĩ thầy cũng muốn dẫn em đi gặp cô ấy, nhưng nếu Mạn Luân đã gửi thư mời cho em, vậy thì lão già này, sẽ không đi hạ thấp hình tượng của em nữa.”

Thẩm Thất bật cười: “Thầy lại lấy em ra làm trò đùa rồi.”

Ông Charles nói: “Tiểu Thất, em dự định phát triển theo phương hướng nào trong tương lai? Em dự định tiếp tục làm nhà tạo mẫu hay làm nhà thiết kế?”

Thẩm Thất im lặng một hồi, mới trả lời: “Em đã làm nhà tạo mẫu hết hai năm rồi, thật ra em thích thiết kế hơn, cho nên, có lẽ trong tương lai em sẽ đi theo con đường thiết kế.”

Ông Charles gật đầu: “Ừ, phương hướng cụ thể cũng không cần xác định gấp. Em cứ ở đây mấy ngày xem, đúng lúc có thể đọc hết những cuốn sách mà thầy đã chọn cho em, mấy ngày trước thầy mới tìm được mấy cuốn sách cho em, đối với ngành thiết kế này vô cùng có ích.”

“Vâng ạ.“Vừa nhắc đến việc học, thì Thẩm Thất đã lấy lại được tinh thần: “Em sẽ không làm thầy thất vọng đâu!”

Trong lúc này, Cảnh Hoa Trang Viên.

Bác sĩ Tần đang kiểm tra sức khỏe cho Thôi Nguyệt Lam, phát hiện cô ấy không có vấn đề gì cả, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt của cô gái này cứ láo liêng, mới biết được cô ta đang giả bệnh.

Bác sĩ Tẩn có chút tức giận.

Ông ấy là bác sĩ chuyên dụng của Hạ lão phu nhân, chứ không phải tùy tiện bị người khác đùa cợt như vậy được!

Cô gái này tuy xinh đẹp, nhưng lại thua xa nhị thiếu phu nhân rất nhiều!

Cô ta không những không lễ phép mà còn nói dối nữa!

Sắc mặt của bác sĩ Tần lúc này đã rất khó coi.

Hạ Nhật Ninh nóng lòng hỏi: “Bác sĩ Tần, có phải nghiêm trọng lắm không?”


“Xem ra là do tôi học thức ít ỏi, nên mới không chẩn đoán được căn bệnh khó trị này.” Bác sĩ Tần thu dọn đồ đạc, sau đó đưa cho trợ lí của mình, đứng dậy nói: “Nhật Ninh, tôi thật sự không cách nào chuẩn đoán được bệnh của cô ấy, hay là cậu tìm bác sĩ khác thử xem?”

Hạ Nhật Ninh bất chợt hiểu được ý của bác sĩ Tần.

Thôi Nguyệt Lam đang giả bệnh!

Sau khi Hạ Nhật Ninh khách sáo tiễn bác sĩ Tần rời khỏi, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi: “Tại sao em lại giả bệnh?”

Thôi Nguyệt Lam nhìn thấy việc giả bệnh của mình bị vạch trần, lập tức bò dậy làm nũng với Hạ Nhật Ninh: “Anh Nhật Ninh, em biết nói dối là không tốt, nhưng em sợ bị chị ấy mắng, em mới giả bệnh mà. Dù sao thì, em cũng đã lỡ tay xé mất bảng thiết kế của chị ấy rồi. Anh Nhật Ninh, em biết lỗi rồi mà, anh đừng giận em có được không?”

Thôi Nguyệt Lam mang bộ dạng đáng thương của mình ra, không ngừng lắc qua lắc lại cánh tay của Hạ Nhật Ninh: “Nếu anh còn giận, thì bây giờ em sẽ đi tìm Thẩm tiểu thư để xin lỗi, nhiều nhất thì chị ấy sẽ chửi em đánh em một trận để trút giận thôi, em không sao cả, dù em bị đánh đến tàn phế, thì em cũng sẽ không hó hé tiếng nào đâu!”

Nhìn thấy bộ dạng như muốn khóc của Thôi Nguyệt Lam, Hạ Nhật Ninh dù có nóng giận như thế nào thì cũng không cách nào lộ ra được.

Dù sao thì, đó cũng là người em gái mà hắn yêu thương từ nhỏ đến giờ.

Nhìn thấy ánh mắt Hạ Nhật Ninh dịu lại, thì Thôi Nguyệt Lam đã biết mưu kế của cô đã thành công, nên lập tức ôm lấy cánh tay của Hạ Nhật Ninh nói: “Anh Nhật Ninh, nghe nói mấy ngày sau tại thành phố Vinh, sẽ có một buổi lễ ra mắt sản phẩm mùa đông mới của một thương hiệu lớn, em cũng muốn đi! Em làm bạn đồng hành của anh có được không?”

“Bạn đồng hành của anh chỉ có thể là vợ của anh mà thôi.” Hạ Nhật Ninh không hề nghĩ nhiều từ chối ngay lập tức.

Thôi Nguyệt Lam lại tiếp tục giở trỏ của cô ra, khiến Hạ Nhật Ninh cảm thấy không biết nên làm thế nào nữa.

Nếu không phải bởi vì ba mẹ của Thôi Nguyệt Lam vì cứu ba hắn mà hy sinh, thì Hạ Nhật Ninh cũng sẽ không bao dung cô ấy như vậy.

Thôi Nguyệt Lam nhìn thấy Hạ Nhật Ninh không lên tiếng nữa, mới khóc lóc nói: “Anh Nhật Ninh, lúc nhỏ anh không như vậy đâu! Lúc đó anh vẫn hết mực chiều chuộng em! Có phải anh có vợ rồi thì không cần em gái nữa hay không?”

Hạ Nhật Ninh lại mềm lòng thêm một lần nữa, hắn giơ tay lên cốc đầu Thôi Nguyệt Lam: “Được rồi, sẽ không có lần sau nữa.”

Thôi Nguyệt Lam đã có được kết quả cô ta muốn, nên mới hài lòng cười lên.

Thẩm Thất đã ở nhà của ông Charles suốt ba ngày.

Trong ba ngày này, Thẩm Thất bắt ép mình phải học tập nghiêm túc.

Ông Charles không ngừng thay đổi suy nghĩ của Thẩm Thất, Thẩm Thất bận rộn thì mới dần dần quên đi sự đau lòng do Hạ Nhật Ninh đem lại.

Liên tục ba ngày, lịch học của Thẩm Thất được sắp xếp rất dày đặc.

Ông Charles cũng đã bỏ hết những việc đang làm xuống, chuyên tâm chỉ dẫn Thẩm Thất.

Trong thời kỳ này, Phùng Mạn Luân đã đến hai lần.

Mỗi lần anh ta đều đem một đống đồ ăn cho họ, sau đó để lại một bữa cơm thì rời khỏi.

Sau ba ngày, khi Phùng Mạn Luân lại đến thì đã mua rất nhiều đồ dùng hằng ngày cho Thẩm Thất, trong đó cũng bao gồm mấy bộ lễ phục và những bộ trang sức cần thiết.

Thẩm Thất nhìn thấy những thứ này, thì cô cũng biết lễ ra mắt cũng đã đến rất gần.

Quả nhiên, khi ăn xong cơm Phùng Mạn Luân nói với Thẩm Thất: “Lễ ra mắt sẽ được cử hành vào ngày mai, em có cần gì nữa thì cứ gọi cho tôi, nếu tôi tới không được, thì tôi sẽ cho người khác đem qua cho em. Em là nhà tạo mẫu, nên tôi cũng sẽ không cho người qua tạo mẫu cho em nữa, em có cần gì thì cứ nói.”

Thẩm Thất gật đầu.

Thật sự cô ấy không cần sự giúp đỡ từ bất cứ ai khác.

Về mặt thiết kế thì cô vẫn chưa đủ năng lực, nhưng cô vẫn không quên là bên cạnh cô còn có người thầy của mình.

Về mặt trang điểm thì cô đã là chuyên gia rồi, nên không cần người khác tới tạo mẫu cho mình nữa.


Đến lúc đó cô ấy chỉ cần ăn mặc chỉnh tề xuất hiện là được rồi.

Vào ngày ra mắt, Thẩm Thất lái xe đi làm đẹp cho mình, chăm sóc làn da của cô từ đầu tới chân.

Cô đi theo Phùng Mạn Luân xuất hiện trong lễ ra mắt, nên không thể thất lễ được.

Càng không thể khiến cho thầy phải mất mặt!

Thẩm Thất đang mát xa thì nghe thấy bên cạnh có một giọng nói vang lên: “Đương nhiên tôi là bạn đồng hành của Hạ Nhật Ninh rồi! Người bạn đồng hành của

Advertisement
anh Nhật Ninh chỉ có thể là tôi mà thôi! Đúng rồi, anh Nhật Ninh đã kết hôn rồi thì sao chứ? Địa vị của tôi cũng không cách nào lay động được đâu! Hahaha... cái gì? Cẩn thận gì chứ? Hứ, không có đâu! Cô không hiểu tình hình của nhà tôi, trong nhà, chỉ cần tôi không vui, thì hai người anh cũng sẽ nghĩ cách làm cho tôi vui.”

Thẩm Thất nghe thấy giọng nói này chẳng phải là của Thôi Nguyệt Lam sao?

Sao cô ta lại chăm sóc da tại đây chứ?

Thẩm Thất không muốn nghe thấy giọng nói của Thôi Nguyệt Lam, nhưng tại sao giọng nói của cô ta lại cứ xuyên suốt qua mọi ngõ ngách thế này.

“Tôi nói cho cô biết, anh Nhật Ninh đối với người phụ nữ đó, thật ra không có tình cảm thật sự gì cả. Cô nghĩ thử đi, nếu anh ấy thật lòng với người phụ nữ đó, thì bữa đó tôi giả bệnh, tại sao anh lấy lại không mắng tôi chứ? Tại sao cũng không tìm cô ta giải thích chứ? Đây cũng đủ chứng minh là anh ấy tuyệt đối không quan tâm người phụ nữ đó rồi mà!” Thôi Nguyệt Lam đắc ý khoe khoang.

Trái tim Thẩm Thất chợt đập thình thịch.

Thì ra bữa tối hôm đó...

Xem ra, cô đã đoán đúng hết rồi...

Quả nhiên cô không là gì cả.

Thẩm Thất đã không muốn nghe thêm gì nữa, sau khi mát xa trong bèn nhanh chóng rời khỏi.

Cô về đến nơi ở của ông Charles, Thẩm Thất liền nghiêm túc thử từng bộ trang phục.

Cô chọn ra một bộ thích hợp với mình và buổi lễ nhất, kiểu dáng của nó cũng vô cùng đẹp đẽ và tinh tế.

Ông Charles đích thân ra tay, tiến hành chỉnh sửa một số chi tiết trên bộ trang phục này, khiến nó thích hợp với khí chất của Thẩm Thất hơn nữa.

Để có thể khiến bộ trang phục này nổi bật hơn, Thẩm Thất quyết định để mặt mộc, tập trung hết tất cả điểm nhấn vào trong chất liệu và thiết kế của bộ trang phục này.

Thẩm Thất vừa mới chuẩn bị xong, thì Phùng Mạn Luân đã tới đón Thẩm Thất.

Phùng Mạn Luân ăn mặc chỉnh tề, trông vô cùng bảnh bao, tinh thần rất sảng khoái.

Ông Charles ngồi trên chiếc ghế xích đu, nở nụ cười tràn đầy ẩn ý.

“Thầy ơi, em dẫn Tiểu Thất qua đó trước đây.” Phùng Mạn Luân tươi cười nói với ông Charles.

Ông Charles thân là một quý tộc, nên cũng có cách di chuyển riêng của mình.

Ông Charles gật đầu, nói: “Ừ, thấy giao Thẩm Thất cho em.”

Thẩm Thất cầm lấy túi xách, đi trên đôi giày cao gót 9cm bên cạnh Phùng Mạn Luân, sau khi huơ tay từ biệt ông Charles, liền rời khỏi.

Ông Charles nhìn thấy bóng dáng của họ, bất chợt lẩm bẩm nói: “Tình yêu, cũng sẽ lạc đường mà...”

Người trợ lý ngờ nghệch nhìn ông ấy: “Thầy vừa nói gì ạ?”

“Không có gì, ta cũng nên sửa soạn xuất phát rồi.” Ông Charles đứng dậy: “Đi thôi, đừng làm chậm trễ chuyện chính.”


Thẩm Thất lái xe cùng Phùng Mạn Luân nhanh chóng đi đến ngoài khu vườn của hội trường.

Lúc này, rất nhiều phóng viên đang không ngừng chụp hình liên tục những người đến xem buổi lễ ra mắt này.

Thẩm Thất phát hiện, hôm nay không ít ngôi sao cũng đã đến đây.

Một số ngôi sao hạng ba hạng tư thậm chí một số hot girl hot boy có khuôn mặt giông giống nhau đều tranh nhau xuất hiện trước ống kính.

Được thôi, cô thật sự không thể nhớ được hết những người này.

Đến bây giờ, cô vẫn rất lo lắng giùm những đại gia giàu có, anh ta có thật sự phân biệt được bạn gái của mình là ai không chứ?

Khi Thẩm Thất xuất hiện cùng Phùng Mạn Luân, thì những phóng viên đang chụp những ngôi sao đó, bèn lập tức đổi hướng hết, cứ chụp không ngừng về phía Thẩm Thất và Phùng Mạn Luân.

Mọi người đều cảm thấy kỳ lạ.

Thẩm Thất thân là nhị thiếu phu nhân của Hạ Gia, tại sao người bạn đồng hành của cô lại là người thừa kế của Phùng Gia- Phùng Mạn Luân, mà lại không phải là Hạ Nhật Ninh chứ?

Vậy thì người bạn đồng hành của Hạ Nhật Ninh là ai chứ?

Hai vợ chồng này không phải dạo trước còn đang khoe khoang tình cảm trên mạng hay sao?

Mới mấy ngày thôi mà, đã xuất hiện sự cố rồi sao?

Trong lúc này, có người chợt kêu lên trong đám đông: “Hạ tổng đến rồi! Chúng ta mau đi chụp hình Hạ tổng đi!”

Thẩm Thất bất chợt nhìn về hướng nhóm phóng viên chạy đi.

Chỉ thấy ở đó không xa, có một chiếc Rolls Royce đang từ từ chạy đến.

Cửa xe vừa mở, thì Hạ Nhật Ninh đã mặc một bộ vest màu đen xuất hiện, bảnh bao vô cùng.

Quả nhiên, Thôi Nguyệt Lam thân là bạn đồng hành của Hạ Nhật Ninh, cũng ăn mặc sang trọng xuất hiện kế bên.

Hạ Nhật Ninh cũng đã phát hiện Thẩm Thất, dường như hắn đã sớm biết được người bạn đồng hành của Phùng Mạn Luân là Thẩm Thất, trong đôi mắt hắn có một bầu tâm sự không cách nào tả xiết được.

Thẩm Thất chỉ nhìn họ một cái, sau đó lập tức xoay đầu lại, khoác tay Phùng Mạn Luân tiếp tục đi về phía trước.

Đây là lần đầu tiên Thôi Nguyệt Lam tham gia buổi lễ ra mắt trong nước, nên cảm thấy rất hiếu kỳ, cứ không ngừng đưa tay lên chào hỏi những người phóng viên đó.

Lúc này có một phóng viên mạnh dạn hỏi: “Hạ tổng, người bạn đồng hành của anh tại sao lại không phải là vợ của mình vậy?”

Sắc mặt Hạ Nhật Ninh thay đổi, hắn vừa dự định cản trở đối phương đặt câu hỏi, thì Thôi Nguyệt Lam đứng kế bên đã nhanh miệng trả lời giùm: “Ồ? Thẩm Thất sao? Chị ấy không quan trọng bằng tôi, cho nên bạn đồng hành đương nhiên là tôi rồi!”




Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện