Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 160


trước sau

Advertisement


Hắn, quả nhiên không có giữ lại mình.

Hắn, quả nhiên càng quan tâm Thôi Nguyệt Lam.

Hắn, quan tâm nhất, quả nhiên không phải là mình.

Phùng Mạn Luân mở cửa xe cho Thẩm Thất, quay đầu lại nhìn thoáng qua Hạ Nhật Ninh, khóe miệng hiện lên một ý cười như đạt được ý muốn vậy.

Anh cuối cùng cũng đợi đến cơ hội rồi.

"Em thật sự là không có chuyện?" Phùng Mạn Luân lái xe, mang theo Thẩm Thất hướng về thành phố Vinh mà lái đi.

Đoàn xe ở đằng sau từ từ đi theo.

Thẩm Thất lắc đầu: "Không sao."

"Đã đến giữa trưa, có muốn đi ăn một chút gì không? Anh nhớ được, anh còn thiếu nợ em một bữa cơm." Phùng Mạn Luân giảm tốc độ xe.

"Được." Thẩm Thất nhìn thời gian, đúng là giữa trưa.

Mình không đói bụng, đối phương cũng sẽ đói đấy.

Mình không thể ích kỷ như vậy, không phải sao?

Phùng Mạn Luân từ trên bản đồ tìm được một nhà hàng có vị trí tương đối vắng vẻ, nhưng mà hoàn cảnh tuyệt đối đẹp và tĩnh mịch.

Hai người tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, Phùng Mạn Luân nói: "Thật ta mang em ra, cũng không chỉ là vì giúp em. anh đúng là có chuyện muốn nói cho em biết."

"Hửm?" Thẩm Thất không có tinh thần gì mà đáp lại: "Chuyện gì?"

"Qua mấy ngày là ở thành phố Vinh sẽ có một buổi trình diễn thời trang, buổi trình diễn này đã mời những người mẫu quốc tế có tiếng đến trợ trận, là để cho một nhãn hiệu trang phục mùa đông mốt mới của Phùng gia hợp tác làm buổi họp báo. Thầy sẽ lấy tư cách là khách quý đến tham dự, em có hứng thú đến xem một chút không?" Phùng Mạn Luân chậm rãi mà nói.

Sự chú ý của Thẩm Thất quả nhiên thoáng chốc là bị thu hút rồi: "Thầy cũng sẽ ư?"


Có thể khiến ông Charles tham dữ buổi trình diễn, ngoại trừ tác phẩm của ông ấy, có lẽ cũng là mấy nhà thiết kế quốc tế có cùng đỉnh cấp, mới có thể mời được.

Nói như vậy, buổi họp báo sắp được mở màn, là một cấp quan trọng đấy.

Thẩm Thất đương nhiên là đối với buổi trình diễn như vậy là cảm thấy hứng thú vô cùng.

Làm thiết kế, quan trọng nhất chính là học tập và quan sát.

Thế nhưng là bản vẽ và bản thảo của từng nhà thiết kế đều là của bí mật cuối cùng của mình, trừ phi là thầy của mình, nếu không không ai lại đem lai lịch của mình mà bại lộ cho người khác đấy.

Nhưng mà xem trình diễn là một cách vô cùng tốt.

Thẩm Thất thừa nhận cô động lòng rồi.

Đây đối với sự trưởng thành nhanh chóng của cô, có sự trợ giúp vô cùng lớn.

Bất kể là thân là là nhà tạo hình hay là nhà thiết kế, sàn catwalk, vĩnh viễn cũng là một tồn tại đi ở đầu tuyến của thời thượng.

Nhìn thấy ánh mắt sáng ngời của Thẩm Thất, Phùng Mạn Luân đã biết rõ anh đã thành công rồi.

Phùng Mạn Luân đem một thư mời giao cho Thẩm Thất: "Đây là thư mời của em. Chỉ là không biết tiểu sư muội còn thiếu một người bạn đồng hành nam không? Vừa đúng lúc, anh vẫn là thiếu một người bạn đồng hành nữ."

Thẩm Thất phụt một tiếng bật cười.

Phùng Mạn Luân vẫn vui vẻ dạt dào mà nói: "Khoảng thời gian trước, anh bị quấn thân bởi mấy vụ bê bối, sợ nhất chính là có người tiếp tục lấy thân phận của anh làm bài báo. Hiển nhiên, em là an toàn nhất cũng là bảo đảm nhất đấy. Vì vậy, giúp anh việc này, được không nào?"

Thẩm Thất mỉm cười gật gật đầu: "Được. Vậy tôi liền cung kính không bằng tuân mệnh rồi."

Đã nhận được câu trả lời chính xác của Thẩm Thất, Phùng Mạn Luân cuối cùng cũng vui vẻ nở nụ cười.

Lập tức, chủ đề của hai người vẫn luôn vây quanh buổi trình diễn này, thuận tiện thảo luận một chút mặt trội của nhãn hiệu này.

Tuy rằng thiết kế ở gian đoạn sau của Phùng Mạn Luân đã hướng về phía ô tô mà chuyển biến, thế nhưng là mỹ học này, là một thông bách thông đấy.

Thẩm Thất cũng đem những gì không hiểu trên học tập của mình đều xin Phùng Mạn Luân chỉ bảo, Phùng Mạn Luân cũng không tiếc rẻ tài học của mình, một lòng dạy dỗ.

Hai người càng trò chuyện càng đầu cơ ý hợp, hoàn toàn không nhìn thấy Hạ Nhật Ninh và Thôi Nguyệt Lam đang đi về phía họ.

Hạ Nhật Ninh cũng không ngờ lại ở chỗ này gặp được bọn họ.

Khi hắn nhìn thấy Thẩm Thất tươi cười cùng Phùng Mạn Luân cười cười nói nói xúm lại với nhau, trong lòng của hắn càng buồn đến sợ.

Thôi Nguyệt Lam nhìn thấy Thẩm Thất và Phùng Mạn Luân, lập tức nói: "Ồ, bọn họ không phải đi rồi sao? Sao lại còn ở đây? Không phải là trên miệng là nói rời khỏi, sau lưng lại ở chỗ này hẹn hò chăng?"

Hạ Nhật Ninh trong nháy mắt không vui mà nhìn thoáng qua Thôi Nguyệt Lam.

Tiểu Thất của hắn, không phải là người phụ nữ như vậy!

Thôi Nguyệt Lam nhìn thấy Hạ Nhật Ninh không có tiếp lời của mình, lập tức có chút không vui: "Anh Nhật Ninh, chúng ta đừng ăn cơm ở chỗ này đi. Chúng ta đổi nơi khác."

Hạ Nhật Ninh lại không có nghe thấy lời nói của Thôi Nguyệt Lam, trực tiếp đi tới phía Thẩm Thất và Phùng Mạn Luân.

Ánh mắt của Thôi Nguyệt Lam rơi vào trên người của Thẩm Thất, đáy mắt lộ ra vô cùng không vui.

Trước kia không có sự xuất hiện của phụ nữ này, anh Nhật Ninh chỉ thuộc về mình cô đấy!

Thế nhưng người phụ nữ này vừa xuất hiện, anh Nhật Ninh luôn nuông chiều cô, vậy mà mặc kệ lời nói cô!

Hồi trước là tuyệt đối sẽ không xuất hiện chuyện như vậy!

Người phụ nữ này, thật đáng ghét!

Không được, tuyệt đối không thể để cho cô ấy tiếp tục ở bên cạnh anh Nhật Ninh, phải đuổi đi!

"Tiểu Thất, anh Mạn Luân, các người cũng ở nơi đây ăn cơm?" Hạ Nhật Ninh trực tiếp kéo ra ghế ở bên cạnh Thẩm Thất, trực tiếp ngồi xuống.

Thẩm Thất không ngờ tới Hạ Nhật Ninh lại tới nơi này, cô nhanh chóng hướng về phía Thôi Nguyệt Lam nhìn một cái, mới nói với Hạ Nhật Ninh: "Ừ. Có chút đói, nghe nói đồ ăn ở nơi này ngon, thì tới đây nếm thử."

Phùng Mạn Luân còn chưa mở miệng, Thôi Nguyệt Lam mang theo tiếng nói chua ngoa vang lên: "Người ở địa phương nhỏ, chính là không có hiểu biết. Tiêu chuẩn của cái nhà hàng này cũng chỉ có thể nói là bình thường chứ, so với những đồ ăn gọi là đỉnh cấp thực sự, còn kém xa đấy."


Phùng Mạn Luân cười nhẹ: "Thì ra Thôi tiểu thư là từ địa Phương lớn đến đấy, thất kính thất kính."

Hạ Nhật Ninh nhíu mày: "Lam Lam, đừng quá đáng."

Thôi Nguyệt Lam không vui mà dẫm chân: "Anh Nhật Ninh, anh làm gì hướng về người khác?"

Phùng Mạn Luân cười ha ha, nói: "Đúng vậy a, tôi là một người ngoài. Vừa đúng lúc chúng tôi cũng ăn vừa đủ rồi, thì không quấy rầy các người rồi. Tiểu Thất, chúng ta đi thôi."

Thẩm Thất gật gật đầu, đứng lên, quay người định rời đi.

Cô vừa mới đi ra một bước, cổ tay lập tức bị Hạ Nhật Ninh tóm lấy.

"Anh còn chưa ăn, cùng ăn cơm với anh." Hạ Nhật Ninh nhẹ nhàng mở miệng nói.

Thẩm Thất ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thôi Nguyệt Lam, Thôi Nguyệt Lam hướng về phía Thẩm Thất âm thầm đưa đến một ánh mắt khiêu khích.

Thẩm Thất cười khổ một tiếng.

Hạ Nhật Ninh đã có em gái rồi, ở đâu còn cần mình phụng bồi?

Hơn nữa, mình nếu như ở lại, có lẽ sẽ phải tiêu hóa không tốt rồi chăng?

Cần gì chứ?

Cần

Advertisement
gì cho mình tìm đến chuyện buồn?

"Thôi, hãy để cho Thôi tiểu thư cùng ăn với anh." Thẩm Thất nhạt nhẽo mà nói: "Chỗ ngồi ở nơi này đều rất nhỏ, em nếu như ở lại, sẽ ngồi không được thoải mái đấy."

Ngón tay của Hạ Nhật Ninh lại trong nháy mắt kiềm chặt: "Nếu như anh nói, anh muốn em ở lại thì sao?"

Thẩm Thất trong nháy mắt không nói gì.

Thôi Nguyệt Lam lập tức không vui.

Cô không muốn người phụ nữ này cùng anh Nhật Ninh gần gũi như vậy!

Cô không thích!

Thôi Nguyệt Lam thoáng chốc lao đến, một phát kéo ra Hạ Nhật Ninh và Thẩm Thất, nói: "Chị ấy nếu như muốn đi, thì cho chị ấy đi thôi! Cũng không phải là anh không giữ chị ấy lại, trách em ư?"

Đôi mắt của Thẩm Thất rủ xuống: "Chúc các người... dùng cơm vui vẻ."

Nói xong câu này, Thẩm Thất một vẻ thảm hại mà chạy đi.

Có phải chỉ cần là chuyện của Thôi Nguyệt Lam kiên trì, Hạ Nhật Ninh đều sẽ thỏa hiệp?

Có phải chỉ cần là chuyện của Thôi Nguyệt Lam không thích, Hạ Nhật Ninh đều sẽ từ bỏ sự kiên trì của mình?

Nếu là như vậy, mình được coi là cái gì?

Phùng Mạn Luân không nói nhảm nữa, mang theo Thẩm Thất rất nhanh quay người rời khỏi.

Hạ Nhật Ninh nhìn bóng lưng của Thẩm Thất, hắn đã biết rõ Thẩm Thất không vui.

Nhưng là bây giờ không phải là lúc nên giải thích.

Hắn phải đi về cùng Thẩm Thất từ từ mà giải thích.

Thôi Nguyệt Lam ngồi ở vị trí mà Thẩm Thất vừa ngồi, không vui mà nói với Hạ Nhật Ninh: "Anh Nhật Ninh rất thích chị ấy?"

"Cô ấy là chị dâu của em." Hạ Nhật Ninh kiên nhẫn giải thích.

"Thế nhưng là em nghe nói, anh cùng chị ấy kết hôn, chỉ là vì giúp đỡ đại ca." Thôi Nguyệt Lam không vui mà nói: "Chị ấy vốn là phải gả cho đại ca đấy! Đại ca không thích, anh làm gì phải mang về nhà? Anh đã cũng không thích chị ấy, vậy ly hôn đi!"

"Lam Lam! Anh đã đáp ứng với bà rồi, anh muốn để lại đời sau, bà mới có thể cho phép cha mẹ về nhà!" Hạ Nhật Ninh kiên nhẫn giải thích: "Huống chi anh cũng không phải là không thích..."

"Vậy em cũng có thể a! Em có thể cho bà để lại đời sau a!" Thôi Nguyệt Lam thốt ra.


Trên mặt của Hạ Nhật Ninh tối lại: "Nói hưu nói vượn cái gì đây! Em là em gái của anh! Được rồi, đừng làm rộn nữa, em không phải làm ầm ĩ muốn ăn món Ý sao? Sao đến rồi lại không đói bụng rồi? Nhanh chóng ăn đi, ăn no rồi chúng ta cần phải trở về."

Thôi Nguyệt Lam một vẻ muốn nói lại thôi nhìn về Hạ Nhật Ninh.

Cô vừa định nói, lời nói vừa rồi của cô không phải nói giỡn đấy!

Thế nhưng là nghĩ lại, bên người của Hạ Nhật Ninh còn có một Thẩm Thất.

Trước khi chưa đem Thẩm Thất đuổi đi, cô không thể đơn giản khiến Hạ Nhật Ninh biết rõ ý nghĩ của cô!

Cuối cùng cũng về tới thành phố H, Thẩm Thất lại không biết mình nên đi đâu rồi.

Phùng Mạn Luân đem một cái hộp đưa cho Thẩm Thất.

"Đây là?" Thẩm Thất nhịn không được hỏi.

"Mở ra nhìn xem." Phùng Mạn Luân cười khẽ.

Thẩm Thất mang theo nghi hoặc mà mở cái hộp, trong hộp lẳng lặng để đó một quyển sổ hồng và một giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, còn có một số chứng minh nạp thuế. Trên nắp của chiếc hộp có dán một cái chìa khóa.

"Đây là ý gì?" Thẩm Thất vẫn là khó hiểu.

"Mỗi lần thấy em đi thăm thầy đều phải lái xe đi lâu như vậy, chợt nhớ tới, khoảng cách nhà của thầy không xa, anh có một căn hộ nhỏ. Căn hộ là ở tầng cao nhất của tòa nhà Tân Thời Đại, diện tích không lớn, cũng chính là chừng ba trăm mét vuông, nhưng mà phong cảnh cũng không tệ lắm. Còn có một bể bơi nhỏ lộ trời, phơi nắng gì gì đó cũng rất tốt." Phùng Mạn Luân trả lời.

"Tôi vẫn là không hiểu ý của anh." Thẩm Thất một vẻ mặt ngơ ngác.

Phùng Mạn Luân khẽ cười, câu ngón tay, lướt ra chóp mũi của Thẩm Thất: "Căn hộ này bây giờ là thuộc về em rồi."

Sắc mặt của Thẩm Thất hơi đổi: "Tôi không thể nhận, món quà này quá nặng rồi!"

Tòa nhà Tân Thời Đại là tương đương với những tòa nhà thời cũ.

Vị trí tòa nhà Tân Thời Đại tọa lạc ở ngay vị trí trung tâm thành phố, hơn nữa tầm nhìn đúng là rất tốt.

Giá cả nhà ở bên kia cũng rất tốt, cũng được xem là tấc đất tấc vàng.

Giá cả của một mét vuông đã thăng đến hơn ba mươi nghìn.

Phòng ở với ba trăm mét vuông, chính là mười triệu nghìn.

Món quà này quả là quá nặng rồi.

"Đừng suy nghĩ nhiều, chẳng qua là cảm thấy em đêm nay nếu như không vui muốn đi ở khách sạn, còn không bằng là tìm một nơi thoải mái tự tại hơn." Phùng Mạn Luân nhẹ giọng giải thích.

"Làm sao anh biết tôi muốn đi ở khách sạn?" Thẩm Thất ngẩn ngơ, cô vừa rồi quả thực là hiện lên ý nghĩ này.

Nếu như cô không có đoán sai, Hạ Nhật Ninh đã mang theo Thôi Nguyệt Lam trở về Cảnh Hoa trang viên rồi.

Cô cũng không phải là sĩ diện cãi láo, chỉ là không muốn tra tấn lòng của mình.

Nếu như bọn họ đúng là có ý đấy, cô bằng lòng tác thành bọn họ.

"Vừa rồi người của anh báo cáo, Hạ Nhật Ninh đã mang theo Thôi Nguyệt Lam về tới Cảnh Hoa trang viên, cô ấy hình như rất thích thư phòng của em." Phùng Mạn Luân cũng không gạt Thẩm Thất, trực tiếp trả lời thẳng ra.




Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện