Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 158


trước sau

Advertisement


El nhìn thoáng qua Thẩm Thất, ánh mắt lại định hình ở trên người của Hạ Nhật Ninh.

Đồng tác của mấy người kia rất nhất trí, đều là định hình ở trên người Hạ Nhật Ninh.

Đáy mắt của bọn họ lộ ra vẻ hoảng sợ và... kính nệ.

Hạ Nhật Ninh tỏ vẻ mình rất vô tội a!

Hắn làm cái gì rồi?

Không thể bởi vì người đàn huyền bí kia giống mình, mà bọn họ lại yêu chim yêu cả lồng, à không, mà là sợ chim sở cả lồng mà nảy ra ý niệm không tốt với mình chăng?

El sau khi bị Thẩm Thất kêu gọi vài tiếng, mới khó khăn mở miệng: "Tôi không sao rồi. Cám ơn các người, "

Mấy người kia mỗi người đều rất lặng im, một câu cảm tạ cũng không có nói, từ trên mặt đất đứng lên, lảo đảo lảo đảo liền xoay người rời khỏi rồi.

El nhìn thoáng qua những người khác, cũng là lặng im một hồi.

"Cô, vừa rồi bên trong còn xảy ra chuyện gì?" Hạ Nhật Ninh truy vấn.

El lắc đầu: "Tôi không thể nói. Nếu không, tôi sẽ phải chết."

Mọi người nghe xong liền sởn hết cả gai ốc.

"Bởi vì mấy người chúng tôi không có chạm bậy vào đồ vật, cho nên mới may mắn sống sót." El vẫn là giải thích sơ qua: "Thế nhưng chuyện ở bên trong, chúng tôi ai cũng không thể nói ra. Chỉ cần một người nói lỡ miệng, thì những người khác đều sẽ chết."

Thẩm Thất quả nhiên không hỏi.

Ánh mắt của el ngốc trệ mà nhìn vào Hạ Nhật Ninh, dường như muốn từ trên mặt của Hạ Nhật Ninh thấy được cái gì.

Thế nhưng là bà cuối cùng chỉ là cụt hứng lắc đầu nói: "Tôi phải đi đây."


"Cô, cô muốn đi đâu?" Thẩm Thất nhịn không được truy vấn: "Cô hay là cùng sống với chúng tôi đi."

"Con cảm thấy khi tôi đối mặt gương mặt này của hắn, tôi còn có thể tiếp tục sống được sao?" El chỉ vào khuôn mặt của Hạ Nhật Ninh nói: "Tôi sẽ mỗi ngày đều nằm thấy ác mộng đấy."

Thẩm Thất đờ đẫn người ta.

Hình như, gần như là như vậy đấy.

El vẫy vẫy tay: "Tôi dạy học trong đại học ở Mỹ, con nếu rảnh thì tới Mỹ đi."

El nói xong câu này, cùng mọi người vẫy vẫy tay coi như là cáo biệt, sau đó khập khiễng xoay người rời đi.

Xem ra bí ẩn chưa được giải ở dưới đất kia, dúng là không giải được rồi.

Vây xem xong cả chuyện này, tâm trạng của mọi người đều rất phức tạp a.

Cho dù lần này, toàn bộ hành trình mọi người không có ai tham dự, luôn ở bên cạnh ăn dưa ăn mì ăn bánh uống nước mà vây xem, nhưng giờ này phút này, phía sau của mọi người đều ớn lạnh cả người.

Nhất là nghĩ đến khoanh khắc người đàn ông kia mở mắt lên, uy áp phô thiên cái địa kia, cái cảm giác được thấu qua camera truyền đến kia, thiệt tình là khiến người không rét mà run.

Nhưng mà, cảm giác của Hạ Nhật Ninh lại hoàn toàn khác.

Hắn luôn cảm thấy người đàn ông kia là phát hiện mình, lại đối với mình không hề ác ý...

Kệ đi, cái náo nhiệt này đã kết thúc rồi, mọi người vẫn là mau chóng trở về thôi.

Nơi đây, quá tà tính rồi.

Ý kiến của mọi người, lại nhất trí một cách khác thường.

Ngay cả nghỉ ngơi và chỉnh đốn cũng không có, trong nháy mắt lên xe tập thể xuất phát rời khỏi.

Lúc đoàn xe rời đi, Thẩm Thất quay đầu lại nhìn thoáng qua đỉnh núi mà Lâm Vũ Tường được mai táng kia.

Không biết có phải là trùng hợp hay không, một đám mây bảy sắc ở đỉnh núi bay qua, lại cực kỳ giống một khuôn mặt tươi cười của một người.

Thẩm Thất thu hồi ánh nhìn, cũng thu hồi sự rung động ở đáy lòng.

Mặc kệ sự thật rốt cuộc là như thế nào, cô cũng không muốn đi truy cứu.

Vẫn là khỏe mạnh mà sống đi.

Rời khỏi nơi này, trở lại thế giới của mình, mình còn có rất nhiều trách nhiệm.

Mình cũng không thể bởi vì ít mà mất to.

Đoàn xe lần nữa về tới thị trấn, lúc này thị trấn ồn ào náo động đã yên tĩnh đến đáng sợ.

Vừa rồi mặt đất sụp đổ, bên này cũng có thể nhìn thấy.

Vì vậy nhìn thấy bọn họ bình an vô sự mà trở về, những người ở trên thị trấn còn là lộ ra biểu cảm ngạc nhiên.

Ông chủ khách sạn đã từng lừa bịp tống tiền của Hạ Nhật Ninh cũng là một vẻ mặt khiếp sợ, thốt ra: "Các người lại sống sót trở về rồi?"

Hạ Nhật Ninh và Thẩm Thất đồng thời nhìn ông ấy một cái.

Ông chủ cũng biết là nói sai lời, nhanh chóng bổ sung thêm một câu: "Không phải, tôi chính là nói các người quả nhiên là có phúc khí đấy. Bên kia động tĩnh lớn như vậy, các người không có bị tổn thương gì!"

Hạ Nhật Ninh nhàn nhạt mà quét mắt nhìn ông ấy một cái: "Ngươi hình như biết rõ những người kia, là có đi không về?"

Câu nói này của Hạ Nhật Ninh vừa ra khỏi miệng, mọi người xung quanh trong nháy mắt lặng ngắt như tờ.

Xem ra, bọn họ còn biết những thứ mà người khác không biết.


Thẩm Thất nói với Hạ Nhật Ninh: "Vừa đúng lúc có chút đói rồi, chúng ta hay là đi ăn cơm ở chỗ cũ đi."

Hạ Nhật Ninh lập tức hiểu rõ ý của Thẩm Thất, gật đầu nói: "Được, vậy căn phòng trước kia đi."

Sắc mặt của ông chủ chợt trắng bệch.

Không đợi ông ấy phản ứng, một đám người, đã đem cả nhà hàng đều chiếm hết rồi.

Bọn bảo vệ đều ở đại sảnh, đem chỗ ngồi ở xung quanh đều chiếm hết rồi.

Thẩm Thất, Hạ Nhật Ninh và Phùng Mạn Luân cùng với Thẩm Ngũ đều lên lầu, trực tiếp đi vào căn phòng nói chuyện ở lần trước, đám trợ lý đều ở phòng kế bên, lúc nào cũng chờ đợi sự kêu gọi.

Ông chủ một vẻ mặt đau khổ cùng đi tới: "Tôi nói sai lời rồi, mấy vị khách quý tuyệt đối đừng cùng một hiểu biết như tôi!"

Thẩm Thất khẽ cười: "Vẫn là những món ăn ở lần trước, lại lên một phần nữa đi. Vừa đúng lúc chúng tôi chạy cũng chạy đến mệt mỏi rồi, món ăn chỗ này của ông có khẩu vị cũng được, đầu bếp làm cũng sạch sẽ."

Ông chủ nhịn không được nói khoác: "Đúng vậy đúng vậy, món ăn của tiệm chúng tôi có chất lượng tuyệt đối là có cam đoan đấy. Phải biết rằng người tới nơi này, mỗi người đều là từng va chạm xã hội đấy, nếu như làm quá tệ, là hoàn toàn không có làm ăn được đấy."

"Thế nhưng ông cũng đã từng nói, phần lớn người đều là có đi không về." Hạ Nhật Ninh một phát cắt ngang nói khoác của ông ấy: "Nói xe, nếu như câu chuyện kể được tốt, còn có thể cho ngươi một khoản tiền thù lao."

Ông chủ trong nháy mắt biến thành một khuôn mặt khổ qua: "Tôi đã nói sai rồi còn không được sao?"

Hạ Nhật Ninh tự cười chế giễu mà nhìn ông ấy.

Kết cục của việc không nói, chỉ sợ là không được tốt lắm a!

Ông chủ thật sự là chịu không được áp lực của Hạ Nhật Ninh, đành phải mở miệng giải thích: "Được rồi, tôi hôm nay sẽ nói cho các người biết. Nhưng mà, các người cũng không thể nói ra ngoài. Dù sao, chúng tôi đều là người được Đại Đế phù hộ. Những chuyện này, Đại Đế một khi đã biết, chúng tôi cũng sẽ bị trách tội đấy."

Thẩm Thất mím môi mà cười.

Những người ở nơi này thật đúng là mê tín.

Nhưng mà, nghe một chút cũng không sao.

"Tương truyền hơn hai nghìn năm trước, chỗ này của chúng tôi có một cái vương triều, lúc kia toàn bộ Việt Nam đều bị thành những thế

Advertisement
lực khác nhau, nơi đây chỉ là một trong những số đó. Nghe nói là năm đó Đại Đế vô tình đi qua nơi này, đã yêu một phải một thiếu nữ đang giặt quần áo ở bên bờ sông. Đại Đế cầu yêu thiếu nữ, thiếu nữ trả lời, cô sẽ không rời đi cuộc sống ở quê nhà. Đại Đế nói, nếu như cô không muốn rời khỏi nơi đây, ta đây liền ở lại, cùng cô đời đời kiếp kiếp. Sau đó Đại Đế thật sự đã ở lại, và ở chỗ này kiến lập nên đế quốc của mình."

Thẩm Thất nghĩ thầm, đây càng giống như là truyền thuyết Thần Thoại rồi, như Chúc Dung và Cộng Công vậy, mọi người chỉ nghe nói qua, không có chứng minh là sự thật.

Một người đàn ông vì theo đuổi một người phụ nữ mà kiến lập một cái đế quốc?

Đây cũng quá thần thoại rồi đấy?

Nếu như nói anh ấy vì quyền thế và địa vị hoặc là những thứ khác, còn có lẽ nói qua được.

Vì một thiếu nữ...

Cơ bản là không thể nào chứ?

"Người nhà của thiếu nữ không đồng ý đem thiếu nữ gả cho Đại Đế, mà là đồng ý gả cho một quốc gia ở lân cận. Đại Đế vô cùng tức giận, với thế lực của nước mình, đem quốc gia ở lân cận cũng chiếm đoạt, mang về rất nhiều tài phú, tạo ra một đế quốc hiển hách một thời. Thiếu nữ bỗng nhiên bắt đầu trở nên suy yếu, một ngày bệnh càng hơn một ngày, cuối cùng có một ngày đã ngã xuống trên giường, sinh mệnh sắp diệt. Thiếu nữ nói với Đại Đế, cô không muốn rời khỏi vùng thổ địa này, nếu như cô chết rồi, sẽ đem cô chôn cất ở quê nhà. Đại Đế đồng ý rồi."

"Thiếu nữ sau khi chết rồi, Đại Đế thật sự tạo ra một mộ địa vô cùng xa hoa long trọng, đem thiếu nữ chôn cất ở nơi đây. Ngày hôm sau sau khi thiếu nữ được hạ táng, đất phẳng mọc lên núi, Đằng Long hóa thủy. Có người nói, đó là chí tình chí nghĩa của Đại Đế làm cảm động ông trời, bởi vì lúc còn sống không thể đến với nhau, vì vậy liền để cho bọn họ sau khi chết quấn quanh với nhau."

Thẩm Thất cảm thấy những người ở nơi này đều vô cùng thích hợp viết, hơn nữa còn là loại ngôn tình tu chân đấy.

Mỗi người đều thanh tình tịnh mậu mà kể thuật lại, có cần phải nhập tâm như vậy không?

"Vậy tại sao thiếu nữ không có cùng Đại Đế hợp táng?" Thẩm Thất nhịn không được hỏi.

"Bởi vì thiếu nữ đến chết đều không có gả cho Đại Đế a." Ông chủ một vẻ đương nhiên mà trả lời: "Vì vậy phần mộ của Đại Đế là ở bên cạnh phần mộ của thiếu nữ, chính là vì coi giữ thiếu nữ và quê nhà của thiếu nữ a!"

Thẩm Thất bụm mặt, được rồi, tôi sai rồi, tôi không nên cùng một thôn dân tin tưởng vào truyền thuyết thần thoại mà so đó.

Hạ Nhật Ninh lại là nghe xong câu chuyện này, có chút như có điều suy nghĩ.

Nếu như hắn là Đại Đế kia, hắn nghĩ, hắn cũng bằng lòng vì Thẩm Thất tạo đế quốc chăng.


Nếu như đế quốc này có thể bảo vệ cô ấy cả đời an bình.

Nghe xong câu chuyện, ăn cơm xong.

Tất cả mọi người sau khi đổ đầy xăng, bổ sung xong vật chất, chuẩn bị lên đường rời khỏi.

Nơi đây sau này có lẽ còn sẽ có người tới tiếp tục thám hiểm, nhưng mà những người kia đều cùng nhóm người của mình không có quan hệ rồi.

Nếu như thần thoại này thật sự là tồn tại, như vậy có Đại Đế bảo vệ chỗ này, dân chúng ở nơi đây có lẽ cũng có thể an cư lạc nghiệp chăng?

Mọi người lên đường, dọc theo một con đường khác mà trở về.

Sở dĩ không có trở về theo đường cũ, là vì Hạ Nhật Ninh nhận được một cuộc điện thoại, hắn phải đi sân bay ở phụ cận đón một người.

Mà người này không phải là người khác, chính là cha mẹ của Hạ Nhật Ninh dặn dò qua đấy, kêu hắn phải chăm sóc nghĩa muội của hắn, Thôi Nguyệt Lam.

Cha mẹ của Thôi Nguyệt Lam là bạn bè của cha mẹ Hạ Nhật Ninh.

Nhiều năm trước kia, vì yểm hộ cha của Hạ Nhật Ninh - Hạ Quốc Tường mà đều đã bị chết ở trên chiến trường.

Từ nay về sau, Hạ Quốc Tường liền nhận nuôi cô bé gái này, xem là con gái ruột thịt của mình, luôn mang theo trên người dốc lòng dạy bảo.

Vì vậy, Thôi Nguyệt Lam tuy rằng không phải là họ Hạ, thế nhưng là cô ấy lại có được sự đãi ngộ cấp tiểu công chúa của Hạ gia.

Cho dù là Hạ Nhật Ninh và Hạ Nhật Kỳ, đều là vô cùng nuông chiều cô ấy.

Hôm nay, lão phu nhân của Hạ gia, cho phép con trai và con dâu trở về Hạ gia, Thôi Nguyệt Lam này chính là mở đường trước đấy.

Nếu như cô ấy có thể thuận lợi có được sự yêu thích của lão phu nhân Hạ gia, như vậy Hạ Quốc Tường bọn họ về nhà cũng sẽ thuận lợi rất nhiều.

Hạ Nhật Ninh nhận được cuộc điện thoại của mẹ, cũng không dám cãi lời, chỉ có thể vòng đường đi sân bay đón người.

Sáng sớm, Thẩm Thất đã cảm thấy thần sắc hôm nay của Hạ Nhật Ninh có chút kỳ lạ, nhưng Thẩm Thất không phải là người hay lắm miệng, Hạ Nhật Ninh không nói, cô cũng liền không hỏi.

Phùng Mạn Luân vẫn cùng theo mọi người cùng nhau hành động, anh ấy đã nhìn ra đầu mối rồi.

Xem ra, sự phiền toái của Hạ Nhật Ninh, cuối cùng cũng đã tới rồi.

Lúc này, Thẩm Ngũ nhận được nhiệm vụ, không thể không rời khỏi đội.

Thẩm Thất đi đưa Thẩm Ngũ.

Thẩm Ngũ gãi gãi đầu của Thẩm Thất nói: "Tiểu Thất. Nhớ kỹ, mặc kệ xảy ra chuyện gì, Thẩm gia vĩnh viễn là hậu thuẫn của em."

Thẩm Ngũ cũng phát giác được thần sắc mấy ngày nay của Hạ Nhật Ninh có chút khác thường.

Anh có chút không yên lòng.

Thẩm Thất gật gật đầu: "Không có chuyện gì đâu, em có chừng mực."




Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện