Lấy Nhầm Chồng đại Gia

Chương 156


trước sau

Advertisement


Hạ Nhật Ninh tiếp tục nói: "Những người tốt xấu lẫn lộn này, thân phận gì cũng có. Có tay lỏi đời làm nghề này lâu dài, cũng có tân bình mới vô nghề, còn có những người thuần túy chỉ là tham gia cho náo nhiệt, còn có một đám dân liều mạng. Đối với những người này mà nói, mỗi ngày đều là vô cùng tàn khốc, mỗi ngày đều là sinh mệnh đang đếm ngược. Vì vậy bọn họ cũng nghĩ rõ được điểm này, sống một ngày, hưởng vui một ngày."

"Anh không cần an ủi em, em cũng biết đấy." Thẩm Thất thu lại ngón tay về, một lần nữa nằm xuống: "Hạ Nhật Ninh, cám ơn anh."

Hạ Nhật Ninh đưa tay xoa xoa đầu của Thẩm Thất: "Ngoan, đi ngủ sớm một chút đi. Chúng ta dưỡng đủ tinh thần rồi, ngày mai đi xem náo nhiệt."

Thẩm Thất ừ một tiếng liền không lên tiếng nữa rồi.

Một đêm ngủ ngon.

Sáng ngày hôm sau xuống xe, bên ngoài của nơi đóng quân phần lớn đều là một đất bừa bộn.

Đám người nàytối hôm qua đùa vui ồn áo thành như vậy, hôm nay thật sự vẫn còn có sức lực xuống mộ sao?

Thẩm Thất tỏ vẻ rất hoài nghi.

Nhưng mà, đó cũng đều là sự lựa chọn của bọn họ, sống chết có số, giàu sang tại trời.

Lúc đến buổi trưa, đã có đội ngũ tụ tập xong xuôi, hoàn toàn đã làm xong chuẩn bị xuất phát rồi.

Thẩm Thất bọn họ đi vây xem cũng chuẩn bị xuất phát, đến trên phần mộ của Lâm Vũ Tường xem náo nhiệt.

Mọi người vẫn lái xe đến mộ địa.

Ông chú coi giữ mộ cảm thấy rất kỳ lạ a, đám người này ngày hôm qua đã cúng mộ một lần rồi, hôm nay tại sao lại đến?

Thẩm Thất nhịn không được hỏi ông chú coi giữ mộ: "Chú, đám người đạo mộ kia chú có biết không?"

"Biết chứ a! Năm nào mà không đến a? Mỗi năm đến, mỗi năm không có thu hoạch gì." Ông chú coi giữ mộ cười ha hả nói: "Năm nay động tĩnh đặc biệt lớn, cũng không biết có thể xảy ra chuyện. Nhưng mà, các người đừng lo lắng, cổ mộ cách nơi này của chúng ta hơn một nghìn mét đấy! Chính là đất sụt rồi cũng không liên quan với chúng tôi. Nơi này của chúng tôi chính là Phong Thủy bảo địa, là nhận sự bảo hộ của Đại Đế đấy, sập không được đâu."

Tuy ông chú canh mộ cũng nói như vậy, nhưng Thẩm Thất vẫn cảm thấy chuyện của năm nay, hình như không có đơn giản như thế.


Mọi người đều lần nữa đi lên núi.

Tâm tình lên núi của hôm nay và ngày hôm qua, đã hoàn toàn không giống rồi.

Bọn bảo vệ rất nhanh liền dựng xong một lều trại, tất cả mọi người tụ tập ở dưới lều trại, một người cầm ống dòm ở trong tay quan sát tình hình ở bên kia.

Ống dòm này đều là cấp bậc quân dụng, bởi vậy chất lượng hình ảnh vô cùng tốt.

Ở ngoài nghìn mét cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Biểu cảm của mỗi người đều có thể nhìn thấy rất thực.

Thẩm Thất ở trong đám người tìm thật lâu, cuối cùng ở trong một đội ngũ to lớn tìm thấy cô el.

Tuy tên của cô rất... thông dụng, hơn nữa cùng tên với nữ ngôi sao của một nhóm nào đó ở Đài Loan, nhưng bà ấy không biết ca hát khiêu vũ, bà ấy chỉ biết giao thiệp với người chết.

El hình như cảm thấy được cái gì, quay đầu nhìn về nơi mà Thẩm Thất đang ở nhìn một cái.

Ở ngoài nghìn mét là mắt người nhìn không ra cái gì, thế nhưng là song phương đều là mang theo ống nhòm có bội số lớn đấy.

Thomas cũng phát hiện đám người của Hạ Nhật Ninh, nhịn không được mà nói: "Người đàn ông kia thật đúng là thú vị a! Rõ ràng cảm thấy có hứng thú, thế nhưng tại sao vẫn phải cự tuyệt lời mời của tôi?"

El bình tĩnh mà trả lời: "Không phải mỗi người đều thích làm công việc nguy hiểm đến tính mạng."

Thomas cười ha ha, nói: "El, tiếp theo thì phải giao cho cô rồi!"

El gật gật đầu, cũng không chối từ, đem đồ đạc của mình đều cõng xong, cùng theo những người khác chuẩn bị dọc theo động trộm được đục sẵn hạ xuống.

Thẩm Thất nhìn thấy el đi xuống động trộm, hồi hộp mà thoáng một phát nắm lấy cánh tay của Hạ Nhật Ninh.

Hạ Nhật Ninh vỗ vỗ bờ vai của Thẩm Thất: "Đừng sợ, cô có suy nghĩ đấy."

Thẩm Ngũ ở bên cạnh nói: "Bọn họ nếu là cùng đi vào, tại sao còn muốn đục nhiều động như thế? Tất cả mọi người đều cùng một cái đi vào không tốt sao?"

"Ha ha, bọn họ đều có sự đề phòng với nhau, làm sao có thể tin được động trộm của người khác?" Phùng Mạn Luân giải thích: "Những động trộm này có thật có giả, còn có đặt đầy cạm bẫy. Đây chính là một thủ đoạn tốt để sàng lọc các đối thủ a."

Hạ Nhật Ninh gật đầu nói: "Đúng vậy a, nhiều người xuống dưới như vậy, có thể sống mà lên trên này không biết có được mấy người."

Hạ Nhật Ninh nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Thẩm Thất, ngay sau đó còn nói thêm: "Thomas sức của hùng hậu, trang bị cũng tốt. Cô là thành viên quan trọng, sẽ bị trọng điểm bảo vệ đấy. Vì vậy, em yên tâm, cô là tuyệt đối không có việc gì. Làm khảo cổ nhiều năm như vậy, năng lực tự bảo vệ của bà ấy nhất định là có đấy."

Thẩm Thất chỉ có thể gật gật đầu.

Tiểu Xuân nấu xong trà, mỗi người đều được có một ly.

Thẩm Thất buông xuống ống nhòm, di chuyển tầm nhìn đi coi phong cảnh ở phía xa, nhịn không được than nhẹ một tiếng nói: "Phong cảnh ở nơi đây thật ra thật là đẹp đấy. Những người này lại luôn là muốn tới phá hư cảnh đẹp của nơi này."

"Phong cảnh ở nơi này đương nhiên là tốt, nếu không thì, làm sao có thể ở trên Phong Thủy học được gọi là bảo địa Phong Thủy?" Thẩm Ngũ khẽ cười: "Chính là bởi vì bảo địa Phong Thủy của nơi này, hơn nữa vài nghìn năm trước còn mai táng một đời quân vương, cho nên mới hấp dẫn kẻ phá hoại đến đây a."

Thẩm Thất nói theo: "Đúng vậy a."

Đều nói xem náo nhiệt là không sợ chết.

Bọn họ ngồi ở chỗ này vây xem, đám người kia ở phía xa, thì thật sự là lâm vào trong nước sôi lửa bỏng rồi.

Lúc này, đã là vào lúc giữa trưa.

Phần lớn người cũng đã đều đi xuống rồi.

Trên mặt đất chỉ để lại những người hậu cần trợ giúp, tất cả mọi người ở trong lều của mình, hướng dẫn kỹ thuật lấy cho các đội viên của mình.

Ngay lúc này, đột nhiên sắc mặt của một đội ngũ hơi đổi, ngay sau đó kinh sợ kêu lên: "Phía dưới không có tín hiệu rồi!"

Ngay sau đó, những đội ngũ khác cũng nhao nhao kêu lên: "Chúng tôi cũng không có tín hiệu rồi!"

Sau đó có người kinh hãi lấy xuống tai nghe, nói: "Làm sao có thể? Dụng cụ của chúng ta là có thể xuyên thấu dưới mặt đất mấy nghìn mét đấy, làm sao có thể không có tín hiệu?"


Những người khác đều không nói gì.

Tuy rằng cách bọn kia rất xa, Hạ Nhật Ninh bọn họ đều nghe không được bọn kia nói gì, thế nhưng là từ sắc mặt của bọn kia vẫn có thể đoán được một chút đấy.

"Xem ra phần mộ này đúng là không được bình thường." Hạ Nhật Ninh nhíu mày, nói: "Thời gian ngắn như vậy, thì cùng đám người ở dưới mặt đất mất đi liên lạc, đúng là không phải chuyện tốt mà."

"Dưới mặt đất e rằng là đã xảy ra chuyện rồi." Phùng Mạn Luân buông xuống ống dòm ở trong tay, chậm rãi mà nói: "Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, có người đã ra tay trước rồi."

Thẩm Ngũ cười nhạo một tiếng: "Đây còn chưa tìm được đồ vật đấy, liền ra tay sớm như

Advertisement
vậy rồi?"

"Đoán chừng là đã trúng ảo cảnh." Hạ Nhật Ninh lại là có quan điểm của mình: "Nói cách khác, bọn họ sẽ không gấp gáp ra tay như vậy, ít nhất cũng phải chờ sau khi lấy được đồ vật, cuối cùng lúc phỗng tay trên thì lần nữa ra tay cũng không muộn."

Thẩm Thất không nói gì, không ngừng nhìn tình hình bên kia.

Lúc này, người xưng tín hiệu có thể xuyên thấu mấy nghìn mét kia, đột nhiên kêu lên: "Tín hiệu đã có rồi đã có rồi!"

Những người khác đều nhịn không được bu lại, muốn nhìn ra rốt cuộc.

Lúc này, ở lại trên mặt đất đều là những người thiên về kỹ thuật đấy, cũng không có sức công kích gì.

Mọi người nếu như đều là làm kỹ thuật đấy, cũng không ngại cùng nhìn màn hình rồi.

Nhưng trùng hợp là, máy tính xách tay của người này đang đối diện với đám người của Hạ Nhật Ninh.

Mọi người một lần nữa điều chỉnh khoảng cách, nhao nhao nhìn rõ ràng màn ảnh trên máy tính xách tay.

Hình ảnh được hiện lên trên máy tính xách tay, khiến mấy người vây xem đồng thời phát ra một tiếng tán thưởng.

Thật sự là tinh xảo a!

Thật là khiến người ta rất khó tưởng tượng, đây lại là kiến trúc trước công nguyên!

Cả tòa cung điện dưới mặt đất hùng vĩ to lớn, cho dù năm tháng tang thương, nhưng vẫn khó che lấy sự xa hoa tôn quý của năm đó.

Trong màn ảnh cũng xuất hiện mấy người khác, tất cả mọi người đều rất lặng im đi về phía trước.

Ngay vào lúc này, hình ảnh của màn ảnh lung lay, ngay sau đó cơ thể của mấy người ở phía trước cứng đờ lại, dường như bị trúng tà vậy, quay người thì bắt đầu công kích đồng nghiệp ở bên cạnh.

Hình ảnh trên máy tính xách tay trở nên càng ngày càng lung lay, hình ảnh cũng bắt đầu trở nên hỗn tạp loạn cả lên, hiển nhiên người mang theo camera, lúc này là đang mệt bở hơi tai.

Hình anh sau một hồi hỗn loạn, đột nhiên trong màn ảnh xuất hiện nữa khuôn mặt đẫm máu.

Thẩm Thất thật không ngờ lại đột nhiên thấy một hình ảnh như vậy, lập tức hét lên một tiếng, ống dòm ở trong tay thoáng chốc rơi xuống mặt đất.

Đây không phải là xem phim kinh dị!

Đây đều là thật đấy!

Thật sự xảy ra đấy!

Thật là đáng sợ! Thật là quá đáng sợ rồi!

Chẳng lẽ nói, những cái trong đạo mộ kia, nói đều là thật ư?

Trong những phần mộ kia, thật sự có những thứ đáng sợ kia?

Những người khác cũng tốt, thế nhưng là cũng bởi vì Thẩm Thất thét lên, quay đầu lại nhìn Thẩm Thất một cái.

Đợi lần nữa quay đầu lại nhìn về hình ảnh trên màn ảnh của máy tính xach tay, nửa khuôn mặt kinh khủng kia đã không còn rồi.

Hình ảnh đã lâm vào một mảnh tĩnh mịch.

Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, người mang theo camera kia, hoặc là đã bị chết ở tại chỗ đó, hoặc là camera bị hỏng vứt bỏ rồi.


Thẩm Thất bụm mặt nói: "Trời ạ, quá là đáng sợ!"

Tiểu Xuân đưa một ly trà cho Thẩm Thất: "Nhị thiếu phu nhân, người chết vì tài chim chết vì ăn, cái này vẫn luôn là quy tắc. Bọn họ cũng là vì cầu tài."

Thẩm Thất vẫn còn đang giãy giụa: "Nhưng bọn họ hoàn toàn có thể lựa chọn cách kiếm tiền khác a."

"Thế nhưng là có người, ngoại trừ tay nghề này ra, cái gì cũng không biết. Cũng có ham ăn biếng làm, không muốn kiếm phần tiền vất vả kia." Tiểu Xuân giải thích: "Không phải tất cả mọi người đều là may mắn như tổng tài và Phùng thiếu gia đâu."

Hạ Nhật Ninh và Phùng Mạn Luân đồng thời gật đầu.

Thẩm Thất thẫn thờ mà nói: "Sao cảm thấy đem mạng mất ở nơi này, thật rất là không đáng a."

Hạ Nhật Ninh không có cách nào mà cười.

Bé thỏ con của hắn, dù sao vẫn là tốt bụng như vậy a.

Ngay vào lúc này, hình ảnh lại kỳ dị mà chập chờn một cái, tín hiệu lại lần nữa kết nối lại với nhau.

Nhưng mà, lần này kết nối được là máy tính xách tay của những người khác.

Vì vậy mọi người lại đem tầm nhìn chuyển dời đến trên máy tính xách tay này.

Trong hang mộ to lớn này, một quan tài toàn màu trắng bạc bay lơ lửng ở trên không.

Đúng, là trạng thái bồng bềnh.

Không phải ma thuật, là thật sự lơ lửng.

Thẩm Thất cảm thấy Vật Lý lúc mình đang còn là học trường trung học phổ thông đều cho chó ăn rồi.

Đây rốt cuộc là làm sao làm được?

Tầm nhìn của mọi người, đều bị quan tài màu trắng bạc đang lơ lửng này thu hút rồi.

Nhưng mà, tại sao quan tài lại là màu trắng bạc?

Điều này cũng rất không phù hợp lẽ thường đó a?

Thẩm Thất trong nháy mắt cảm thấy chỉ số thông minh của mình chưa đủ dùng rồi.

Sao cảm thấy hình ảnh thấy được vào hôm nay, hoàn toàn phá vỡ tất cả nhận thức của mình.

"Quá thần kỳ rồi." Hạ Nhật Ninh nhịn không được nói: "Quả nhiên là chuyến đi này không tệ."

Phùng Mạn Luân cau mày, nói: "Đám người này là muốn làm cái gì? Không lẽ có ý định mở hòm quan tài chăng? Một quan tài khác thường rõ ràng như vậy, vậy mà cũng muốn mở? Đám người này thật sự là không muốn sống nữa rồi? Cầm lấy vật mình muốn tranh thủ thời gian rời khỏi là được rồi, đúng là có mạng thì lấy mất mạng ra đùa a."

"Dân liều mạng, đâu có cần để trong lòng những thứ này." Hạ Nhật Ninh cười nhạo một tiếng nói: "Phùng thiếu gia, anh ngay từ đầu chẳng phải có ý định kiểm lậu đấy?"

"Vì vậy tôi sau này mới có tự mình hiểu lấy, không có tham dự vào." Phùng Mạn Luân cường điệu.

"Mau nhìn, đám người kia đúng là không muốn sống nữa rồi, lại đúng là leo lên rồi!" Thẩm Ngũ đột nhiên kêu lên: "Tôi cũng rất mong đợi trong quan tài sẽ xuất hiện cái gì."




Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện