Lam Nhi Xuyên Tới Thời Hiện Đại

Tham Ban Đưa Kiếm


trước sau

EDITOR: HthyyhtH

Trong thế giới "Tiên hiệp truyền", kiếm của kiếm tu thông thường đều là kiếm thật mang theo tuỳ thân, nhưng kiếm của kiếm tiên thì lại dựa vào kiếm trong cơ thể tạo thành kiếm khí, trong tâm có kiếm thì trong tay cầm kiếm.

Trong kịch bản, kiếm tiên đem cổ cầm đang bay lượn trong nháy mắt biến thành một thanh kiếm, ở hiện thực đương nhiên là dựa vào tổ hậu kì và tổ chế tác để đạt được hiệu quả.

Cảnh của cùng của kịch bản là trận chiến quyết định cuối cùng lớn nhất của kiếm tiên và phái ma tu.

Các fan não tàn của nam chính lên án rất nhiều ở chỗ này của tiểu thuyết nguyên tác. Bọn họ cảm thấy nam chính khốc suất cuồng bá duệ của mình trong cuộc đại chiến quan trọng nhất thế kỉ của truyện vậy mà lại chỉ có thể làm vai quần chúng, hoàn toàn không đủ nổi trội. May là cuối cùng, sau khi kiếm tiên đánh bại ma tổ, lấy nội đan của hắn đưa cho nam chính gia tăng công lực, còn cứu nữ chính, kết cục đại đoàn viên như này, mọi người cũng liền chấp nhận.

Cơ mà, kịch bản cũng không nhất định sẽ như vậy nhoa.

Trước khi chuẩn bị quay, Tiêu Duyệt Vân dùng một miếng vải lau thân kiếm Minh Nguyệt, đồng thời có chút âu lo nhìn kiếm đạo cụ trong tay diễn viên đóng vai ma tổ.

Thanh kiếm này so với thanh ban đầu đưa cho y thì tốt hơn một chút, ít nhất không phải là vật trang trí, mà là một thanh kiếm nhọn thực thụ.

Nhưng mà, Tiêu Duyệt Vân nghĩ: Cái thanh gọi là "kiếm" đó đoán chừng cũng không có tác dụng gì, cũng không biết chuyển phát nhanh mà y gọi hôm nay có thể đến kịp hay không.

Mấy phút sau, lo lắng của y quả nhiên thành sự thật. Cứ cho là Tiêu Duyệt Vân đã thu lại chút lực đạo, nhưng mà......

Sau mấy chiêu qua lại, đạo diễn Bành mắt sắc lập tức hô cắt.

Người xung quanh cạn lời nhìn kiếm trong tay ma quân cùng Mình Nguyệt kiếm sau khi va chạm vài lần liền lưu lại chiến tích anh dũng -- mấy lỗ thủng to, nhịn không được lại nhìn sang thanh kiếm loé hàn quang trong tay Tiêu Duyệt Vân.

Đạo diễn Bành vẫn là biết nhìn hàng, biết thanh kiếm đó của Tiêu Duyệt Vân tuyệt đối không đơn giản, nhưng trong chốc lát cũng không tìm được thanh kiếm nào khác có thể sánh được với nó.

Một trăm năm trước, ma tổ dùng ma công chiến một trận lớn với kiếm sơn, bị kiếm sơn lấy chênh lệch mỏng manh đánh bại, sau lại quyết tâm dốc lòng tu luyện ma kiếm công, kiệt xuất thiên hạ, lại không có địch thủ, duy chỉ không buông được một trăm năm trước bị bại trận, cho nên muốn tìm kiếm sơn quyết sống mai một trận. Cơ mà kiếm tiên hành tung mơ hồ, Kiếm Tiên sơn cũng chỉ lưu truyền trong truyền thuyết. Không dễ dàng gì mới phát hiện ra một tên Dương Không, ma quân phái đại đệ tử của mình đến tiếp cận đối phương, mục đích là tìm ra kiếm sơn.

Vì vậy nên, ma kiếm của ma tổ yêu cầu phải tuyệt đối là một thanh tuyệt kiếm có thể địch lại kiếm của kiếm tiên.

Kể từ khi nhìn thấy thanh kiếm Tiêu Duyệt Vân mang theo này, Bành Trình theo chủ nghĩa hoàn mỹ tức khắc cảm thấy kiếm lúc trước tổ đạo cụ chuẩn bị quả thật có chút tuỳ tiện, cái dáng vẻ đó, không, còn lâu mới bằng được với dáng kiếm của người ta. Có trách thì chỉ trách ngày trước không nhận ra vấn đề này, kiếm tốt khó cầu, huống chi chỗ hiện tại này hoang sơn dã lĩnh, có chuẩn bị cũng không kịp mất rồi.

Không thể vì như vậy mà lại làm chậm tiến độ của đoàn phim, đầu tư dù có nhiều, cũng không nên đốt như vậy.

"Vẫn nên dùng lại kiếm đạo cụ lúc trước đi." Bành Trình tiếc nuối nói, nhưng không phải đau lòng vì phí tổn hại của đạo cụ, mà là lấy làm tiếc cho thanh kiếm không thể sử dụng của Tiêu Duyệt Vân, suy cho cùng thì hiệu quả sau cùng khi quay bằng thanh kiếm đó khẳng định có thể xứng với "kiếm sơn" hơn kiếm bình thường nhiều.

Nhưng mà, một bên quá đoạt ống kính, kiếm của một bên khác lại quá yếu, như vậy khẳng định sẽ tạo thành sự mất cân bằng, khiến cho một màn PK với BOSS cuối cùng này thành ra quá nghiêng về một phía, vậy thì quá buồn cười rồi.

"Thật ra, hôm trước tôi nhờ người nhà giúp chuyển phát nhanh một thanh kiếm khác sang đây rồi, có lẽ sắp đến rồi." Tiêu Duyệt Vân nói.

"Nhà cậu vẫn còn kiếm? So được với thanh kiếm này của cậu không?" Bành Trình nghe vậy thì ánh mắt tức khắc sáng lên, kiếm của Tiêu Duyệt Vân chính là một thanh kiếm cổ tốt đã được mài đến sắc bén, nhà của người sưu tầm đồ cổ mà hắn quen cũng không nhất định có thể bằng phẩm cấp với thanh này, không ngờ nhà Tiêu Duyệt Vân vậy mà lại có ít nhất một thanh. Hắn lập tức trực quan nhận thức được bối cảnh nhà Tiêu Duyệt Vân chắc chắn không đơn giản, nhất định là xuất thân danh môn, gia tộc lâu đời*.

*家族底蕴 - (底) có nghĩa là đáy, cũng có nghĩa là căn nguyên, nguồn gốc; (蕴) có nghĩa là bao hàm, cũng có nghĩa là cất, chứa. Ghép lại có nghĩa là gia tộc có chiều sâu, lâu đời cũng như có gốc rễ, gia tộc lớn ấy.

Nhưng, trong giới thượng lưu của Dương thành, hình như không có nhà nào họ Tiêu hết.

Tiêu Duyệt Vân gật đầu, đáp: "Tuyệt đối không kém hơn thanh này của tôi." Kiếm của huynh trưởng là thanh hung kiếm chân chính gặp máu trên chiến trường, luận về phẩm cấp kiếm chắc chắn càng tốt hơn thanh kiếm này của y.

Đạo diễn Bành gật gù, luôn miệng bảo y xác định vị trí của chuyển phát nhanh. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, kiện hàng vừa gửi từ Dương thành vào hôm trước thì bất kì một công ty vận chuyển nào cũng đều không thể gửi đến vào hôm nay được, lại không phải gửi trực tiếp từ đường máy bay, nhân viên vận chuyển nhanh nhất cũng phải ngày mai mới có thể đến điểm chuyển phát nhanh của huyện nhỏ, còn phải cử người đến giao, thời gian chậm trễ cũng đủ lâu rồi.

Hay là điều chỉnh cảnh quay, quay cảnh có thoại trước? Lúc Bành Trình đang cân nhắc, nhân viên phụ trách trường quay bỗng sang đây thông báo có người đang chờ Tiêu Duyệt Vân trước cửa trường quay, nói là đến đưa đồ cho y.

Tiêu Duyệt Vân và Bành Trình đối mắt với nhau, người sau vui vẻ, thúc giục Tiêu Duyệt Vân mau đi xem thử.

Đợi Tiêu Duyệt Vân đến cửa trường quay, từ xa xa đã trông thấy một bóng dáng cao lớn quen thuộc, y lập tức kinh ngạc vui mừng nhanh chân bước tới, gọi một tiếng: "Anh Phó Lãng."

Phó Lãng vừa quay đầu liền bắt gặp Tiêu Duyệt Vân mặc trang phục diễn màu trắng đang bước nhanh hướng về mình, tốc độ tuy nhanh, nhưng đi đứng vẫn ung dung tao nhã như cũ, không thấy hỗn loạn chút nào, đầu tóc dài màu đen lay động bỗng làm hắn nhớ đến ảnh chụp điều tra được khi trước.

"Anh Phó Lãng, sao anh lại tự mình đến đây?" Tiêu Duyệt Vân tới gần, vui vẻ hỏi, y lẻ loi một mình rời nhà đến cái nơi xa lạ này, cùng những người xa lạ cùng nhau làm công việc xa lạ, mặc dù không sợ hãi, cơ mà có lúc vẫn cảm thấy có chút xíu cô đơn.

Cho nên lúc này nhìn thấy một người quen, bèn tự dưng hiểu được niềm vui sướng "tha hương ngộ cố tri*".

*Trích từ bài thơ "Tứ hỉ (Bốn điều mừng vui)", được in trong sách Ấu học ngũ ngôn thi, đây là bài thơ của một tác giả vô danh. Cả bài như sau: "Cửu hạn phùng cam vũ/ Tha hương ngộ cố tri/ Động phòng hoa chúc dạ/ Kim bảng quải danh thi." (Tạm dịch: "Nắng hạn gặp mưa rào/ Xa quê gặp bạn cũ/ Động phòng đêm hoa chúc/ Bảng vàng thi đỗ cao.")

Tối hôm kia y chia ra liên lạc riêng với đệ đệ và Phó Lãng, báo bình an, đây là việc Phó Lãng dặn dò trước khi y đi.

Kể từ sau khi Tiêu Duyệt Vân rời đi, mỗi ngày Phó Lãng đều tâm thần bất định (bồn chồn).

Bình thường dù có ổn trọng như thế nào thì suy cho cùng Tiêu Duyệt Vân cũng chỉ là một thiếu niên vừa thành niên, một mình y ra bên ngoài, không có đến một người lớn ở bên cạnh, chăm sóc y, trong lòng Phó Lãng luôn cảm thấy không quá dễ chịu.

Đoàn phim sẽ không có ai bắt nạt cậu ấy chứ? Có phải chịu uỷ khuất gì hay không? Có thể không quen khí hậu mà ngã bệnh hay không? Điều kiện quay ngoại cảnh của đoàn phim chắc chắn không tốt, có khi nào ăn không ngon ngủ không được hay không? Tuy rằng đàn ông con trai phải chịu chút trắc trở mài giũa thì mới có thể trưởng thành, cơ mà...... không hiểu tại sao, Phó Lãng cảm thấy nếu như lúc này đổi thành Phó Nhã Khiêm, hắn nhất định sẽ kì vọng vào sự trưởng thành của em họ nhiều hơn, sẽ không lo được lo mất như thế này.

Phó Lãng biết bản chất của Tiêu Duyệt Vân rất mong manh dễ vỡ* (ơ hay cái anh này). hắn không nhịn được có chút hối hận, không nên ủng hộ cậu nhóc ấy đi đóng phim một mình, đáng lẽ nên cho một người đi theo cậu ấy.

*Gốc là 娇贵 - (娇) là mềm mại, yêu kiều, thường dùng dể chỉ người nữ nhiều hơn; (贵) trong (宝贵), quý giá, trân quý. Ý anh Lãng nói ở đây có nghĩa là em Vân rất là nhỏ bé quý giá rất cần được ảnh bảo vệ á.

Nếu như thật sự có chuyện không tốt gì xảy ra, bản thân hắn sau này làm sao
còn mặt mũi nhìn người đó.

Trong điện thoại, Tiêu Duyệt Vân hưng phấn nói không ngừng, miêu tả lại trải nghiệm mới mẻ của mình trong một ngày, Phó Lãng đầu bên kia im lặng nghe giọng nói vô cùng có tinh thần đó, lúc này mới dần thả lỏng.

Cuối cùng, Tiêu Duyệt Vân trưng cầu ý kiến của Phó Lãng, đơn vị vận chuyển nhanh nhất của bên đó mất bao lâu để có thể từ Dương thành giao sang bên đây.

Y rất hiếm khi mua hàng trên mạng, cho nên không hiểu rõ lắm đối với tình hình cụ thể của ngành chuyển phát hiện nay.

Phó Lãng suy xét vài giây, nói chắc nịch: Ngày mốt chắn chắn có thể đến.

Tiêu duyệt Vân không nghĩ quá nhiều, lập tức nói ra sự lo lắng của y với Phó Lãng, đồng thời nhờ Phó Lãng gửi sang giúp y một thanh kiếm khác treo trong phòng ngủ nhà bọn họ. Dạo gần đây vì Tiêu Nhạc Dương bắt đầu học kiếm, Tiêu Duyệt Vân liền treo hai thanh kiếm lên dựa theo thói quen trong quá khứ của gia đình, còn những đồ vật quan trọng khác thì vẫn như cũ khoá lại đến là kỹ càng.

Phó Lãng đáp ứng, hai người lại nói chuyện chút nữa mới ngắt cuộc gọi. Chốc lát sau, tin nhắn của Tiêu Duyệt Vân được gửi đến.

Thấy chuỗi địa chỉ đó, khoé miệng vốn luôn lạnh lùng cứng rắn của Phó Lãng hiếm thấy trở nên nhu hoà hẳn đi.

Ngày hôm sau hắn bận rộn cả ngày, sớm kết thúc công việc, sau đó vội vàng lên chuyến bay sớm nhất trong ngày hôm nay để đến huyện thành nhỏ này.

"Tôi tới đưa kiếm cho cậu, đây là phương thức nhanh nhất." Phó Lãng đáp.

"Cảm ơn anh nhiều nhé. Chẳng qua vậy có làm chậm trễ công việc của anh hay không?" Tiêu Duyệt Vân trước tiên là vui vẻ, sau lại có xíu lo lắng, y biết sau kỳ nghỉ xuân, các nhân viên văn phòng đã bắt đầu chính thức làm việc trở lại.

"Không sao, tôi vừa hay đi công tác, tiện đường." Nói đoạn, Phó Lãng rung chiếc hộp dài màu đen trong tay.

Hai mắt Tiêu Duyệt Vân rực sáng, tiếp lấy chiếc hộp trong tay hắn, biết được bây giờ không phải lúc rảnh rỗi để nói chuyện phiếm, vì vậy đánh tiếng với bảo vệ, trước tiên mời Phó Lãng vào trường quay.

"Anh Phó Lãng, hôm nay anh còn bận việc gì không? Nếu như......" Tiêu Duyệt Vân đang muốn nhờ ai đó giúp tiếp đón Phó Lãng một lát.

"Tôi không sao đâu, cậu cứ bận việc đi." Phó Lãng hiểu lý lẽ, bảo Tiêu Duyệt Vân cứ việc bận việc của mình đi, không cần tiếp đón hắn.

Tiêu Duyệt Vân gật gật đầu, quen thuộc với Phó Lãng như vậy rồi, cũng liền không khách sáo nữa, nghe thấy Bành Trình đang vẫy gọi mình, vì thế nhanh chóng lấy kiếm trong hộp ra, đi sang đó.

Bên kia Bành Trình thấy y quay trở lại, lập tức tiến lên, không nhịn được nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay y.

"Thanh kiếm này... Thanh kiếm này..." Bành Trình là một người biết nhìn hàng, chịu không nổi sờ lên hoa văn tinh xảo mỹ lệ của vỏ kiếm màu đen.

Tiêu Duyệt Vân hơi hơi mỉm cười, tự hào rút kiếm ra, tiếng kiếm vang lên, sát khí túc mục lan tràn, thân bảo kiếm đen nhánh dưới ánh mặt trời lạnh lùng mà phiếm hàn quang sắc bén.

"Tên nó là 'Mặc Hải'." Tiêu Duyệt Vân nhẹ giọng nói.

Bành Trình âm thầm đọc lại mấy lần tên kiếm, nhãn cầu càng lúc càng sáng, liên tục khen tốt.

Tiêu Duyệt Vân một chút cũng không ngạc nhiên với phản ứng của hắn, suy cho cùng thì thanh Mặc Hải kiếm này quả thực vô cùng giống với miêu tả của ma kiếm trong nguyên tác, toàn thân đen nhánh, ẩm tận tiên huyết, sát khí tứ dật*.

*Ẩm tận tiên huyết, sát khí tứ dật (饮尽鲜血, 煞气肆溢): (ẩm) uống, (tận) rất nhiều, (tiên huyết) máu tươi, sát khí tràn đầy.

Tiêu Duyệt Vân đưa Mặc Hải qua cho diễn viên ma tổ, đoạn cất tiếng: "Chúng ta bắt đầu đi."

**

Vấn đề mất cân bằng của hai thanh kiếm được giải quyết, nhưng cảnh phía sau cũng không hề thuận lợi, bởi vì động tác võ thuật của Tiêu Duyệt Vân quá hoàn mỹ, so với diễn viên vai ma tổ mạnh mẽ hơn một ít, cho nên cảnh trọng điểm lúc sau tất cả đều lấy sự phối hợp động tác của từng người làm chính, Tiêu Duyệt Vân và chỉ đạo võ thuật cùng nhau bày mưu tính kế, tận lực cắt giảm bớt động tác, nhưng biểu hiện của diễn viên ma tổ vẫn rất áp lực như cũ.

Tiêu Duyệt Vân có chút ngượng ngùng, đối phương là diễn viên gạo cội, cũng thuộc phái thực lực kính nghiệp, hôm nay vì mình mà bị dày vò quá chừng. Cho dù toàn bộ động tác mạnh đều có thể sử dụng thế thân, nhưng cũng vẫn có một ít cảnh quay gần và đặc tả cần thiết phải lộ mặt. Cơ mà, động tác của Tiêu Duyệt Vân quả thực quá nhanh, quá ổn chuẩn ác, trong màn hình xem ra tuyệt đối là đơn phương nghiền áp, vì thế Bành Trình không thể không nhắc nhở y thu liễm chút xíu.

"Ngài không sao chứ." Thấy đối phương thở hổn hển, lúc quay xong, Tiêu Duyệt Vân không nhịn được tiến lên quan tâm.

"Không sao." Lão diễn viên lau lau mặt, cười đáp: "Thanh kiếm này của cậu nặng quá, cầm lâu thật sự có hơi mệt, thể lực của người trẻ tuổi các cậu thật tốt."

Tiêu Duyệt Vân cười không đáp, người học kiếm chân chính ngay từ lúc bắt đầu mỗi ngày đều phải luyện lực cánh tay, một hai canh giờ treo bao cát trên tay giơ kiếm không được cử động, chút lượng hoạt động hôm nay quả thật chẳng là gì cả*.

*(小儿科): giá trị rất nhỏ, nhỏ đến mức không đáng để chú trọng đến nó.

Không dễ dàng gì cảnh đánh võ này cuối cùng cũng quay được tới trình độ miễn cưỡng hài lòng của Bành Trình, lại thừa dịp mặt trời chưa lặn xuống núi, tranh thủ quay vài cảnh có lời thoại. Lúc này diễn viên gạo cội rốt cuộc phát huy công lực nói lời thoại cay nghiệt một cách ổn định của mình, mỗi một ánh mắt động tác đều là giễu cợt, biểu hiện non nớt của Tiêu Duyệt Vân so với người ta xem ra càng không dám nhìn thẳng.

May mà còn có thể cứu vãn chút thể diện về mặt này, lão diễn viên gạo cội nghĩ. Chẳng qua, điều kiện thiên phú và sự tiến bộ của Tiêu Duyệt Vân hắn đều nhìn thấy trong mắt, cộng thêm thân thủ tuyệt vời khiến người ta kinh ngạc kia, hắn không thể không cảm khái trong lòng: Hậu sinh khả uý mà.

NG mấy lần, cuối cùng cũng xem như qua, thẳng đến lúc một tia sáng cũng không thấy nữa, buổi quay chụp hôm nay mới hoàn toàn kết thúc.

Tiêu Duyệt Vân thở ra một hơi nhẹ nhõm, lúc này mới rảnh đi tìm thân ảnh của Phó Lãng. Ánh mắt y đảo quanh bốn phía, liền thấy trong góc phim trường, một người đàn ông trung niên mặc tây trang đang đứng bên cạnh Phó Lãng nói chuyện với hắn, nhìn từ xa, bầu không khí tựa hồ không tệ.

Hiếm khi Phó Lãng có thể nói chuyện cùng người khác, Tiêu Duyệt Vân có chút xíu ngạc nhiên á.

———————

Editor: Về cái vụ xưng hô, thì bên Trung á, ví dụ như quen biết sơ sơ người ta hay gọi là "Tên + tiên sinh", mà để lên được cái level "Tên + ca ca/ anh" là phải thân thuộc dữ lắm luôn á, cho nên là anh Lãng trong lòng bé Vân chắc cũng nặng 5 6 phân rồi đó kkkkk

Ôi dạo này editor bận kinh khủng, vừa học vừa làm cả chạy deadline nữa, đã vậy cái lap cứ dở dở ương ương không đủ thời gian edit truyện luôn ???? có thể thời gian 2 tuần sau mình sẽ hơi bận í có thể sẽ ra chương mới hơi lâu 1 xí nha mọi người

Truyện convert hay : Nông Kiều Có Phúc

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện