Lâm Mộc Báo Thù

359: Dương Kiện Anh Tự Quyết Định Thay Tôi Là Có Ý Gì Vậy


trước sau

Advertisement


Trần Uyển Nhi sửng sốt trước những gì Dương Kiện nói, dù sao cũng tận một trăm hai mươi triệu, sao Dương Kiện lại tự mình quyết định rồi nói Lâm Mộc muốn chứ?
Lâm Mộc cũng không vừa lòng: "Dương Kiện, anh nói tôi muốn mua sao, vừa rồi tôi có nói như vậy sao?"
Dương Kiện cười nói: "Lâm Mộc, cậu nhìn bạn gái cậu đi, vừa rồi tôi thấy cô ấy rất thích sợi dây chuyền này, nên tôi không cẩn thận giúp cậu quyết định luôn, cậu đã đến Thân Giang một chuyến rồi thì không thể đến một cách vô ích chứ, cậu cũng thể keo kiệt như vậy được phải không? "
Advertisement
Nhân viên dẫn cửa hàng trưởng bước nhanh tới.

“Anh Dương, chào các vị, tôi là cửa hàng trưởng ạ, tôi sẽ gói sợi dây chuyền cho các vị, xin các vị chờ một chút.” Quản lý cửa hàng nhiệt tình.

Trần Uyển Nhi chủ động lên tiếng: "Cửa hàng trưởng, thật sự xin lỗi, vừa nãy chúng tôi có hơi sơ suất, chúng tôi không mua nữa."
Đùa gì vậy chứ, một trăm hai mươi triệu đó.

Ban đầu ông nội vay Lâm Mộc một trăm triệu thì lúc đó là do anh quyết định.

Còn bây giờ dùng một trăm hai mươi triệu chỉ để mua một món đồ trang sức, bản chất lại không giống như vậy.


Giống như một người đặt cọc một triệu nhân dân tệ, bạn yêu cầu anh ta đưa tiền vài trăm nghìn để mua nhà, điều đó thì không có vấn đề gì cả.

Nhưng nếu bạn yêu cầu anh ấy phải bỏ hàng trăm nghìn để mua một chiếc đồng hồ hoặc một món đồ trang sức, điều đó chẳng phải là quá điên rồ rồi sao?
“Sơ suất sao?” cửa hàng trưởng giật mình.

“Cửa hàng trưởng, không sai, anh cứ đóng gói đi, không cần lo lắng chuyện khác đâu.” Dương Kiện nói.

“Được anh Dương.” cửa hàng trưởng cười gật đầu, sau đó lập tức lấy

Advertisement
chìa khóa mở tủ kính ra.

“Dương Kiện, tôi với Lâm Mộc thật sự không mua!” Trần Uyển Nhi gấp gáp nói.

Lâm Mộc cau mày: "Dương Kiện, anh tự quyết định thay tôi là có ý gì vậy?"
Dương Kiện cười nói: "Lâm Mộc, đồ tốt như vậy rất hợp với bạn gái cậu.

Có phải là cậu không nỡ tiêu tiền cho bạn gái, hay là do không có tiền trả vậy?."

Khâu Thiên Thiên cũng nói: "Em họ, nếu như anh ta không nỡ chi tiền cho em, thì anh ta cũng không thật sự yêu em đâu đúng không?"
Dương Kiện khoanh tay: "Tôi nhờ quản lý cửa hàng gói lại, lý do rất đơn giản, nếu cậu không trả được thì tôi sẽ trả.

Tôi mua sợi dây chuyền này để dành cho lễ đính hôn."
"Anh yêu, sau này anh muốn tặng cho em sao? Tuyệt quá!"
Khâu Thiên Thiên mừng rỡ nhướn người lên, hôn lên mặt Dương Kiện một cái.

“Anh Dương, đồ đã đóng gói xong, mời đi lối này.” cửa hàng trưởng mời.

"Đi."
Dương Kiện nắm lấy tay Khâu Thiên Thiên, sải bước đi về phía quầy thu ngân.

“Lâm Mộc, cứ để Dương Kiện trả tiền đi.” Trần Uyển Nhi nói với Lâm Mộc.

“Sợi dây chuyền bằng ngọc này thật sự rất đẹp, cô có thích không?” Lâm Mộc nhìn Trần Uyển Nhi hỏi.

Trần Uyển Nhi định gật đầu, nhưng rồi cô lại vội lắc đầu.

"Được rồi, chúng ta qua đó thôi."

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện