Lâm Mộc Báo Thù

355: “tôi Động Thủ Được Chưa”


trước sau

Advertisement


Dương Kiện quan sát Lâm Mộc: “Lỡ anh quá tay khiến cậu ấy bị thương thì làm sao, dù sao cũng là bạn trai của em họ em, như vậy rất dễ gây mất hòa khí.”
“Anh ta nói đã từng học dược một ít công phu mà, chính anh ta cũng mới xác nhận đó, nói không chừng hai người có thể trao đổi, học hỏi lẫn nhau.”
Sau khi nghe Khâu Thiên Thiên nói, trong mắt Dương Kiện lóe lên chút không vui.

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.

Advertisement
Lời này vào tai Dương Kiện, đây chẳng phải là đang nghi ngờ khả năng võ thuật của anh ta sao? Chỉ là một tên tép riu ở xó xỉnh nào đó, cũng dám khiêu khích anh ta?
Nhưng mà ngoài mặt Dương Kiện vẫn như cũ, rất có phong độ của một người quân tử.

“Như vậy đi trong lúc đấu, tôi nhường cậu một trước và chỉ phòng thủ, cậu thấy thế nào? Không cậu lại bảo Dương Kiện tôi khi dễ người nhà!” – Dượng Kiện nói.

“Được, anh yên tâm, tôi sẽ hạ thủ lưu tình.” – Lâm Mộc mỉm cười nói.

Sau khi Lâm Mộc dứt lời, Dương Kiện rất khó chịu, anh ta quyết định lát nữa vào trận đấu nhất định sẽ ra tay mạnh một chút cho Lâm Mộc biết thế nào là lễ độ!

Dù sao bề ngoài anh ta chỉ đứng một chỗ phòng thủ, cho dù Lâm Mộc bị anh ta chơi chiêu làm bị thường thì cũng không ai có thể bắt bẻ anh ta!
“Đi thôi, ở chỗ đó kìa!” – Dương Kiện chạy thẳng về phía trước.

“Lâm Mộc!”
Trần Uyển Nhi nở nụ cười, len lén giơ tay cổ vũ Lâm Mộc.

Khâu Thiên Thiên luôn vô tình hay cố ý chê bai Lâm Mộc, khiến Trần Uyển Nhi rất không thoải mái, cô rất kỳ vọng Lâm Mộc

Advertisement
có thể bộc lộ tài năng của mình để chứng minh với mọi người.

Trần Uyển Nhi không biết võ thuật của anh ở trình độ nào, cô chỉ biết Lâm Mộc rất lợi hại nhưng không đoán được anh với Dương Kiện ai mạnh hơn.

Tuy nhiên, cô rất có niềm tin với Lâm Mộc.

Sau khi đến đạo trường, Dương Kiện lớn tiếng nói:
“Tất cả, ngồi xuống!”
Hàng trăm người nghe vậy thì dừng lại.


“Ngồi xuống tại chỗ, quan sát kĩ đây!” – Dương Kiện nói.

Rầm rầm!
Hàng trăm người lập tức ngồi xuống chiếu.

“Bây giờ, tôi sẽ tiến hành một trận đấu so tài để làm mẫu cho tất cả mọi người, mọi người hãy quan sát thật kỹ, học hỏi cho tốt, biết chưa?” – Dương Kiện lớn giọng giáo huấn.

“Dạ!” – Mọi người đồng loạt trả lời, âm thanh vang vọng.

“Em họ, chúng ta lại gần xem đi.” – Khâu Thiên Thiên kéo Trần Uyển Nhi đi tới hàng đầu tiên để quan sát.

“Yên tâm đi Uyển Nhi, bạn trai chị đã chủ động nhường anh ta rồi, chỉ phòng thủ và tiếp chiêu thôi nên chắc sẽ không làm bạn trai em bị thương đâu.” – Khâu Thiên Thiên khoe khoang nói.

Lâm Mộc bước tới đối diện Dương Kiện.

“Tôi động thủ được chưa?” – Lâm Mộc nhìn Dương Kiện nói.

Dương Kiện điều chỉnh lại tư thế một chút, hai chân giáng rộng ra, chắp hai sau lưng nói: “Được, câu thích ra quyền lúc nào thì ra!”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện