Lâm Mộc Báo Thù

346: “chẳng Lẽ Cô Muốn Tôi Phải Có Chuyện Gì Sao”


trước sau

Advertisement


Năng lượng của Chí Tôn Tích vừa lan ra đã chạm vào độc tố, độc tố nhanh chóng bị thiêu hủy!
“Haha! Có tác dụng rồi!”
“Năng lượng của Chí Tôn Tích thực sự có thể đối phó với độc tố!”
Advertisement
“Mình không thể chết được!”
Sau khi Lâm Mộc cảm thấy Chí Tôn Tích đã đốt cháy độc tố, trong lòng anh mừng như điên.

Năng lượng của Chí Tôn Tích đi đến đâu là hủy diệt đến đó, gần như thiêu hủy hết toàn bộ độc tố.

Năng lượng trong các cơ quan của cơ thể anh cũng dần có lại, ý thức của Lâm Mộc cũng bắt đầu thanh tỉnh dần.


"Lâm Mộc! Lâm Mộc, tôi đã gọi cấp cứu rồi, chờ một chút! Tôi còn rất nhiều điều muốn nói với anh, tôi còn chưa nói ra, sao anh có thể chết được! Anh đừng có ngủ!" Trần Uyển Nhi vừa khóc vừa không ngừng lắc lắc Lâm Mộc.
“Cái gì… Cô muốn nói cái gì vậy?”
Lâm Mộc từ từ tỉnh táo lại, chậm rãi mở mắt: “Trần Uyển Nhi, cô còn muốn nói gì với tôi?”
Khi Trần Uyển Nhi nhìn thấy Lâm Mộc mở mắt ra, cô vô cùng vui mừng.

"Thật tốt quá, anh...!Anh còn chưa chết! Cố lên, đừng ngủ! Xe cấp cứu rất nhanh sẽ đến thôi." Trần Uyển Nhi nắm chặt tay Lâm Mộc.

“Tôi mạng lớn, chắc là không dễ chết được đâu.” Lâm Mộc nói xong xoay người ngồi dậy.

Trong thời gian ngắn như vậy, phần lớn độc tố trong cơ thể đã bị loại bỏ, phần độc tố còn lại cũng đang bị phá hủy từ từ.

“Anh… Anh không sao chứ?”

Trần Uyển Nhi kinh ngạc khi thấy Lâm Mộc ngồi dậy, cô lấy tay che miệng lại.

Vừa rồi Lâm Mộc còn đang hấp hối, tính

Advertisement
mạng như ngàn cân treo sợi tóc, sao bây giờ lại đột nhiên giống như không có chuyện gì xảy ra rồi? Còn ngồi dậy được?
“Chẳng lẽ cô muốn tôi phải có chuyện gì sao?” Vẻ mặt của Lâm Mộc không có biểu cảm gì.

“Đương nhiên là không, không có việc gì thì tốt rồi.” Nhìn thấy Lâm Mộc không sao, Trần Uyển Nhi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lau nước mắt trên mặt.

“Không ngờ tới, Trần Uyển Nhi vậy mà lại khóc vì tôi, haiz.” Lâm Mộc nhìn Trần Uyển Nhi rồi nở một nụ cười.

Trần Uyển Nhi trừng mắt nhìn Lâm Mộc: "Này, giờ có phải là lúc để nói về chuyện này không? Vừa rồi anh bị làm sao vậy, tôi còn đang tự hỏi có phải anh đang cố tình dọa tôi không! "
Nếu không phải cô nhìn thấy Lâm Mộc hộc ra máu, cô nhất định sẽ nghĩ là do Lâm Mộc cố ý dọa cho cô sợ hãi.

“Là trúng độc.” Lâm Mộc tắt nụ cười, vẻ mặt trở nên ngưng trọng.

Trần Uyển Nhi ngạc nhiên: "Trúng độc sao? Làm thế nào mà đột nhiên anh lại bị trúng độc? Hơn nữa không phải là anh rất lợi hại sao, anh còn có thể giúp tôi giải quyết chất độc trong cơ thể tôi mà, những chất độc thông thường không ảnh hưởng gì đến anh mà đúng không?"

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện