Lâm Mộc Báo Thù

333: Lâm Mộc Nghe Tới Đây Thì Hoàn Toàn Vỡ Lẽ Rồi


trước sau

Advertisement


Lâm Mộc hơi ngạc nhiên trước thái độ niềm nở của Khâu Anh.

“Cháu ngồi đi.” Khâu Anh nói.

Lâm Mộc ngồi bên cạnh Trần Uyển Nhi.

Advertisement
Trần Uyển Nhi trừng mắt thỏ: “Lâm Mộc, cái tên nhóc này, trong lòng anh chỉ có mỗi chị Dương Dương của anh thôi phải không, bao lâu cũng không thèm liên lạc.”
“Chẳng phải cô vừa gọi một cuộc tôi đã tới ngay sao?” Lâm Mộc cười khổ.

Lão Trần cười nói: “Uyển Nhi, Lâm Mộc nhất định bộn bề nhiều việc, không có thời gian rảnh rỗi là chuyện bình thường, độ tuổi này của Lâm Mộc nên xông xáo ở bên ngoài ”
“Vẫn là Lão Trần hiểu cháu.” Lâm Mộc toét miệng cười.

“Uyển Nhi, cháu đưa mẹ tới bàn ăn trước đi, ông có chút chuyện muốn nói riêng với Lâm Mộc.” Lão Trần dặn dò.

“Dạ.” Trần Uyển Nhi đáp.


“Đi thôi con gái.” Khâu Anh đứng dậy, kéo tay Trần Uyển Nhi đi về phía nhà bếp.

Tuy Trần Uyển Nhi cảm thấy không quen lắm, nhưng vẫn mặc cho Khâu Anh khoác tay mình.

Trong phòng khách chỉ còn hai người.

Lão Trần nhìn Lâm Mộc, nói: “Lâm Mộc, ngày Khâu Anh và ba Uyển Nhi ly hôn, Uyển Nhi được tòa phán cho ba Uyển Nhi nuôi.


“Từ đó đến giờ, Khâu Anh luôn ở Thành phố Thân Giang làm kinh doanh, giờ cô ta quay lại muốn đưa Uyển Nhi theo cùng để bồi dưỡng con bé.”
Lâm Mộc nghe vậy mới hiểu ra, nhưng anh vẫn hồ nghi một điểm, đây là chuyện riêng của nhà họ Trần, sao Lão Trần lại gọi anh tới kể riêng những chuyện này?
“Tuy Khâu Anh là mẹ ruột của Uyển Nhi, nhưng hai mẹ con không ở cùng nhau quá lâu rồi, ông sợ theo Khâu Anh ở Thành phố Thân Giang, Uyển Nhi không được chăm sóc chu đáo, phải chịu khổ và ấm ức.” Lão Trần nói tiếp.

“Hơn nữa Uyển Nhi đi một mình cũng khó thích ứng với môi trường mới.”
“Cho nên ông muốn nhờ cháu theo Uyển Nhi đến Thành phố Thân Giang một thời gian, cháu là Tu hành Giả có bản lĩnh cao siêu, còn là người quen của con

Advertisement
bé, nhất định có thể giúp con bé thích ứng với môi trường mới dễ hơn, đợi Uyển Nhi ổn định bên đó rồi, cháu hẵng rời đi cũng không muộn.”
Lâm Mộc nghe tới đây thì hoàn toàn vỡ lẽ rồi.

Nói trắng ra, Lão Trần muốn anh đi theo bảo vệ Trần Uyển Nhi một thời gian, giúp cô nàng ổn định cuộc sống ở mảnh đất mới.


“Lão Trần, đây cũng chẳng phải chuyện to tát gì, Lão Trần đã nhờ cậy thì đương nhiên cháu không có vấn đề gì rồi.” Lâm Mộc cười nói.

Lão Trần giúp anh nhiều lần, giờ ông cụ có chuyện cần giúp, anh đương nhiên sẽ không từ chối.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app truyenfull.

Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là truyenfull.vip.

Vui lòng đọc tại app truyenfull để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Hơn nữa những ngày ngày, anh đóng cọc trong nhà tu luyện, tốc độ cải thiện tu vi chậm chạp vô cùng.

Có thể ra ngoài chạy nhảy chút cũng tốt, dù sao Thành phố Thân Giang cũng là thành phố lớn cấp một của Trung Quốc, Lâm Mộc lại chưa bao giờ đặt chân tới đó.

“Ông biết cháu sẽ không từ chối mà, lần này tới Thành phố Thân Giang, cháu và Uyển Nhi cũng có thời gian bên nhau nhiều hơn.” Lão Trần cười nói.

“Lão Trần, mẹ của Uyển Nhi có đồng ý không ạ?” Lâm Mộc hỏi.

“Cô ta đồng ý rồi, còn nói nếu cháu là bạn trai Uyển Nhi thì sẽ bồi dưỡng cháu ở Thành phố Thân Giang luôn.” Lão Trần nói.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện