Lâm Mộc Báo Thù

309: “vậy Đáng Để Ta Đích Thân Ra Mặt Lắm!”


trước sau

Advertisement


“Đúng vậy Tiền bối Lâm, tôi có thể đưa anh đi mua.” Hoàng Đạo Trường đáp.

“Được, vậy chúng ta gặp nhau tại cổng quán bar Sa Ngã.” Lâm Mộc nói.

Hẹn xong, Lâm Mộc chạy xe tới quán bar, khi tới nơi, Hoàng Đạo Trường đã đứng chờ sẵn ở đây.

Advertisement
“Hoàng Đạo Trường, bên này!” Lâm Mộc vẫy tay ra hiệu anh ta lên xe.

Hoàng Đạo Trường chạy nhanh tới rồi ngồi vào xe của Lâm Mộc.

“Tiền bối Lâm, lúc trước anh tới Hồ Thiên Sát có thuận lợi không?” Hoàng Đạo Trường vô cùng tò mò, anh ta không rõ Lâm Mộc có tranh đoạt được tài nguyên nơi đó hay không.

“Không suôn sẻ lắm, nhưng cuối cùng vẫn lấy được tài nguyên.” Lâm Mộc đáp.

“Không ngờ Tiền bối Lâm lại cướp được tài nguyên từ tay Thanh Thương Phái?” Hoàng Đạo Trường vô cùng kinh ngạc.


Hoàng Đạo Trường hiểu rõ, khả năng thành công của chuyện này không cao, khi đưa tin tình báo cho Lâm Mộc, anh ta cũng chỉ nghĩ để Lâm Mộc tham khảo thêm.

“Hoàng Đạo Trường, tôi phải cảm ơn anh đã cung cấp tin tình báo cho tôi!” Lâm Mộc nói.

“Tiền bối Lâm, tin tức này chẳng phải bí mật gì to lớn, cướp đoạt thành công là nhờ anh có bản lĩnh thôi!” Hoàng Đạo Trường cười tâng bốc.

“Hoàng Đạo Trường, nếu anh đã biết nơi bán Linh chi hoang dã trên năm trăm năm, sao còn cần tôi đích thân đi mua, có tình huống gì đặc biệt à?” Lâm Mộc hiếu kỳ hỏi.

Trong mắt Lâm Mộc, nếu có nơi bán thì cứ nhờ Mai Tổng chi tiền ra mua là được!
“Tiền bối Lâm, Giang Nam có một Thế Gia Dược liệu, nhưng Thế Gia Dược liệu này có quá nhiều quy định, trước mặt họ chỉ bán dược liệu trân quý cho người quen mà thôi.”
Hoàng Đạo Trường nói tiếp: “Dù sao Tiền bối Lâm anh cũng có thực lực cao cường, có thể dùng vũ lực trấn áp, nếu anh đích

Advertisement
thân ra mặt thì có lẽ sẽ có cơ hội mua về tay.


“Thế Gia Dược liệu ư? Gia tộc này chắc có nhiều dược liệu lắm nhỉ?” Lâm Mộc hỏi.

“Không sai, Thế Gia Dược liệu này còn có Tu hành Giả, xem như một gia tộc tu hành!” Hoàng Đạo Trường giải thích.


“Vậy đáng để ta đích thân ra mặt lắm!” Lâm Mộc lẩm bẩm.

Nếu có thể kết giao với Thế Gia Dược liệu này, về sau Lâm Mộc cần dược liệu gì thì bớt được bao phiền phức, cứ đến thẳng Thế Gia Dược liệu mua là được.

“Hoàng Đạo Trường, anh lái xe đi!” Lâm Mộc xuống xe đổi chỗ ngồi với Hoàng Đạo Trường.

Xe rời khỏi Ninh Đô, sau ba giờ lái xe thì đến Thành phố Bạch Sơn ở Giang Nam.

Hoàng Đạo Trường nói Thế Gia Dược liệu này nằm trong một ngọn núi sâu của Thành phố Bạch Sơn, xe vào núi theo một con đường nhỏ, chạy thêm hai tiếng đồng hồ, phía trước chỉ có một con đường đá nhỏ.

Lâm Mộc và Hoàng Đạo Trường chỉ đành xuống xe.

“Hoàng Đạo Trường, còn bao xa nữa?” Lâm Mộc hỏi.

“Chắc sắp tới rồi, tôi cũng chỉ biết địa chỉ ở gần đây thôi.” Hoàng Đạo Trường cũng chưa bao giờ tới đây.

“Vậy chúng ta đi thôi.” Hai người họ đi dọc theo con đường lát đá khoảng 20 phút, một tòa nhà giống phủ đệ cổ kính, hơi cũ và mang đậm nét lịch sử xuất hiện trước mặt.

“Tiền bối Lâm, tôi đi gõ cửa.” Hoàng Đạo Trường bước lên trước gõ cửa.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện