Lâm Mộc Báo Thù

300: Ngay Cả Các Vị Thần Cũng Bị Lôi Ra


trước sau

Advertisement


Những bí mật này, những người thường như bọn họ sao có thể biết được chứ.

Liêu Đào hạ giọng, lộ vẻ thần bí: "Theo như tôi biết, nhà họ Lương cũng đã đắc tội đến người bí ẩn đó, cho nên chỉ qua một đêm, tài sản của nhà họ Lương trở về con số không, con trai của Lương Đức Quảng cũng bị giết, Lương Đức Quảng còn không dám nói năng gì nữa, còn chủ động thông báo, con trai ông ta chết vì bệnh.

"
"Vậy mọi người nói thử xem, nhân vật bí ẩn này mạnh đến mức nào! Các tỷ phú có tài sản hàng tỷ, hàng chục tỷ USD, nếu người đó nói sẽ tiêu diệt, thì chắc chắn sẽ bị tiêu diệt!"
Advertisement
Nghe xong, tất cả mọi người đều chết lặng.

“Nhân vật này đúng là mạnh thật.” Hứa Thiến cũng tặc lưỡi thán phục.

“Anh Liêu, vì sao nhà họ Lương lại đắc tội với người bí ẩn kia.” Lớp trưởng tò mò hỏi.

"Chuyện này làm sao tôi biết? Trong giới kinh doanh của Giang Nam, e rằng không có người thứ hai biết chuyện, dù cho có người biết cũng không dám truyền miệng." Liêu Đào dựa lưng vào ghế, lấy ra một điếu thuốc lá.


“Anh Liêu, tôi châm cho anh.” Một người đàn ông ngồi bên cạnh nhanh chóng lấy bật lửa ra, chủ động châm thuốc cho Liêu Đào.

Liêu Đào hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói.

"Hiện tại, các lãnh đạo doanh nghiệp trong toàn bộ giới doanh nhân tỉnh Giang Nam đều nhận thức rõ được rằng nếu ai đó vô tình kích động người bí ẩn này thì đó sẽ là một thảm họa."
"Nhưng không có nhiều người biết thân phận thực sự của người bí ẩn này, chỉ vì nghe nói gần đây người bí ẩn này mà các ông lớn trong toàn bộ giới kinh doanh Giang Nam đều thấp thỏm vì sợ hãi!"
"Thật không ngoa khi nói một mình hắn đã khiến toàn bộ

Advertisement
giới kinh doanh Giang Nam phải run sợ."
Mọi người nghe xong đều sửng sốt.

“Không biết bộ dáng của người bí ẩn này trông như thế nào.” Mọi người đều tò mò.

Liêu Đào nghiêm nghị nói: "Chuyện này làm sao tôi biết được, nhưng tôi cảnh cáo mọi người, đừng bàn tán về những gì tôi vừa nói ra ngoài, người đàn ông bí ẩn này có thể biến mọi thứ thành tai nạn, điều đó cho thấy anh ta không muốn làm lớn chuyện lên.

"

"Nếu anh nói nhảm và bị người bí ẩn đó biết đến, không chỉ tôi có thể gặp rắc rối, có thể tất cả mọi người sẽ bị xóa sổ!"
“Đúng, đúng, chúng tôi còn không dám truyền tin, làm sao lại khiêu khích người bí ẩn này.” Mọi người gật đầu.

"Phụt!"
Lâm Mộc đang dựa vào ghế uống rượu, không nhịn được cười.

Lâm Mộc không ngờ chuyện Liêu Đào nói về mình lại thú vị và bí ẩn như vậy.

Ngay cả các vị thần cũng bị lôi ra.

Và Liêu Đào đã nói rằng khiêu khích người bí ẩn đó có thể dẫn đến tai họa, nhưng anh ta không biết rằng chính anh ta đã khiêu khích đến anh.

Anh ta nói đừng để cho mọi người truyền tin, kẻo bị người bí ẩn biết được, lại không biết Lâm Mộc đang ở đây, hơn nữa anh còn nghe rất rõ ràng.

Thẩm Tịch Dương che miệng cười, đương nhiên cô biết những chuyện này đều là nói về Lâm Mộc.

“Này tên kia, cậu cười cái gì!” Thấy Lâm Mộc cười, Liêu Đào vỗ bàn, vẻ mặt không hài lòng.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện