Lâm Mộc Báo Thù

290: “vậy Có Làm Lỡ Việc Của Em Không”


trước sau

Advertisement


Trong lúc Lâm Mộc và Thẩm Tịch Dương tán gẫu, các món ăn tối cũng nhanh chóng được bưng lên bàn.

“A, Tịch Dương!” Một cô gái với dáng người uyển chuyển đặt tay lên vai Thẩm Tịch Dương.

Thẩm Tịch Dương ngoảnh đầu nhìn: “Ngô Tuyền, là cậu à?”
Advertisement
“Tịch Dương, lâu lắm rồi tụi mình không gặp nhau nhỉ?” Cô gái kia niềm nở nói.

“Ừm, tụi mình không gặp nhau từ sau khi tốt nghiệp.” Thẩm Tịch Dương gật đầu.

“Năm ngoái họp lớp, gọi điện thoại mời mà cậu không tới nha.” Cô gái kia nói.

“Công việc bận đó mà.” Thẩm Tịch Dương cười trả lời.

“Tịch Dương, chúng ta họp lớp vào cuối tuần mà, cậu bận thế nào cũng không tới mức công ty không cho nghỉ ngơi chứ.” Ngô Tuyền cười hỏi.

“Đúng rồi Tịch Dương, đây là bạn trai cậu à? Nhìn anh ấy cũng được đó.” Ngô Tuyền nhìn về phía Lâm Mộc.


“Không phải bạn trai, là bạn tớ.” Thẩm Tịch Dương giải thích.

Sau đó Thẩm Tịch Dương giới thiệu: “Lâm Mộc, đây là bạn cùng phòng Kí túc của chị - Ngô Tuyền!”
“Xin chào, tôi là Lâm Mộc!” Lâm Mộc chào hỏi Ngô Tuyền.

“Lâm tiên sinh, anh thật có phúc dày, theo đuổi được hoa khôi khoa báo chí của tụi tôi.” Ngô Tuyền cười nói.

“Ngô Tuyền, tớ và Lâm Mộc chỉ là bạn thật mà.” Thẩm Tịch Dương giải thích.

“Muộn vậy rồi hai người còn ra ngoài ăn đêm với nhau, tớ còn lâu mới tin nha.” Ngô Tuyền cười nói.

Cô ấy nói tiếp: “Đúng rồi Tịch Dương, ngày mốt cũng là cuối tuần này sẽ tổ chức buổi họp lớp.

Lúc về tớ gửi địa chỉ cho cậu, nhất định phải tham gia nhé, cậu có thể dẫn bạn trai theo cùng! ”
“Bạn trai tớ vẫn chờ bên ngoài, tớ đi trước nhé! Cuối tuần gặp lại, không được thất hẹn nha!” Ngô Tuyền nói xong thì vội vàng vẫy tay tạm biệt.

Sau khi Ngô Tuyền rời đi.


“Chị Dương Dương, chị

Advertisement
từng là hoa khôi của khoa à? Vậy người theo đuổi chị nhiều lắm nhỉ?” Lâm Mộc cười hỏi.

“Nào có, hoa khôi khoa gì chứ, đều là người khác nói giỡn đó.” Thẩm Tịch Dương đỏ mặt.

“Đúng rồi cô bạn cùng phòng chị hồi nãy nói, buổi họp lớp mọi lần chị đều không tham dự, sao vậy?” Lâm Mộc hỏi.

“Trong nhóm bạn cùng phòng Kí túc, có mình chị là kém nhất, chị đâu có mặt mũi gặp mọi người.” Thẩm Tịch Dương cười tự giễu.

“Mấy ngày này em ở Ninh Đô, cũng không bận chuyện gì, thế này nhé, ngày mốt em cùng chị tham dự buổi họp lớp.” Lâm Mộc nói.

“Vậy có làm lỡ việc của em không?” Thẩm Tịch Dương ngẩng đầu nhìn Lâm Mộc.

Thẩm Tịch Dương nghe Lâm Mộc nói vậy thì vô cùng chờ mong, đối với Thẩm Tịch Dương, Lâm Mộc tham gia họp lớp cùng cô ấy thì thời gian hai người được gặp nhau sẽ càng nhiều hơn.

“Đương nhiên không rồi, mấy ngày này em ở Ninh Đô không bận gì thật mà.” Lâm Mộc cười nói.

Mấy ngày này việc chính của Lâm Mộc là thu thập nguyên liệu, nhưng anh không cần đích thân tìm kiếm, chỉ cần chờ đợi Mai Tổng thu thập xong là được.

Ăn xong đã hơn mười hai giờ đêm, Lâm Mộc lái xe đưa Thẩm Tịch Dương về nhà.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện