Lâm Mộc Báo Thù

263: Bọn Họ Không Tin Lâm Mộc Có Thể Ở Dưới Cả Đời


trước sau

Advertisement


Bằng cách này, hai bên đều tự hấp thụ năng lượng trong khu vực riêng của mình, cả hai đều không vượt qua ranh giới một cách hấp tấp, thay vào đó vẫn duy trì trạng thái hòa bình, nhưng đây chỉ là hòa bình một cách giả tạo, bởi vì phía bên kia không còn cách nào khác, nếu họ vượt qua ranh giới thì bên bị thiệt sẽ chỉ là chính họ thôi.

Tu luyện như vậy, Lâm Mộc cảm thấy thật vi diệu, anh hoàn toàn đắm chìm trong đó không có cảm giác thời gian trôi qua.

Hai ngày rưỡi trôi qua nhanh chóng.

Advertisement
Mỗi năm năng lượng ở đây bị Thanh Thương Phái hấp thụ một lần, mỗi lần đủ mười ngày cho hai người.

Vì sự xuất hiện của Lâm Mộc mà trở thành ba người.

Cộng thêm tốc độ và hiệu quả hấp thu của Lâm Mộc mạnh hơn hai người kia rất nhiều, cho nên trong hai ngày rưỡi đã hấp thu hết toàn bộ năng lượng của hồ nước.

Nếu như trước đây tiến độ nâng cấp lên Linh Ý Cảnh trung kỳ chưa tới một phần trăm, thì hiện tại tiến độ đã đạt tới khoảng năm mươi phần trăm
Hai ngày rưỡi này tương đương với việc tu luyện thông thường trong một năm rưỡi của Lâm Mộc!
Nếu không bị hai người đó hút bớt năng lượng, tu vi của Lâm Mộc còn có thể tăng thêm.


Đương nhiên Lâm Mộc cũng khá hài lòng với hiện tại rồi, mỗi năm hồ Thiên Sát này sẽ cho hấp thụ năng lượng một lần, nhưng chỉ với một lần mà Lâm Mộc đã hấp thụ được nhiều như vậy thì cũng đã là rất mạnh rồi.

Nhưng gương mặt của những người của Thanh Thương Phái ở trên lại vô cùng khó coi.

“Chết tiệt, năng lượng đã bị hấp thụ hết rồi!” Hai người phát hiện không còn sức hấp thu nữa, tức giận nghiến răng.

Tổng năng lượng hấp thu của hai người có lẽ chỉ có ba mươi phần trăm, năng lượng rơi vào mỗi người bọn họ lại càng ít, một mình Lâm Mộc đã lấy đi bảy mươi phần trăm năng lượng, sao bọn họ có thể không tức giận?
“Trưởng lão, bây giờ không có khí lực để hấp thu nữa, kế tiếp nên làm gì đây?” Hai người nhìn về phía Trưởng lão Thanh Thương Phái.

"Để mắt tới hắn! Tôi không tin cậu ta cứ ở dưới

Advertisement
đó không lên, cậu ta vừa đi lên, lập tức ra tay với cậu ta!" Trưởng lão Thanh Thương Phái dùng ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm mặt nước phía dưới.

“Vâng!” Thanh Thương Phái gật đầu.

Kế hoạch của bọn họ rất đơn giản, bọn họ không dám đi xuống, chỉ cần ngồi yên chờ Lâm Mộc đi lên!
Bọn họ không tin Lâm Mộc có thể ở dưới cả đời?

Phía dưới nước.

Sau khi hấp thu xong, Lâm Mộc thở ra một hơi dài.

Ở thời đại này, lần đầu tiên Lâm Mộc cảm thấy có thể hấp thụ một lượng lớn năng lượng như vậy, thật thú vị.

Giống như một người đang trong thời kỳ đói kém và quanh năm không được ăn no, nhưng bây giờ lại là cảm giác được ăn một miếng thịt lớn vây.

Sau đó Lâm Mộc ngẩng đầu nhìn.

“Nhưng mình muốn rời đi, sợ rằng sẽ không dễ dàng rồi.” Lâm Mộc cười nhạt.

“Tên khốn, cậu cướp đi tài nguyên thuộc về Thanh Thương Phái chúng tôi, hôm nay tôi muốn xem xem cậu có thể sống sót rời khỏi đây như thế nào!” người của Thanh Thương Phái nhìn chằm chằm mắng Lâm Mộc.

"Tôi nhắc lại, hồ Thiên Sát này là quà tặng của thiên nhiên, không phải của Thanh Thương Phái các người.

Ai lấy được tài nguyên thì đương nhiên sẽ thuộc về người đó! Nếu ông không vừa ý, ông có thể xuống đây đánh tôi, tại sao lại không xuống đây đi? ”Lâm Mộc lớn tiếng nói.

Vẻ mặt của Trưởng lão Thanh Thương Phái thay đổi: "Hừ hừ, cậu còn dám mạnh miệng nói ngay cả lúc sắp chết sao, cậu cũng đừng khiêu khích lão phu.

Hôm nay lão phu canh chừng cậu, cậu cứ ở bên dưới hết đời này đi!"

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện