Lâm Mộc Báo Thù

196: Đừng Có Nhúng Mũi Vào Chuyện Của Tôi”


trước sau

Advertisement


Thẩm Tịch Dương trầm ngâm giây lát rồi ngẩng đầu nói: “Lương thiếu gia, vậy chúng ta giao hẹn trước, tham gia buổi ký tặng xong sẽ quay về công ty ký hợp đồng nhé.”
Thẩm Tịch Dương ngẫm nghĩ kỹ rồi, tham gia buổi ký tặng không vấn đề gì, cũng đâu phải bàn chuyện ký hợp đồng ở quán bar như đêm qua.

Để có được hợp đồng này, cô ấy chỉ đành chấp nhận đề nghị của Lương Siêu.

Advertisement
Trước đó, giám đốc công ty cho biết nếu thương lượng xong sẽ đảm bảo chia cho cô một khoản tiền hoa hồng không dưới bốn mươi vạn nhân dân tệ, nếu thương vụ không thành công, cô sẽ bị sa thải.

Thẩm Tịch Dương vẫn đang chờ lương tháng này mua thuốc cho ba mình, công việc này rất quan trọng đối với cô ấy.

Nếu nhận được 40 vạn tệ tiền hoa hồng, Thẩm Tịch Dương sẽ có tiền cho ba cô ấy thay thận, chữa khỏi căn bệnh!
Đây cũng là lý do tại sao Thẩm Tịch Dương lại xem trọng chuyện ký kết hợp đồng lần này đến vậy.

“Thẩm Tịch Dương, nếu đã quyết định đi thì em đi cùng chị nhé.” Lâm Mộc bước lên trước nói.


Tối qua Lương Siêu còn chuốc rượu Thẩm Tịch Dương ở quán bar, Lâm Mộc nhìn ra động cơ của anh ta không đơn thuần chút nào.

Lần này anh ta hẹn Thẩm Tịch Dương tham gia buổi ký tặng, còn luôn mồm hứa hẹn lát sau sẽ quay về công ty ký hợp đồng, Lâm Mộc cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, lẽ nào tên Lương Siêu này lại muốn giở trò gì chăng?
Lâm Mộc quyết không để Thẩm Tịch Dương đi một mình.

Thẩm Tịch Dương gật đầu rồi nhìn Lương Siêu: “Giám đốc Lương, dù sao cũng chỉ tham gia buổi ký tặng, tôi đưa bạn mình theo cùng chắc anh không có ý kiến gì chứ?”
“Anh là ai?” Lương Siêu chau mày nhìn Lâm Mộc.

Lúc trước thấy Lâm Mộc đứng đây, anh ta còn tưởng Lâm Mộc chỉ là một nhân viên bình thường của công ty quảng cáo, cho nên không để ý gì đến Lâm Mộc.

“Tôi là bạn của Thẩm Tịch Dương.” Lâm Mộc thản nhiên đáp.

“Liên quan gì tới anh? Đừng có nhúng mũi vào chuyện

Advertisement
của tôi.” Lương Siêu trừng mắt đầy cảnh cáo với Lâm Mộc.

Tên giám đốc đứng bên cũng mau mắn nói: “Lương thiếu gia, tối qua chính thằng nhóc này giở trò, bắt ép Thẩm Tịch Dương đi cùng cậu ta, không phải Thẩm Tịch Dương cố ý rời khỏi quán bar đâu.”
Lời này vừa thốt ra, Lương Siêu liền nổi đóa: “Hóa ra chính anh làm loạn à! Anh dám nhúng tay vào chuyện của tôi cơ đấy, anh có biết hậu quả nghiêm trọng cỡ nào không?”

Thẩm Tịch Dương cuống quýt lên trước, chặn trước mặt Lâm Mộc nói: “Lương thiếu gia, tối qua tự tôi uống say rồi đòi rời đi, không liên quan tới cậu ấy.”
Thẩm Tịch Dương biết Lương Siêu là con nhà giàu, lỡ như anh ta nhắm mũi dùi vào Lâm Mộc thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

“Thẩm Tịch Dương, Lương Siêu tôi chẳng phải người nhỏ mọn, được, nể mặt em tôi sẽ không so đo với anh ta.” Lương Siêu tỏ vẻ hào phóng.

Sau đó anh ta nhìn Lâm Mộc: “Anh muốn đi cùng đúng không? Nể mặt Thẩm Tịch Dương tôi thỏa mãn mong muốn được trải đời của anh.”
Vừa hay Lương Siêu có thể nhân cơ hội này cho Lâm Mộc nhìn rõ thân phận và năng lực của anh ta.

Sau đó Lương Siêu quay người kéo cửa ghế phụ chiếc Porsche 911 của mình.

“Thẩm Tịch Dương, em lên xe đi.” Lương Siêu ga lăng làm động tác mời ngồi.

“Chị Dương Dương, ngồi xe của em đi.” Lâm Mộc cũng kéo cửa chiếc Jetta.

“Ừm.” Thẩm Tịch Dương cười với Lâm Mộc, sau đó ngồi vào Jetta.

Lương Siêu nhìn một màn này, tức giận tím tái mặt mày.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện