Lâm Mộc Báo Thù

192: Đây Chẳng Phải Chuyện To Tát Gì Đối Với Tuyết Sơn Phái


trước sau

Advertisement


Ông Thẩm nói: “Vợ ơi, bà đừng ầm ĩ lên nữa, Lâm Mộc chỉ muốn tốt cho Dương Dương thôi.”
“Ông thì biết cái gì?” bà Thẩm trừng mắt với ông Thẩm.

Sau đó bà ta nhìn Thẩm Tịch Dương: “Dương Dương, ngày mai con chăm chỉ đi làm rồi xin lỗi vị giám đốc tập đoàn Hoằng Kiến kia.”
Advertisement
“Vâng.” Thẩm Tịch Dương chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo.

“Còn cháu, hôm nay tôi cho cháu ở nhờ một đêm, xong việc thì về Kim Châu của cháu đi.” Bà Thẩm nói xong bèn quay người đi vào phòng bếp.

“Lâm Mộc, khiến cháu chê cười rồi, mau ngồi đi.” Ông Thẩm lộ vẻ ái ngại.

“Không sao ạ.” Lâm Mộc cười đáp.

Lâm Mộc hiểu được nỗi lòng của bà Thẩm, dù sao ông Thẩm quanh năm suốt tháng cần uống thuốc, lại không làm được việc nặng, bà ta muốn Thẩm Tịch Dương thân thiết với người giàu cũng chẳng có gì là lạ...!
....!

Núi tuyết Tịch Lĩnh.

Một người đàn ông trung niên mặc áo choàng trắng viền vàng, khoảng ngoài bốn mươi tuổi, đang ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, thở đều, mặc cho gió tuyết tạt vào người.

Một lão giả tóc bạc trắng nhẹ nhàng đi tới: “Chưởng môn.”
“Chuyện gì thế?” Người đàn ông trung niên vẫn nhắm mắt.

Hiển nhiên, Người đàn ông trung niên này chính là Chưởng môn của Tuyết Sơn Phái.

“Ông cụ Tôn ở Giang Nam mới liên lạc với chúng ta, ông cụ nói người nhà họ Tôn bị người ta diệt sạch ngay tại trang viên của họ, hung thủ là một tu sĩ tên Lâm Mộc.”
Lão già tóc bạc kính cẩn bẩm báo.

Lão già tóc bạc nói tiếp: “Ông cụ Tôn hi vọng chúng ta có thể ra tay giúp đỡ, xử lý tên nhóc Lâm Mộc kia, báo thù cho nhà họ Tôn.”
“Nếu tôi nhớ không nhầm, chủ nhân Kim Trì Quan luôn bảo hộ cho nhà họ Tôn nhỉ? Sao Ông cụ Tôn không tìm Vũ

Advertisement
Quán chủ? ” Chưởng môn Tuyết Sơn Phái nhắm mắt nói.


“Ông cụ Tôn nói ông cụ không liên lạc được với Quán chủ Kim Trì Quan, chỉ e Vũ Quán chủ cũng không phải đối thủ của Lâm Mộc kia.” Lão già tóc bạc nói.

“Ồ.” Chưởng môn Tuyết Sơn Phái kinh ngạc mở mắt ra.

Tuy Chưởng môn Tuyết Sơn Phái không coi bản lĩnh của Vũ Quán chủ ra gì, nhưng dẫu sao người đó cũng có tu vi Linh Ý Cảnh.

Một người mà ông ta chưa từng nghe đến danh tiếng lại có thể đánh thắng Quán chủ Kim Trì Quan, điều này khiến ông ta không khỏi kinh ngạc.

“Thế tên Lâm Mộc kia có gốc gác gì? Ta chưa từng nghe tới cái tên này trong các môn phái ẩn dật ở Giang Nam.” Chưởng môn Tuyết Sơn Phái nói.

“Ta cũng chưa từng nghe thấy cái tên này trong giới tu hành Giang Nam, Ông cụ Tôn nói trước đây Lâm Mộc là một thiếu gia nhà giàu ở Kim Châu, không rõ vì sao cậu ta lại trở thành Tu hành Giả.” Tứ Trưởng lão nói.

“Nói vậy thì, cậu ta trúng vận may lớn, nhặt được cơ duyên từ một người tu hành tự do ở nơi nào đó, Tứ Trưởng lão, ông đích thân xuống núi giải quyết thằng nhóc này nhé.” Chưởng môn Tuyết Sơn Phái nói xong lại nhắm mắt lần nữa.

Đây chẳng phải chuyện to tát gì đối với Tuyết Sơn Phái.

“Tuân mệnh.” Lão già tóc bạc nhận lệnh.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện