Lâm Mộc Báo Thù

188: Chắc Chắn Chuyện Làm Ăn Sẽ Hỏng Hết


trước sau

Advertisement


“Chị Dương Dương, chị đang nói nhảm gì vậy, đúng rồi, chị với bạn trai đến quán bar chơi sao?” Lâm Mộc không khỏi căng thẳng sau khi hỏi câu này.

Lâm Mộc rất mong chờ câu trả lời của Thẩm Tịch Dương, nhưng lại sợ câu trả lời mà cô nói ra sẽ khiến trái tim anh không thoải mái.

Cũng đã nhiều năm trong lòng Lâm Mộc đã không có cảm giác kỳ quái này.

“Chỉ là khách hàng thôi, chị đến đây để bàn bạc công việc, chị cũng chưa có bạn trai.” Thẩm Tịch Dương nói.

Advertisement
Khi Lâm Mộc nghe được câu trả lời của cô, trong lòng anh có một niềm vui không thể giải thích được.

"Chị Dương Dương, nói chuyện làm ăn sao lại uống nhiều rượu như vậy chứ? Là đối phương cố ý ép chị uống rượu sao?" Lâm Mộc nghiêm túc nói, Lâm Mộc vẫn rất hiểu những chuyện này, đến quán bar nói chuyện làm ăn sao? Đối phương là có ý gì chứ, không nói cũng có thể biết.


Thẩm Tịch Dương không nói gì, dường như cô cũng đang ngầm thừa nhận điều này.

"Chị Dương Dương, nhìn trạng thái hiện tại của chi chắc là không uống được nữa rồi, em đưa chị đi!"
Lâm Mộc trực tiếp khoác tay lên vai Thẩm Tịch Dương đi khỏi quán bar.

Thẩm Tịch Dương biết chuyện làm ăn lần này quan trọng như thế nào, nếu cô tự ý rời khỏi đây thì chắc chắn chuyện làm ăn sẽ hỏng hết.

Nhưng khi bị Lâm Mộc kéo đi, cô lại không biết nên từ chối Lâm Mộc như thế nào cả.

Lâm Mộc kéo Thẩm Tịch Dương ra khỏi quán bar Lãng Mạn.

Khi họ bước ra khỏi quán bar, bên ngoài trời đã tối rồi.

Bên phía đối diện với quán bar là một con sông.

Lâm Mộc dắt Thẩm Tịch Dương đi đến bên bờ sông, nằm xuống bên hàng rào đá.

“Chị Dương Dương, trước đây chúng ta cũng đã từng nằm bên bờ sông trong thôn rồi tưởng tượng về tương lai đúng không? Bây giờ chúng ta như này làm em có cảm giác rất quen thuộc.” Lâm Mộc nhìn dòng sông phía trước.

Lúc này trí nhớ của Lâm Mộc bị kéo về mười lăm năm trước.

Lâm Mộc không phải sinh ra đã là phú nhị đại, cũng không phải Lâm Mộc được sinh ra ở tỉnh Giang Nam, mà anh được sinh ra ở một tỉnh có kinh tế lạc hậu, hơn nữa còn là ở một vùng nông thôn nghèo.


Lúc đó gia đình Lâm Mộc được coi là hộ nghèo nhất thôn, khi Lâm Mộc mới bốn năm tuổi bỗng nhiên nổi lên việc đi làm thuê ở bên ngoài tỉnh, lúc đó ba mẹ anh cũng lựa chọn đi xa lập nghiệp, chỉ có ông ngoại ở quê chăm sóc Lâm Mộc.

Thẩm Tịch Dương và Lâm Mộc ở cùng thôn, nhà cô ở ngay sau nhà Lâm Mộc, nên hai người là hàng xóm.

Vì nhà nghèo nên từ nhỏ Lâm Mộc đã không được các bạn trong thôn hoan nghênh, chỉ có Thẩm Tịch Dương là bạn chơi từ nhỏ với anh, lúc đó mấy đứa lớn khác trong thôn đều thích trêu chọc và bắt nạt Lâm Mộc.

Lúc Lâm Mộc bị trêu chọc, Thẩm Tịch

Advertisement
Dương thường ra tay giúp đỡ Lâm Mộc, cô chỉ lớn hơn Lâm Mộc có mấy tháng thôi, cho nên lúc nhỏ Lâm Mộc liên tục gọi cô là chị Dương Dương.

Mãi sau này khi ông nội qua đời, ba anh mới về lo tang lễ cho ông rồi đưa Lâm Mộc đến Giang Nam, khi đó Lâm Mộc vẫn còn học tiểu học.

Từ khi Lâm Mộc đến Giang Nam, ba anh cũng bắt đầu kinh doanh nhỏ bằng số tiền tiết kiệm kiếm được từ những công việc bán thời gian, cuối cùng ba anh đã nắm bắt cơ hội từng bước mở rộng công việc kinh doanh ở Kim Châu.

Lâm Mộc cũng từ một thiếu gia nghèo khó trở thành một phú nhị đại.

Chính vì tuổi thơ thiếu thốn vật chất, chưa từng được nhìn ra thế giới, cho nên sau khi đột nhiên trở thành phú nhị đại, Lâm Mộc bắt đầu tiêu xài hoang phí, trở thành phú nhị đại tiêu tiền như nước, hoàn toàn rơi vào tình trạng ham muốn vật chất.


Ba anh cho rằng bản thân ông đã nợ Lâm Mộc rất nhiều tình cảm và cả vật chất, nên ba anh cũng thường làm ngơ trước sự tiêu xài xa hoa của Lâm Mộc.

Tuy rằng Lâm Mộc trở thành phú nhị đại, nhưng cũng bởi vì trải qua tuổi thơ từng bị bắt nạt, cho nên khi Lâm Mộc còn là phú nhị đại, ngoài việc tiêu xài hoang phí ra thì anh vẫn là người rất có nguyên tắc, không thích bắt nạt người khác, đặc biệt là trẻ em nghèo.

Hơn nữa Lâm Mộc cũng thích giúp đỡ mấy đứa trẻ nhà nghèo, chẳng hạn như A Bính, anh ta là một chàng trai nhà quê nghèo, Lâm Mộc đã giúp anh ta rất nhiều khi anh còn là phú nhị đại, chỉ có như vậy Lâm Mộc mới thấy được bản thân mình khi còn nhỏ.

Sau bao nhiêu năm, Lâm Mộc cũng không còn nhớ được nhiều chuyện thời thơ ấu của mình nữa, nhưng cái tên Thẩm Tịch Dương đã ẩn sâu trong trái tim Lâm Mộc, có những người những việc Lâm Mộc đều không thể quên.

Thẩm Tịch Dương nhìn dòng sông phía trước rồi nhớ lại: "Ừm, chị còn nhớ khi còn bé, có một lần em bị con chó hoang trong thôn có biệt danh là Tiểu Bá Vương cắn, quần áo rách nát không dám về nhà, chị đã đến bên cạnh em, chúng ta ngồi bên cạnh con mương nhỏ giúp em vá lại quần áo, sau đó em mới dám về nhà.

"

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện