Lâm Mộc Báo Thù

180: “cuối Cùng Đã Báo Xong Món Thù Của Nhà Họ Lâm”


trước sau

Advertisement


Anh đâu thể ở bên ba mẹ và em gái mọi lúc mọi nơi để bảo vệ họ.

Lòng nhân từ không kiểm soát được binh lính, sự công chính không bảo vệ được của cải.

Mềm lòng không làm nên chuyện lớn, lúc nên quyết đoán thì tuyệt không thể nhân từ.

Lời dặn dò của Lão Trần không sai.

Advertisement
Nếu anh đã khai chiến với nhà họ Tôn, thì chỉ có thể chấm dứt mọi chuyện khi một trong hai bên bị tiêu diệt hoàn toàn.

“Alo! Alo!”
Chiếc di động của Tôn Viên Ba rơi trên đất vẫn vọng ra giọng nói của ông cụ Tôn.

Lâm Mộc bước lên nhặt di động.

“Ông cụ Tôn đúng không? Ông không cần gọi nữa, đám người nhà họ Tôn đã bị tôi giết sạch rồi, nhà họ Tôn của ông tuyệt hậu rồi!” Lâm Mộc nói.


“Khốn kiếp! Thằng khốn kiếp mày là ai hả?” Điện thoại truyền ra tiếng thét điên cuồng của ông cụ Tôn.

Có thể tưởng tượng được, ông cụ Tôn lúc này đã tức giận và đau lòng đến phát điên.

“Muốn biết tôi là ai ư? Có bản lĩnh thì ông về đây mà điều tra lai lịch của tôi.” Lâm Mộc nói xong, dứt khoát cúp điện thoại rồi vứt xuống đất.

Trước đó Lâm Mộc đã nghe Tôn Thượng Minh nói bản quyền sáng chế được chuyển giao cho một tập đoàn ở Châu u, chính ông cụ Tôn một tay lên kế hoạch chuyện này, cho nên Lâm Mộc chẳng hề thương xót ông cụ.

Có điều ông cụ ở tận Châu u xa xôi, nếu không Lâm Mộc cũng kết liễu ông cụ luôn rồi.

Sau đó Lâm Mộc rời khỏi phòng, rút xăng từ thùng nhiên liệu của vài chiếc xe trong sân của trang viên họ Tôn đổ vào phòng.

Lâm Mộc cọ hai ngón tay vào nhau, một ngọn lửa lóe lên nơi đầu ngón tay anh.

Tiếp theo Lâm Mộc quăng ngọn lửa đi, trước mắt anh bỗng chốc xuất hiện một đám cháy phừng phừng.

Xong xuôi, Lâm Mộc mới rời khỏi trang viên nhà họ Tôn.


Khi

Advertisement
Lâm Mộc bước vào trang viên chỉ đánh đám bảo vệ cản đường khiến họ bị thương, lúc anh rời đi, bọn họ đã tháo chạy không còn tăm tích.

Bên ngoài trang viên của nhà họ Tôn.

“Cuối cùng đã báo xong món thù của nhà họ Lâm.” Lâm Mộc đứng cạnh xe, ngắm nhìn ngọn lửa đang cháy ngút trời ở phía trước.

Điều duy nhất khiến anh nuối tiếc chính là, anh không thể lấy lại bản quyền sáng chế thuộc về nhà họ Lâm.

Hết cách, dù sao bản quyền sáng chế cũng bị chuyển giao tới Châu u rồi.

“Nhà họ Tôn chúng mày có tiền thì đã sao? Đương đầu với thực lực mạnh mẽ, tiền bạc cũng thành đống giấy vụn, chẳng thể đảm bảo bình yên cho chúng mày.” Lâm Mộc lầm bầm lầu bầu.

Giờ đây Lâm Mộc càng thêm tin tưởng, thực lực mới là chỗ dựa lớn nhất của anh!
Sau đó Lâm Mộc quay người mở cửa xe, ngồi vào xe rồi rời đi.

Trang viên tráng lệ của nhà họ Tôn đã cháy rụi hoàn toàn chỉ bằng một mồi lửa.

Nhà họ Tôn cũng trở thành lịch sử của mảnh đất Giang Nam.

Tuy sản nghiệp và các công ty của nhà họ Tôn vẫn còn đó, nhưng người nhà họ Tôn bị tiêu diệt thì mấy vạn nhân công dưới trướng tập đoàn Tôn Thị cũng như rắn mất đầu, chuyện tan rã là điều không thể tránh khỏi.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện