Lâm Mộc Báo Thù

150: Người Tới Chính Là Lâm Mộc


trước sau

Advertisement


"Tôi ra giá năm nghìn tệ!" Một ông chủ bên trái lập tức báo giá.

"Hừ, năm nghìn tệ mà cũng muốn mua thứ này?" Một triệu tệ!" Tôn Thượng Minh dựa người vào ghế, thản nhiên ra giá.

Trên thực tế, năm nghìn tệ chắc chắn không phải là thấp, rất khó để có được mức giá như vậy tại các cuộc đấu giá thông thường ở Ninh Đô.

Chỉ là những ông chủ ngồi ở đây đều là những người đứng đầu danh sách người giàu của Ninh Đô, của cải, tài nguyên đều đáng kinh ngạc, mặt khác bảo vật này thật sự rất hiếm gặp, từ đó mới có thể gọi giá cao như vậy.

Advertisement
"Một triệu hai vạn tệ!"
"Một triệu bốn vạn tệ!"

.

.

.

.

.


Mấy ông chủ cạnh tranh vô cùng gay gắt, chẳng mấy chốc đã kêu giá lên mức ba triệu tệ.

Với mức giá này, đã có ba ông chủ lựa chọn từ bỏ.

"Năm triệu tệ!" Mai tổng bất ngờ giơ tay báo giá, một cái giá đủ cao.

Ngay khi giá vừa ra, những ông chủ còn lại, cũng nhanh chóng cũng lựa chọn từ bỏ bảo vật này.

Tuy rằng bọn họ đều có khối tài sản hàng chục, hàng trăm triệu tệ, nhưng tài sản và tiền mặt đều được sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau, muốn rút ra năm triệu tệ trong một lần đã nằm ngoài tiền vốn, cần phải cân nhắc suy nghĩ.

“Bảy triệu tệ, thứ này tôi rất vừa ý, nhất định phải mua được!" Tôn Thượng Minh nói.

Mai tổng vừa rồi còn đang ra giá, nghe thấy như vậy, cũng dừng lại, không còn tiếp tục đấu giá nữa.

"Được rồi!"
“Bảy triệu tệ, tôi tuyên bố bảo vật này thuộc về Tôn thiếu gia!” Ông chủ của Thục Nhã Trai mỉm cười tuyên bố.

Ông chủ Thục nhã trai vừa nói xong, cửa phòng liền bị mở ra.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app truyenfull.

Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là truyenfull.vip.


Vui lòng đọc tại app truyenfull để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

“Bảo vật gì,

Advertisement
không biết tôi có thể vào xem thử không.” Ngoài cửa vang lên một giọng nói.

Những ông chủ giàu có nghe thấy vậy liền quay lại, chỉ thấy một thiếu niên gầy gò, xuất hiện ở cửa.

Người tới chính là Lâm Mộc.

"Ai vậy?"
"Không biết."
Sau khi đánh giá Lâm Mộc, các ông chủ đều lắc đầu, bọn họ chưa bao giờ gặp qua người này.

Ngay cả Tôn Thượng Minh cũng không nhận ra Lâm Mộc, anh ta chỉ biết tên của Lâm Mộc, nhưng chưa từng nhìn thấy ảnh chụp của Lâm Mộc.

Người có sức ảnh hưởng ở Ninh Đô, bọn họ đều nhận ra được, bọn họ không biết Lâm Mộc, tự nhiên liền kết luận, Lâm Mộc không phải là nhân vật gì lớn.

Chỉ có Hoàng Đạo Trường, người bị đánh trước đó, anh ta hơi kinh ngạc vì anh ta nhận ra Lâm Mộc.

"Ông chủ Quế, đứa trẻ này là ai? Ông mời nó đến sao?"
Những người giàu có ở đây đều nhìn về phía ông chủ của Thục Nhã Trai.

"Tôi...!Tôi không mời." Ông chủ của Thục Nhã Trai cũng rất khó hiểu, ngay cả đứa trẻ này là ai ông ta cũng không biết.

Ông ta càng thấy khó hiểu hơn là làm sao mà tên này có thể lên tới tầng hai?
"Không có ai mời tôi cả, tôi là không mời mà đến." Lâm Mộc vừa nói, vừa đi vào trong phòng.

"Vị này, thật ngại quá, chúng tôi là bữa tiệc cá nhân, người ngoài xin vui lòng không vào, mời rời đi." Ông chủ Quế liền lập tức ra lệnh đuổi khách.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện