Lâm Mộc Báo Thù

139: “chính Tay Giết Tôn Thượng Minh”


trước sau

Advertisement


“Cô yên tâm, tôi biết phải làm sao, tôi cúp máy trước đây.”
Lâm Mộc nói xong liền cúp điện thoại.

Mái nhà thương mại.

“Nếu hiện tại vị đại thiếu gia nhà họ Tôn đang phụ trách việc kinh doanh của nhà bọn họ thì năm năm trước, người khởi xướng những tội ác đó cũng có thể là Tôn Thượng Minh!” Ánh mắt Lâm Mộc lóe lên sát ý.

Advertisement
Sau khi nói xong, Lâm Mộc nhanh chóng đi xuống lầu, lên xe.

Chiếc xe khởi động, Lâm Mộc nhấn ga, đi thẳng đến Ninh Đô.

Trước đây Lâm Mộc từng nghĩ sẽ đối phó nhà họ Tôn một cách chậm rãi.

Nhưng bây giờ Lâm Mộc đã thay đổi quyết định rồi, Lâm Mộc không muốn lo lắng nhiều như vậy nữa, hiện tại anh sẽ đến Ninh Đô giải quyết mọi chuyện với nhà họ Tôn luôn! Đến tìm Tôn Thượng Minh để giải quyết hết một lần!

Bất kể nhà họ Tôn của anh ta ở Giang Nam cường đại cỡ nào, Lâm Mộc có thực lực ở Linh Ý Cảnh thì tại sao phải sợ chứ?
Cho dù nhà họ Tôn giàu có và quyền lực đến đâu thì những thứ này có thể đóng vai trò gì khi bị cường quyền đàn áp chứ?
Súng sao? Trước khi Lâm Mộc chưa đột phá, đúng là anh có chút sợ hãi.

Bây giờ anh đã đạt tới Linh Ý Cảnh rồi, Lâm Mộc đã không còn sợ hãi nữa!
Xe của Lâm Mộc tiến vào đường cao tốc, anh nhanh chóng thẳng hướng tới Ninh Đô!
...!
Nhà họ Trần.

Trần Uyển Nhi vội vàng chạy xuống lầu.

"Ông nội, không ổn rồi! Lâm Mộc sắp tới Ninh Đô tìm nhà họ Tôn báo thù rồi!" Trần Uyển Nhi vừa chạy vừa nói.

"Tới Ninh Đô tìm nhà họ Tôn sao? Nó sẽ báo thù như thế nào? Khi nào thì đi?" Lão Trần vừa uống trà vừa hỏi.

“Hình như là bây giờ đi, anh ấy nói muốn chính tay giết chết Tôn Thượng Minh!” Trần Uyển Nhi lo lắng nói.


“Chính tay giết Tôn Thượng Minh?”
Cho dù Lão Trần kinh nghiệm đầy mình, đã thấy qua

Advertisement
sóng to gió lớn, lúc này cũng kinh ngạc đứng lên.

"Ông nội, đó chính là những lời mà anh ấy nói, dù anh ấy có một số kỹ năng đặc biệt, nhưng gia tộc họ Tôn có rất nhiều quyền lực, đến Ninh Đô một mình để trả thù nhà họ Tôn, nhỡ đâu gặp chuyện không may gì thì sao! Ông nội, ông có thể nghĩ cách nào giúp anh ấy không?” Trần Uyển Nhi vội vàng đến sắp khóc.

Chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại lo lắng cho Lâm Mộc như vậy.

Lão Trần bình tĩnh lại, rồi lại ngồi xuống ghế sô pha.

“Cháu gái, nếu là 20 năm trước, khi ông nội còn ở đỉnh cao, giúp cháu cũng không có vấn đề gì, nhưng hiện tại… Ông nội cũng không thể không giúp cháu.”
Lão Trần lắc đầu nói: “Hơn nữa, chúng ta nợ Lâm Mộc cũng đã báo đáp rồi, nếu chỉ là mấy chuyện vụn vặt thì giúp nó cũng không sao, nhưng để giúp nó đối phó với nhà họ Tôn, thì có khi phải trả giá bằng mạng sống của nhà họ Trần chúng ta!"
"Ông nội, cháu...!Cháu hình như là đã thật sự thích anh ấy, ông nội có thể nghĩ biện pháp khác không, cho dù chỉ giúp được một chút cũng được rồi." Trần Uyển Nhi đỏ mặt cầu xin.

"Lâm Mộc lẽ ra không nên làm như vậy, giờ nó đã đi rồi, ngay cả khi ông giúp nó thì việc mà ông có thể làm được cũng rất có hạn, cháu gọi cho Lâm Mộc đi, ông sẽ giới thiệu cho nó một người." Lão Trần nói.

Lão Trần đã sống đến tuổi này, bản thân cũng không còn sống được bao nhiêu năm nữa, nhưng cháu gái vẫn còn nhỏ.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện