Lâm Mộc Báo Thù

128: “thì Ra Là Như Vậy”


trước sau

Advertisement


Ông có nỗi sợ này cũng không phải không có lý, đương nhiên là ông sợ con trai của mình sẽ bị nhà họ Tôn ám sát.

Bằng Gia vội vàng nói: "Chủ tịch Sở, ông không cần lo lắng, cậu ấy là Thiên sư, người bình thường không thể làm gì được cậu ấy đâu."
"Thiên sư? Là sao?" Lâm Đại Sơn không hiểu chuyện gì.

Advertisement
"Ba nhìn nhé!"
Lâm Mộc vung tay lên, dùng nội lực.

Chỉ nhìn thấy một đám sương trắng ngưng tụ trong tay Lâm Mộc.

Ngay lập tức, Lâm Mộc vung tay lên, ném đi.

Bùm!
Sau đó một chậu cây trong phòng bật tung lên.


Lâm Mộc lại vung tay lên, từng đợt sóng tạo thành kết giới, chặn lại tất cả mảnh vụn trong chậu cây.

"Cái này ...!cái này ..." Lâm Đại Sơn ngẩn người.

Phương pháp này không khác gì các vị thần trong các bộ phim truyền hình thần thoại!
Ông sẽ không bao giờ tin được nếu không được tận mắt chứng kiến.

Lâm Mộc nói: "Bằng Tử nói chính xác, nhưng bây giờ tôi không còn là Thiên sư nữa, mà là Đạo sư."
Tu sĩ Linh Ý Cảnh, người được tôn sùng như một vị đạo sư trong thế tục.

"Ồ? Nếu vậy có nghĩa là thực lực của đại ca đã tiến bộ hơn rất nhiều rồi sao?" Bằng Tử kinh ngạc nói.

Lâm Mộc gật đầu rồi nhìn Lâm Đại Sơn.


“Ba, võ công, tu vi không phải chỉ có trong truyền thuyết, nó vẫn luôn tồn tại trên đời này, nhưng hiện tại đã suy tàn nên không được

Advertisement
nhiều người biết đến, nên ai cũng cho là truyền thuyết.” Lâm Mộc giải thích.

Lâm Mộc nói tiếp: "Con biến mất năm năm qua, là do con đã được một người mạnh mẽ thu nhận, người đó dạy con luyện công, lần này con trở lại có thể gánh vác được tập đoàn Thiên Mộc cũng chính là nhờ vào năng lực này của con.

"
“Thì ra là như vậy.” Lâm Đại Sơn chợt nhận ra.

Cuối cùng Lâm Đại Sơn cũng hiểu được Lâm Mộc dựa vào gì để khiến Bằng gia phải đầu hàng, hội trưởng Lưu và ông cụ Trần đều ra tay giúp đỡ.

Vừa lúc đó, cánh cửa phòng bị đẩy ra.

Lâm Mộc ngẩng đầu nhìn thấy chị họ anh là Thẩm Tư Tư và bạn trai Hạo Tử bước vào.

"Chú, em họ Lâm Mộc!"
Thẩm Tư Tư bước vào với nụ cười trên môi và giọng điệu rất nhiệt tình.

“Chị họ, không phải chị không thích ở cùng một chỗ với gia đình tôi sao, không phải muốn giữ khoảng cách với chúng tôi sao? Sao chị lại tới đây?” Lâm Mộc cười ngồi xuống ghế bên cạnh.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện