Làm Càn Sủng Nịnh

Chương 17


trước sau

Lương Tri bị Phó Kính Thâm nắm chặt tay, lúc này hai người càng thêm thân mật, mặc dù đã là vợ chồng nhưng cô vẫn có chút không thoải mái, cô da mặt mỏng, còn chưa từng nói chuyện yêu đương với ai.

Nơi hai người dùng bữa là ở khu trung tâm sầm uất, gần chỗ đi khu mua sắm, đường phố đông đúc người, tựa hồ tất cả mọi người đều đổ dồn lại đây sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Tính cách Phó Kính Thâm vốn lạnh lùng cao ngạo, cũng không thực sự thích chỗ đông người như vậy, nhưng anh biết tính cách hoạt bát của Lương Tri nhất định sẽ thích, vì vậy anh kiên nhẫn đi cùng cô.

Sau sáu giờ rưỡi, những ngọn đèn neon của thành phố được thắp sáng cùng nhau, tỏa sáng lấp lánh mê người.

Cuối tháng bảy, điều hòa trong quán mát rượi, dễ chịu, vừa đi ra ngoài, cái cảm giác ngột ngạt ập vào mặt khiến người ta thật sự cảm thấy được thời tiết giữa mùa hè.

Bốn phía người đến người đi, một tay Phó Kính Thâm che chắn cho Lương Tri ở phía sau để cách ly cô với đám đông, cho cô một không gian tương đối an toàn.

Còn Lương Tri thì quay đầu nhìn xung quanh xem, hoa mắt, có thể thấy được trong mắt cô tràn ngập sự hưng phấn.

Đi được một đoạn thì không khỏi hơi nóng, miệng khô rát, càng bị bốn phía các quán trà sữa thơm lừng thu hút.

Lương Tri nhìn sang mấy lần rồi nhìn Phó Kính Thâm bên cạnh, sau đó nhẹ giọng hỏi: "Phó tiên sinh, anh khát không?"

Hàm ý cô khát muốn uống nước trái cây a~.

Phó Kính Thâm nín thở nở nụ cười, không chọc thủng tâm tư cô, dẫn người đi vào quán trà sữa.

Sở dĩ nhiều nữ nhân vây quanh Càn thị Phó thiếu người trước ngã xuống lại có người sau tiến lên, ngoài nguồn tài chính mạnh, vẻ ngoài hoàn mỹ cũng là một trong những lý do khiến nhiều người nổi tiếng và con gái đua nhau bám theo, khuôn mặt lạnh lùng lộ ra vẻ uy lực khó giải thích, nhìn vào thật khiến người ta đỏ mặt. Mọi người đứng cạnh nhau trước quầy, mấy nhân viên bán hàng không thể không liếc thêm vài cái.

Tuy nhiên, chỉ sau vài cái liếc mắt, người phụ nữ đeo khẩu trang bên cạnh người đàn ông có vẻ quen thuộc hơn, nhưng nhân viên bán hàng lại không nhận ra người trước mặt chính là nữ nhân hàng ngày hoạt động trên các tiêu đề giải trí lớn của cả nước, chỉ thở dài cảm thán rằng các người đẹp hầu như luôn ở bên nhau, không cho họ đường sống a.

"Em muốn uống gì?" Đôi môi mỏng của Phó Kính Thâm khẽ mở, anh nhìn cô thích thú.

Lương Tri vui mừng, một đôi mắt mơ hồ sáng ngời, hai má ửng hồng, mềm mại nhướng mày: "Trà chanh dây!" Ngón tay mảnh khảnh gật đầu xem thực đơn, khóe môi nhếch lên. Đồng thời hỏi anh: "Anh uống cái nào?" Sau đó cúi đầu xem kỹ thực đơn, như muốn chọn cho anh một món.

Phó Kính Thâm cong môi thật sâu: "Anh không cần."

"Anh không thích sao? Giữa trưa cho anh cái này được không?" Cô nhẹ nhàng hỏi ý kiến của anh, nói rất chân thành, "Nếu anh không thể uống hết, em có thể giúp anh uống!"

Lời nói của cô gái đầy tính trẻ con, ý nghĩ muốn uống thêm đều hiện rõ trên khuôn mặt cô. Cô đúng là quá đáng yêu. Phó Kính Thâm nhìn cô bằng ánh mắt cưng chiều sủng nịnh, ngay cả chị thu ngân ở quầy cũng không nhịn được nở nụ cười.

Lương Tri ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngây thơ vô tội.

Nhân viên bán hàng xoay người lắc cục đá, Phó Kính Thâm nâng mắt liếc nhìn, nụ cười thu lại, trầm giọng nói: "Không có đá."

"Được."

Nhưng mà Lương Tri mặc kệ, trời đang nóng. Tháng bảy, uống nước trái cây cũng không được thêm đá, cô mới không cần.

Cô sốt ruột chào hỏi nhân viên bán hàng trước quầy pha chế, bất quá trước đây cô sợ Phó Kính Thâm bao nhiêu, hiện tại can đảm bấy nhiêu, có thể nói chống lại anh, cô nhẹ giọng nói: "Tỷ tỷ, chị có thể thêm một chút nữa." Ngón tay cái và ngón trỏ trắng nõn hình dung một khoảng ngắn để ra hiệu cho cô.

Tất nhiên, người trong ngành dịch vụ biết cách quan sát sắc mặt, chỉ cần nhìn một lát là biết, mọi việc đều phải nghe theo nam nhân bên cạnh, cô nghiêng đầu liếc nhìn mặt Phó Kính Thâm. Người đàn ông trên mặt không hề có ý tức giận, lông mày hiện lên ý cười, nhìn Lương Tri vẻ mặt sủng nịnh, bất lực lắc đầu.

Nhân viên bán hàng là một người có ánh mắt, vì vậy anh ta lập tức mỉm cười với Lương Tri rồi lắc vài viên đá cho cô.

Trên phố ngày càng có nhiều người, Lương Tri không thích đi mua sắm ở các trung tâm thương mại lớn mà chỉ thích đi dạo trong các con phố nhỏ và ngõ nhỏ, Phó Kính Thâm kiên nhẫn đi cùng để bảo vệ cô.

Cô gái uống hai ngụm trà trái cây đá lạnh, nhưng vẫn cảm thấy hơi nóng, trên người vẫn còn khoác trên người chiếc áo vest của Phó Kính Thâm, cho dù là kiểu áo mỏng cho mùa hè, vẫn cảm thấy nóng bức. Lương Tri không kiên nhẫn giật giật thân mình, ý muốn đem áo khoác trả lại cho anh.

"Đừng nhúc nhích." Người đàn ông liếc nhìn động tác của cô, sau khi nhẹ nhàng nói xong, anh lại mặc áo khoác cho cô.

Lương Tri có chút khó hiểu quay đầu nhìn anh: "Em nóng.."

"Mặc." Anh đặt lòng bàn tay lên lưng cô, dù qua nhiều lớp áo, anh vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ bên trong. "Lát nữa đến rạp chiếu phim, có nhiều người như vậy nhìn."

Lương Tri sửng sốt một chút, lòng bàn tay to sau lưng còn chưa dời đi, dường như đột nhiên hiểu ra điều gì, cúi đầu xuống, má và cổ nhuộm một màu đỏ như dâu tây, thành thật mà nói, không có muốn cởi nữa.

Phó Kính Thâm sủng cô, cô thả lỏng chơi, không có kiềm chế giống ban đầu,
nhìn xung quanh đây đó, cả người đều hưng phấn, nụ cười trên khóe môi cũng ngọt ngào.

Rạp chiếu phim nằm trong tòa nhà thương mại phía sau quảng trường, trước mặt có một cửa hàng thú cưng nổi tiếng.

Để có được sự chú ý, các doanh nghiệp đã dựng một sân khấu nhỏ trước cửa hàng, đưa những chú chó cưng của họ đến đó và quảng bá sự nổi tiếng của chúng thông qua phần mềm phát sóng trực tiếp.

Khi Lương Tri đi ngang qua, chú chó tiểu bác mĩ trắng tinh đang được nhân viên bế ra khỏi đệm êm, có vẻ như chú vẫn chưa thức dậy, đang nhắm hờ mắt.

Cô dừng lại ở nguyên chỗ cũ để nhìn nó một cách nghiêm túc.

Phó Kính Thâm nhìn theo ánh mắt của cô, không khỏi cong lên môi, trong lòng bắt đầu ăn giấm, tiểu súc sinh này có cái gì tốt chứ? Cô còn chưa bao giờ nhìn hắn nghiêm túc như vậy.

Tiểu bác mĩ thoạt nhìn trông còn rất nhỏ, khẳng định là tuổi không lớn. Trên người mặc một chiếc váy màu hồng nhỏ và chiếc nơ màu vàng ấm áp ở lưng, nhìn rất dễ thương. Nhiều cô gái đi ngang qua không thể không dừng lại. Có một số người trong số họ bắt đầu chụp ảnh bằng điện thoại, nhìn chằm chằm vào những thứ nhỏ bé dễ thương, liên tục khen chúng thật đáng yêu.

Nhưng mà Lương Tri chỉ cảm thấy chú chó nhỏ rất đáng thương, còn chưa tỉnh lại còn buồn ngủ đã bị đưa ra ngoài làm cho mọi người vui vẻ, cô ngây người ra nhìn, bàn tay nhỏ bé khẽ nắm lấy áo của Phó Kính Thâm, nhẹ giọng hỏi: "Phó tiên sinh, anh có thấy nó rất buồn ngủ không?"

"Ừm.." Thực ra, điều mà Phó Kính Thâm đang nghĩ trong lòng lúc này, không phải là chuyện con chó có buồn ngủ hay không.

Lương Tru suy nghĩ một chút, sau đó thận trọng hỏi hắn: "Chúng ta mang nó về nhà được không?"

Phó Kính Thâm đương nhiên có thể thấy Lương Tri thích cùng đau lòng tiểu súc sinh kia, nhưng tính chiếm hữu của một người đàn ông quá mạnh, cho dù chỉ là một thú cưng, anh cũng không muốn nhìn đến cô để ý nó một chút.

Phó Kính Thâm mím môi không trả lời.

"Em sẽ chăm sóc tốt cho nó." Lương Tri nhìn anh với ánh mắt chân thành, "Em hứa đó."

Mỗi lần Phó Kính Thâm gặp ánh mắt mềm mại của cô, đều không có tiền đồ mà quản chính mình: "Em thực sự thích nó?"

"Ừm." Cô nghiêm nghị gật đầu.

"Được rồi, em thích, đều tặng cho em." Anh thỏa hiệp, thật ra anh cũng không mong Lương Tri tự mình chiếu cố, anh còn không đủ để lo cho cô. Bây giờ còn thêm một vật nhỏ nữa, Phó Kính Thâm nhịn không được đau đầu nhưng nhìn ánh mắt mong đợi của cô, anh thực sự không nỡ từ chối bất cứ yêu cầu nào của cô.

Những việc có thể giải quyết bằng tiền không phải là vấn đề đối với Phó Kính Thâm. Anh không chỉ mua được tiểu bác mĩ mà còn mua cả đống đồ ăn và quần áo cho chó cưng. Ngay cả những gia đình bình thường cũng không tính đến có thể chứa năm hoặc sáu học sinh tiểu học đều được Phó Kính Thâm cho người chuyển đến biệt thự.

Miễn là Lương Tri hạnh phúc.

Lương Tri quả thực rất phấn khích, vội vàng ôm lấy tiểu bác mĩ nhỏ bé còn đang ngái ngủ của mình, một bàn tay mềm mại nhẹ nhàng vuốt lông của nó, sau hai lần vuốt ve, tiểu bác mĩ đã ngoan ngoãn ngủ yên trong vòng tay của cô.

Phó Kính Thâm liếc nhìn vài lần, cảm thấy vô cùng ghen tị, hắn còn không có đãi ngộ này.

Thừa dịp Lương Tri vẫn đang trấn an vật nhỏ, anh thản nhiên gọi điện cho Từ Cải, Từ Cải lập tức hoảng sợ, không phải Phó tổng đã đi hẹn hò sao? Có chuyện gì mà phải gọi điện cho hắn giữa chừng chứ?

Phó Kính Thâm yêu cầu cậu ta đưa con chó đến chỗ Lục Tùy để tìm bác sĩ thú y khám, dù sao nó cũng là thú cưng, dù sao cũng phải được vệ sinh sạch sẽ trước khi đưa nó trở lại Lương Tri, nếu không thì anh cũng lo lắng.

Cuối cùng, Lục Tùy thật vất vả mới rảnh rỗi được một buổi đi quán bar liền đột nhiên nổi điên, cầm điện thoại mắng Từ Cải: "Phó Kính Thâm, lão già biến thái này có bệnh! Lão tử là một nhà tâm lý học cho con người, chứ ông đây không phải bác sĩ thú y! Cho ta tiểu súc sinh đến nơi này làm cái gì!"

Từ Cải đã quen từ lâu, ôn nhu bình tĩnh: "Phó tổng tin tưởng ngươi nhất."

"Tin tưởng cái rắm? Ta mới không cần hắn tin tưởng!"

Tuy nhiên, Lục Tùy tuy nói như vậy, hắn vẫn là không dám nói cho Phó Kính Thâm. Đó là một chuyện lớn. Kia là Càn thị Phó thiếu a, thủ đoạn có bao nhiêu tàn nhẫn, đắc tội không nổi. Cuối cùng vẫn phải thành thật mà chăm sóc con thú nhỏ cho hắn.

Lương Tri lưu luyến nhìn tiểu bác mĩ được Từ Cải bế, Phó Kính Thâm đưa cô ấy đi, nghĩ giành lại lực chú ý của cô trở lại lên người mình.

"Có mệt không?"

"Ừm.."

"Đi xem phim không?"

"Được rồi."

Lương Tri ngoan ngoãn gật đầu, sau đó trầm ngâm tiến lại gần anh, ngượng ngùng nói: "Hai người muốn mua chỗ ngồi ở cạnh nhau. Em hơi sợ.."

Phó Kính Thâm không khống chế được mà mỉm cười khi nhìn cô xấu hổ như vậy, anh đưa tay ra bóp lấy đôi má mềm mại của cô và dỗ, "Được, anh ở bên em.."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện