Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 50: Tam sinh hữu hạnh


trước sau

Advertisement

Hai người ăn cơm tối xong, Đường Sở Nhiêu đi vào buồng vệ sinh. Sau đó cả người liền không ổn rồi. Đường Sở Nhiêu vẻ mặt quả thực là sinh không thể luyến, nàng lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho Tô Kỳ: "Xấu hổ... Sinh lý kỳ..."

Tô Kỳ nhìn tin nhắn, lẳng lặng nghĩ đến mấy món bọn họ vừa mới ăn... mấy thứ lạnh tính hơi nhiều, hy vọng Đường tổng tài hai ngày sau sẽ không đau chết...

Có điều nếu Đường Sở Nhiêu đã nhắn tin như vậy cho hắn, vậy có nghĩa là: Đường tổng tài không có mang băng...

Tô Kỳ nhanh chóng trả lời: "Chờ anh", bước chân nhanh chóng hướng ra cửa. Trung tâm lớn như vậy, hắn thật không biết phải đi đâu mua băng vệ sinh. Lượn quanh một hồi lâu, Tô Kỳ mới tìm được một cửa hàng, tìm một vòng không thấy được nhãn hiệu Đường Sở Nhiêu thường dùng, đành phải cầm lấy loại đắt nhất, dưới ánh mắt săm soi như có như không của mọi người, hấp tấp tính tiền rồi đem đồ nhét vào túi, chạy trở về.

Tới cửa buồng vệ sinh, hắn mới nhắn tin cho Đường Sở Nhiêu, bảo nàng đi ra.

"Không tìm được loại em thường dùng, chấp nhận dùng tạm đi..." Nói xong, Tô Kỳ đem túi to có chứa cái quần bọn họ mới mua trước đó đưa cho Đường Sở Nhiêu. Đường Sở Nhiêu vội cầm lấy, lại vào buồng vệ sinh.

Trên đường trở về, Tô Kỳ thấy Đường Sở Nhiêu có chút mệt mỏi tựa vào chỗ ngồi, không khỏi có chút lo lắng, hỏi: "Đau bụng sao?"

"Ừ... Có chút." Đường Sở Nhiêu đáp trả một tiếng, lại nói: "Lúc không biết còn không có cảm giác, biết rồi lại không xong..."

Tô Kỳ thấy nàng như vậy, thải chân ga, lại đề cao tốc độ xe.

"Nhưng mà này, Tô bảo bảo, làm một đại nam nhân đi mua băng anh có cảm tưởng gì?"

"À..." Tô Kỳ suy nghĩ trong chốc lát, nói: "Có thể phần lớn bạn trai mà các cô nương gặp phải không đủ tri kỷ, cho nên nhìn rất tò mò, ừm, hình như còn hâm mộ."

Nghĩ vậy, Tô Kỳ nghịch ngợm cười, hướng Đường Sở Nhiêu nháy mắt mấy cái, nói: "Đường tổng tài, bạn trai giống như anh vừa đẹp trai lại ôn nhu săn sóc là rất khó tìm đó, em thật không lỗ nha ~ "

Đường Sở Nhiêu cười xoa xoa mặt hắn, nói: "Sao em lại không nhìn ra anh vốn tự kỷ như vậy?"

"Nào có, đây là sự thật." Tô Kỳ nghiêm trang, "Nếu không đụng phải em trước, anh nhất định là nam thần thế hệ mới, thuộc loại cua gái kỹ năng max ấy chứ." Tuy rằng bản thân hắn không cảm thấy, nhưng hồi còn đến trường rất nhiều người đều nói nàng vô cùng thu hút các em gái.

"Ừm, cái này đúng, Tô bảo bảo rất biết cách dỗ ngọt." Đường Sở Nhiêu tỏ vẻ khen ngợi, thủ đoạn tán tỉnh của Tô Kỳ quả thật so với đại đa số nam nhân tốt hơn nhiều lắm.

"A? Đường tổng tài, em đây là đang khẳng định kỹ thuật tán gái của anh?" Tô Kỳ ánh mắt lập lòe, tràn đầy hài lòng.

"Đúng thế, làm gì kinh ngạc như vậy? Chẳng lẽ em chưa từng khen sao?"

"Chưa từng! Em mỗi ngày chỉ biết dụ dỗ anh... làm anh cứ cho là mình không hấp dẫn..."

"Phải rồi! Em còn đi dụ dỗ cô nương khác! Quá đáng! Hừ!" Nhớ tới những chuyện này, Tô Kỳ vẻ mặt bi phẫn, trừng mắt nhìn Đường Sở Nhiêu liếc một cái, tràn đầy lên án.

"Ở đâu ra? Rõ ràng là anh đi dụ dỗ các em gái mà?" Đường Sở Nhiêu yên lặng liếc trắng mắt, người này, ác nhân cáo trạng trước.

"Nào có, anh rõ ràng là toàn tâm toàn ý chỉ chọc em và Mạc Mạc, rõ ràng là em, Khê Băng tỷ, Mạc Mạc, Trầm Dịch Ly, Cố Cẩm, trong công ty còn có Mạc Tương Linh cùng một đống tiểu cô nương, ánh mắt nhìn em quả thực là sáng lấp lánh biết không?"

Không đề cập tới Mạc Tương Linh thì thôi, vừa nhắc tới, Đường Sở Nhiêu liền không vui.

"Người ta Mạc Tương Linh rõ ràng thích anh được không, anh xem xem ánh mắt nàng nhìn, chính là nhìn nam thần mà, còn nữa, đừng cho là em không biết mấy tháng nay anh đều là mang nàng đi xã giao, hừ." Đường Sở Nhiêu hất đầu qua, nhìn ngoài cửa sổ, không phản ứng hắn.

"Có sao?" Tô Kỳ bất tri bất giác hỏi Đường Sở Nhiêu, "Chẳng lẽ không phải cô ấy thích em?"

"... Anh nghĩ hai chúng ta cong thì cả thế giới đều cong sao???" Đường Sở Nhiêu vươn tay chọc chọc trán Tô Kỳ, lại nói: "Hơn nữa, trước khi biết anh bên trong là nữ em vốn là thẳng á, thẳng tắp thẳng đuột thế này này." Đường Sở Nhiêu oán trách liếc hắn một cái, thật là, lại còn nghi ngờ nàng.

Tô Kỳ quệt miệng, lẩm bẩm: "Anh vốn cũng là thẳng được không... Người ta cũng từng có bạn trai mà..." Tuy rằng đúng là tay còn chưa dắt qua.

Tô Kỳ đem xe dừng xong, tháo dây an toàn, nhìn Đường Sở Nhiêu, hỏi: "Đau lắm sao? Anh bế em trở về?"

Đề tài chuyển hơi bị nhanh... Đường Sở Nhiêu tự mình cởi dây an toàn, mở cửa xe, nói: "Không sao, em cũng không yếu như vậy."

"Được rồi." Tô Kỳ nhún nhún vai, từ chỗ ngồi phía sau xách đồ vật ra, một tay ôm nàng, đi trở về.

Tô Kỳ mang Đường Sở Nhiêu trở về phòng, đem đồ vật thả xuống, liến nói: "Anh đi hỏi một chút xem có đường đỏ và túi chườm nóng không, em chờ một lát, thay quần áo lên giường nằm đi."

Đường Sở Nhiêu ừ một tiếng, lúc này quả thật đau dữ dội, nàng thay áo ngủ xong, liền nằm lại trên giường, cuộn thành một đoàn. Cảm giác hai ngày sau sợ là không muốn xuống giường nữa...

Tô Kỳ chẳng được bao lâu liền trở lại, mang theo một cốc giữ nhiệt cùng túi chườm nóng. Hắn đem túi chườm nóng nhét vào ổ chăn để cho Đường Sở Nhiêu ôm bụng, rót một cốc nước gừng đường đỏ, ôn nhu hỏi: "Muốn uống một chút hay không? Anh đỡ em ngồi dậy?"

Đường Sở Nhiêu gật gật đầu, thuận theo Tô Kỳ ngồi dậy, dựa vào hắn một hơi một hơi uống liền nửa cốc.

Tô Kỳ trước kia cũng chưa từng thấy nàng đau lợi hại như vậy, lập tức trong lòng sốt ruột, đều tự trách mình, quên thời gian, còn mang nàng ăn nhiều đồ lạnh tính như vậy.

"Thực xin lỗi... Anh không nên mang em đi ăn những thứ này..." Tô Kỳ ôm nàng, tràn đầy tự trách.

Đường Sở Nhiêu vốn đang rất đau, thấy hắn như vậy, trong lòng tràn đầy ôn nhu, nàng vỗ về mặt hắn, nói: "Ăn làm sao phát tác nhanh như vậy a, là tự em không tốt, hai ngày trước xã giao uống phải rượu lạnh."

Nàng vừa nói như thế, Tô Kỳ trong lòng càng khó chịu rồi, hắn cúi thấp đầu, ủ rũ nói: "Vậy cũng là anh không tốt... Nếu anh không chạy ra ngoài em cũng không cần đi xã giao rồi..."

Đường Sở Nhiêu thật sự là bị tức đến buồn cười, nàng nhéo nhéo lỗ tai Tô Kỳ, cười nói: "Sao lại có người thích đem trách nhiệm đổ lên người mình như vậy a?"

Tô Kỳ bỉu môi, cũng không phản kháng, vươn tay giúp nàng xoa hông, nói: "Không chăm sóc tốt cho em là lỗi của anh..."

"Thật đúng là hết
Advertisement
cách với anh," Đường Sở Nhiêu thở dài, xê dịch đến giữa giường, nói: "Vậy anh bồi thường đi, lên đây ôm em."

Tô Kỳ nghe vậy, ngoan ngoãn nằm xuống, đem Đường Sở Nhiêu lãm vào trong ngực, đem túi chườm nóng che cho nàng, lại xoa hông nàng, nhẹ giọng nói: "Em ngủ một hồi đi, ngủ sẽ không đau."

Hiện tại mới 8h hơn, Đường Sở Nhiêu cho dù muốn ngủ cũng ngủ không được nha. Nàng chui vào lòng Tô Kỳ cọ cọ, nhớ tới lời Tô Kỳ nói trước khi xuống xe, đột nhiên ngẩng đầu, hỏi: "Anh từng có bạn trai?"

"A? Ừm... Có a..." Tô Kỳ bị chuyển biến đột nhiên này của nàng làm cho trở tay không kịp, ngơ ngác đáp.

Tô Kỳ tay ấm áp, xoa làm cho Đường Sở Nhiêu thực thoải mái. Nàng thẳng vươn tay ôm lấy thắt lưng Tô Kỳ, hỏi hắn: "Anh nói em nghe xem nào? Thật tò mò anh sẽ thích cái dạng nam nhân nào ~ "

"Hả?" Tán gẫu đề tài này có phải hơi xấu hổ không???

Không chịu nổi đôi mắt nhỏ chờ mong của Đường Sở Nhiêu, Tô Kỳ dừng trong chốc lát, nói: "Anh cũng không biết có tính là thích không, chính là trung học ngồi cùng bàn, ngồi cùng bàn ba năm, sau đó thi đại học xong hắn thổ lộ, anh đáp ứng. Có điều chưa được ba tháng thì chia tay, ngay cả tay cũng chưa dắt qua. Hiện tại ngẫm lại, hắn có đúng là thích anh không anh cũng không biết, khi đó đại khái là anh có hảo cảm với hắn, sau đó lại nghĩ muốn yêu đương một chút, liền mơ mơ hồ hồ cùng một chỗ."

"Tay cũng chưa cầm qua?" Đường Sở Nhiêu vẻ mặt khó tin, "Tô bảo bảo, anh có phải lạnh quá dọa sợ người ta rồi?"

"Anh... không có mà?" Tô Kỳ có điểm chột dạ, còn nói: "Nhưng mà anh phát hiện, con người anh khá cực đoan, đối người mình thích đặc biệt tốt, đối người bình thường hình như rất lạnh nhạt, đại học rất nhiều người nói anh cao lãnh..."

Ừm, điểm này nàng cũng phát hiện. Tô Kỳ thích một người thì hận không thể mỗi ngày cùng người ta dính cùng một chỗ, ví dụ như cùng nàng; không thích một người, đúng là nhìn đến liền phiền lòng, chẳng hạn như Tô gia ba người kia.

"Vậy nếu có một ngày anh không thích em, có phải cũng muốn cách em thật xa không, giống như phía trước trốn em a?" Đường Sở Nhiêu bỉu môi, lẩm bẩm nói.

"Sao thế được?" Tô Kỳ bật cười, "Anh sao lại sẽ không thích em?"

"Ai biết được..." Đường Sở Nhiêu cọ cọ trong ngực hắn, buồn bực nói: "Nếu có một ngày anh không thích em, phải nói cho em biết, em sẽ tự mình rời đi. Lãnh bạo lực của anh thật đáng sợ..." Làm nàng như muốn phát điên.

Tô Kỳ khóe miệng khẽ nhếch, trong ánh mắt lại tràn đầy đau lòng. Hắn nhẹ nhàng hôn lên tóc Đường Sở Nhiêu, ôm chặt nàng, nói: "Em có biết anh vì sao muốn ở chỗ này không? Chiều hôm trước ngày trở về, anh ra ngoài tản bộ. Lúc đó trời chiều rất đẹp, anh chụp được, liền nghĩ gửi cho em, nhưng rồi vẫn nhịn được. Khi đó anh nghĩ, em nhất định sẽ thích nơi này, bởi vì tà dương rất đẹp, em nói về già muốn ở vùng ngoại ô mua một căn hộ, có cửa sổ thật to sát đất, gian phòng có cửa sổ đó phải nằm ở phía tây... Đêm hôm đó khi ngâm suối nước nóng, ngẩng đầu thì thấy sao băng. Anh lại nghĩ đến em, nhớ tới lần đầu chúng ta xem sao băng. Khi đó anh suy nghĩ, anh về sau có phải vẫn sẽ luôn luôn như vậy? Một người bình bình đạm đạm trôi qua cả đời. Trước kia anh cảm thấy, như vậy cũng rất tốt, nhưng mà đêm hôm đó nghĩ đến, anh đột nhiên thấy chán ghét những ngày như vậy."

"Cứ mỗi lần chúng ta ở cùng nhau, anh thường sẽ nghĩ đến, 5 năm, 10 năm, 20 năm, 30 năm sau, chúng ta sẽ có bộ dạng như thế nào? Anh nghĩ đến rất nhiều chuyện muốn cùng em cùng nhau làm. Anh muốn đưa em đi vòng quanh thế giới, muốn đưa em đi xem cực quang bắc cực, nhìn bầu trời đêm Sahara, đi hành hương ở Lhasa, đi Thổ Nhĩ Kỳ ngồi khinh khí cầu... Anh muốn cùng em hảo hảo đem Nhiên Nhiên nuôi lớn, nó nhất định sẽ giống như em, xinh đẹp ưu tú, có lẽ chúng ta có thể có thêm đứa nhỏ khác, anh hy vọng có một bé trai, như vậy nó có thể cùng với anh bảo hộ em và Nhiên Nhiên... Còn có rất nhiều rất nhiều, nếu như không có em, anh liền cảm thấy, cho dù cuộc đời anh chấm dứt ngay thời khắc này, cũng sẽ không có gì tiếc nuối."

Tô Kỳ nói xong, nhẹ nhàng nâng lên mặt Đường Sở Nhiêu, hôn lên nước mắt bên khóe mắt nàng, ôn nhu nói: "Em xem, đều đã như vậy, anh sao có thể không có em đây?"

Đường Sở Nhiêu đưa tay ôm hắn thật chặt, một hồi lâu sau, mới nói: "Em đời trước nhất định là cứu vớt cả vũ trụ, đời này mới có thể khiến ông trời cho dù bắt anh đổi một thân thể khác cũng muốn anh đến bên cạnh em..."

"Rõ ràng anh mới là người cứu vớt vũ trụ đây này, " Tô Kỳ cười cười, nói: "Bằng không làm sao có em tới cứu vớt cuộc đời vô vọng này của anh?"

Đường Sở Nhiêu hít hít mũi, chọc chọc ngực hắn, nói: "Tô bảo bảo, kỹ năng nói tình thoại của anh max điểm."

"Ừm? Vậy sao? Với tư cách là trọng tài duy nhất, em nói cái gì thì chính là cái đấy ~" Tô Kỳ mỉm cười, ừm, được Đường tổng tài khen ngợi rồi.

Một hồi lâu, hai người đều không nói gì thêm. Cứ như vậy mà ôm, Đường Sở Nhiêu dựa vào trong lòng hắn, Tô Kỳ giúp nàng xoa eo lưng. Đường Sở Nhiêu lúc này rốt cuộc cảm nhận được, Cố Thành vì sao lại nói "Chúng ta đứng đó, không nói lời nào, đã vô cùng tốt đẹp". Chỉ cần cùng Tô Kỳ ở chung một chỗ, làm gì cũng đều rất tốt đẹp, chẳng sợ chỉ là như thế này, an an tĩnh tĩnh ôm nhau.

Thật lâu sau, Tô Kỳ mới nghe được Đường Sở Nhiêu lại nói: "A Kỳ, khi nào rảnh, cùng em nói một chút về chuyện trước kia của anh được không? Sau lại mang em về lại địa phương trong ký ức của anh đi một chút..."

Tô Kỳ nghe nàng thanh âm có chút mơ hồ, cúi đầu thì thấy, Đường Sở Nhiêu đã nhắm hai mắt lại, thoạt nhìn cũng rất mệt nhọc.

Hắn cười đáp: "Được, em muốn biết gì anh đều sẽ nói cho em biết, hiện tại ngủ đi, ngủ ngon."

"Ừm..." Đường Sở Nhiêu mơ mơ màng màng đáp trả một tiếng, thỏa mãn mà ngủ.

Em muốn đi qua con đường anh từng đi, ngắm nhìn phong cảnh anh từng nhìn, muốn lại gần anh thêm một chút.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện