Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 49: Mua nội y


trước sau

Advertisement

Tô Kỳ thấy Đường Sở Nhiêu chậm rãi sát vào, theo bản năng nhắm hai mắt lại. Tuy rằng vấn đề kia hắn vẫn chưa suy nghĩ rõ, bất quá nếu có thể cự tuyệt Đường Sở Nhiêu, hắn cũng không phải Tô Kỳ.

Đường Sở Nhiêu thấy Tô Kỳ không còn trốn nữa, hài lòng nở nụ cười, nàng thấu đi lên hôn hôn môi hắn, rồi lại dịch đến chỗ nàng cắn ngày hôm qua, khẽ hôn nhẹ, thấp giọng hỏi: "Còn đau không?"

Tô Kỳ ngửa ngửa cổ, có điểm muốn tránh.

"Ngứa..."

Cũng không phải đau cái gì, nhưng mà Đường Sở Nhiêu hôn đúng là ngứa.

Đường Sở Nhiêu có chút ảo não, ngày hôm qua chính mình hạ khẩu có điểm ác, nàng nghiêng người nằm quay về bên người Tô Kỳ, tựa đầu khoát lên bả vai hắn, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi..."

Tô Kỳ cong cong khóe miệng, nghiêng người đè nặng nàng, nói: "Không sao, có điều, Đường tổng, có thể em sẽ cần vì chuyện vừa rồi mà trả giá một chút."

"Hm?"

Đường Sở Nhiêu sửng sốt, chỉ thấy Tô Kỳ tiến sát lại hôn nàng, có điểm không được ôn nhu lắm khẽ cắn cánh môi nàng.

"Ưm..."

Đường Sở Nhiêu bị động nhận lấy nụ hôn của Tô Kỳ, rất nhanh sau đó đáp trả hắn. Chỉ là khi cảm nhận được thứ gì đó cứng cứng bên đùi, Đường Sở Nhiêu đột nhiên nghĩ đến: hình như không nên mới sáng sớm nghịch dại như vậy... Hy vọng nàng vẫn còn có buổi sáng...

Quả nhiên, thời điểm Đường Sở Nhiêu tỉnh lại, đã là giữa trưa. Nàng quay đầu nhìn, Tô Kỳ đang nằm đọc sách trên ghế dựa cách đó không xa. Thấy nàng tỉnh, liền buông sách đi tới, ngồi xuống cạnh giường, khẽ cười hỏi: "Muốn ăn cái gì? Cháo hay bánh mì sữa? Hay là chúng ta trực tiếp đi ra ngoài ăn cơm trưa?"

Đường Sở Nhiêu bọc chăn ngồi dậy, phía trước quá mệt nên lại ngủ mất, xem ra là Tô Kỳ ôm nàng về giường. Chăn đệm dưới đất đã thu dọn xong xếp ở một bên.

Đường Sở Nhiêu tựa vào đầu giường, miễn cưỡng nói: "Không muốn ra ngoài, tùy tiện ăn cái gì đi."

Nàng thật sự không muốn mặc lại quần áo ngày hôm qua. Đường Sở Nhiêu quyết định, nếu như không cần thiết, nàng ở đây cả ngày cũng được, không ra ngoài.

Tô Kỳ đáp ứng nàng, liền đứng dậy ra cửa lấy cho nàng "bữa sáng".

Đường Sở Nhiêu thuận tay với lấy y phục Tô Kỳ đặt ở đầu giường, mặc vào đi đến phòng tắm. Vốn mùa đông khô hanh, đã không có sữa tắm thì thôi, trong thời gian ngắn lại tiếp tục tắm. Đường Sở Nhiêu chầm chậm thở dài, yên lặng đau lòng cho làn da của mình.

Lúc Đường Sở Nhiêu đi ra Tô Kỳ đã mang đồ ăn lên đây. Thấy nàng, Tô Kỳ cầm di động hướng nàng quơ quơ, cười nói: "Đường tổng tài, anh đi mua y phục cho, em để anh ở đây vài ngày được không?"

Đường Sở Nhiêu cầm qua di động nhìn, là tin nhắn Trương tỷ gửi đến, tỏ vẻ dù chủ tịch và tổng tài cùng nhau nháo mất tích, công ty cao thấp vẫn vận hành đâu vào đấy, cũng không có chuyện gì khẩn cấp, để cho nàng "chuyên tâm dỗ dành chủ tịch đại nhân", bọn họ còn đang chờ để cuối năm nhận thật nhiều tiền thưởng mà.

Đường Sở Nhiêu mỉm cười, nếu đã không có gì, vậy dứt khoát cho bản thân vài ngày nghỉ đi. Nàng nghiêng đầu nhìn Tô Kỳ, cười như có như không, hỏi: "Anh thật muốn tự mình đi mua đồ lót cho em?"

"Anh..." Tô Kỳ sửng sốt một chút, nghĩ đến mình bây giờ là nam, cùng nàng đi còn được, tự mình đi có hơi...

Do dự một giây đồng hồ, Tô Kỳ quyết đoán quyết định, nói: "Đường tổng tài, anh cảm thấy vẫn là cần cùng em đi, lỡ anh chọn đồ không thích hợp em không thích thì thật không tốt, đúng không."

"Không đâu, " Đường Sở Nhiêu ngồi xuống, cầm lấy cốc uống liền một ngụm sữa, vẻ mặt còn nghiêm túc nhìn hắn, nói: "Tô bảo bảo, em tin tưởng anh mà. Chẳng lẽ cup của em anh còn không biết?"

"Anh... biết..." Tô Kỳ lại một lần nữa cảm nhận được cái gì gọi là tự mình đạp hố, hắn vẻ mặt tuyệt vọng, còn muốn giãy dụa một chút, ngồi xổm bên người Đường Sở Nhiêu cọ cọ, làm nũng nói: "Đường tổng tài ~ đi thôi ~ anh muốn cùng em đi dạo phố ~ "

"Em buổi sáng cực nhọc lắm, hiện tại cũng mệt rồi." Đường Sở Nhiêu mặt không đổi sắc ăn một miếng bánh mì, nội tâm cười muốn thắt ruột, cũng may mà nàng nhịn được.

"À... Được rồi..." Tô Kỳ cúi đầu, bỉu môi, vẻ mặt ủy khuất. Vui quá hóa buồn, các cụ nói cấm có sai.

Thấy hắn như vậy, Đường Sở Nhiêu rốt cuộc nhịn không được, xì một tiếng nở nụ cười, nàng mặt mày cong cong, đưa tay xoa xoa tóc Tô Kỳ, nói: "Đùa anh thôi, đương nhiên phải tự mình đi ~ "

Tô Kỳ nghe vậy, vẻ mặt bị lừa bi thống, trừng mắt nhìn nàng một cái, hừ một tiếng.

Ăn xong, Tô Kỳ cùng Đường Sở Nhiêu thay quần áo, liền đi ra ngoài.

Chủ quán ở trong sân đọc sách, thấy hai bọn họ tay trong tay đi ra, liền biết là hòa hảo, cười hỏi: "Đi ra ngoài a?"

"Ừm, Từ ca, trung tâm thương mại gần nhất ở đâu a?"

"Nhìn chất lượng trang phục của hai người, có lẽ là đến khu trung tâm đi." Chủ nhà trọ đứng lên cười cười, đi vào nhà trọ, nói: "Tôi cho cậu mượn xe đi, đương nhiên, gặp chuyện không may phải bồi thường a."

Đường Sở Nhiêu cười đón lấy chìa khóa, nói: "Ngài yên tâm, người này còn là cao thủ đua xe mà."

"Hô?" Chủ quán nở nụ cười, hướng Tô Kỳ nói: "Nếu cậu muốn mở xe đi đua, nhớ nộp đủ tiền phạt hộ tôi."

"Không có đâu, " Tô Kỳ bĩu môi, hướng chủ quán làm cái mặt quỷ, nói: "Nàng mới không để tôi chạy nhanh đâu, tôi sợ bị đánh."

"Chậc chậc, đủ rồi hai cô cậu, đừng đứng trước mặt tôi tú ân ái, lớn tuổi rồi chịu không nổi kích thích,". Chủ quán hướng bọn họ khoát tay, cười nói: "Đi nhanh lên đi."

Tô Kỳ
Advertisement
cùng Đường Sở Nhiêu nói tạ ơn, liền xoay người đi rồi.

Hai người đi theo hướng dẫn tìm được khu thương mại lớn nhất ở trung tâm thành phố. Lúc này là thời gian đi làm, người trong khu thương mại cũng không quá nhiều. Hai người bọn họ đều có cùng tính khí, có việc phải làm trước cho xong. Vì thế hai người đi thẳng đến tầng nữ trang. Đường Sở Nhiêu nghĩ nghĩ, vẫn là phải mua kiện áo ngủ.

"A Kỳ, cái này thế nào?"

Đường Sở Nhiêu từ gian thử đồ đi ra, đứng ở trước gương, hỏi Tô Kỳ ở phía sau. Nàng chọn một bộ buộc thắt lưng, y phục cắt may rất tốt điểm lên dáng người của nàng. Tô Kỳ đi lên trước, cẩn thận đánh giá trong chốc lát, cười nói: "Đẹp mắt, em mặc gì cũng đẹp ~ "

Đường Sở Nhiêu xuyên thấu qua gương, giận hắn liếc mắt một cái, nói: "Ba hoa."

"Nào có, anh nói đều là sự thật!" Tô Kỳ bất đắc dĩ, hắn cùng Đường Sở Nhiêu đi dạo phố nhiều lần như vậy, thấy nàng thử qua mỗi một bộ y phục đều siêu cấp đẹp mắt.

Bỗng nhiên, Tô Kỳ xuyên thấu qua gương, phát hiện bên cạnh một người nam nhân không chớp mắt nhìn chằm chằm bên này, lập tức không vui, quay đầu lạnh lùng nhìn hắn, nói: "Tiên sinh, tôi nghĩ anh nhìn bạn gái của người khác như vậy thật không tốt lắm."

"Ai nhìn! Tôi là xem quần áo!" Nam tử kia bị Tô Kỳ chọc thủng, lập tức có chút mất mặt, bạn gái hắn còn ở bên cạnh đây này, nói như vậy đợi lát nữa lại phải nháo, chết cũng không thể nhận.

Bạn gái của nam tử kia lúc này cũng quay đầu, thấy Đường Sở Nhiêu, lập tức có chút mặt đỏ. Bạn trai của nàng cái dạng gì nàng biết, xem đương nhiên chính là Đường Sở Nhiêu. Nàng có chút ảo não, lôi kéo nam nhân kia ra khỏi cửa hàng.

Đường Sở Nhiêu nhìn thấy ánh mắt nam tử kia cũng làm cho nàng có chút không thoải mái, thấy hắn khó chịu, liền phụ họa hắn, nói: "Ừm, dù sao không phải ai cũng tốt được như Tô bảo bảo của em ~ "

"Chính thế, bản công tử rất khó tìm biết không." Bị Đường Sở Nhiêu khen một cái như vậy, Tô Kỳ lập tức vui vẻ không ít. Liền dắt nàng đến cửa hàng nội y, nói: "Đi ~ mua xong chúng ta đi ăn gì đó thật ngon ~ "

Con trai bình thường sẽ không đi vào tiệm nội y. Thấy Tô Kỳ nắm tay Đường Sở Nhiêu đi vào, hầu như toàn bộ người trong cửa hàng đều trộm đánh giá Tô Kỳ, lại thấy Tô Kỳ bộ dạng suất, một vài ánh mắt khó tránh khỏi to gan hơn.

Đường Sở Nhiêu đem cử động của những người này thu hết vào trong mắt, lòng có chút không vui, lúc tiến vào gian thử đồ liền hướng Tô Kỳ gọi: "A Kỳ, tới giúp em một chút."

"Hả." Tô Kỳ ngoan ngoãn đi vào, thấy Đường Sở Nhiêu đã mặc xong, vẻ mặt nghi hoặc, hỏi: "Làm sao vậy?"

Đường Sở Nhiêu bĩu môi, người này thật đúng là không có một chút tự mình hiểu lấy.

"Đẹp không?"

"Ừ, rất đẹp."

Nghe vậy, Đường Sở Nhiêu liền đổi lại y phục, nói: "Vậy lấy hai cái đi."

Đáng tiếc, ra khỏi gian thử đồ, lại đụng phải kẻ làm người ta không vui. Chính là cặp người yêu ban nãy, nhưng mà tên con trai còn đang ở ngoài cửa nghịch điện thoại, cô gái kia thấy hai bọn họ từ phòng thử đi ra, có lẽ không chịu được ban nãy mất mặt, nhẹ giọng mắng: "Không biết xấu hổ". Đáng tiếc Tô Kỳ lỗ tai thính vô cùng, hắn xoay người, lạnh lùng nhìn cô gái kia. Vốn hắn còn đáng thương cô nương này gặp phải một tên tra nam, nhưng tục ngữ có câu, vật họp theo loài, xem ra cô nương này cũng không phải loại vừa.

Hắn hơi kéo khóe miệng, cười nhạo nói: "Ngài và bạn trai ngài thật xứng đôi." Kỳ ba phối tra nam, ừ, tuyệt phối.

Cô gái kia hiển nhiên không nghĩ tới Tô Kỳ nghe thấy, lập tức cũng hơi đỏ mặt, nhưng lại không chịu thua kém, liền tức giận nói: "Ngươi có ý gì?!"

Tô Kỳ nhàn nhạt cười, nói: "Ý trên mặt chữ."

"Ngươi một đại nam nhân đến cửa hàng nội y nữ có thấy xấu hổ hay không a?!" Cô gái kia biết Tô Kỳ khẳng định không có ý tốt, mặt đỏ lên, quát.

Đường Sở Nhiêu lại không vui. Có người dám rống Tô bảo bảo nhà nàng, nghĩ nàng là ăn chay sao? Thấy trong cửa hàng không ít người nhìn về phía bọn họ, Đường Sở Nhiêu kéo kéo Tô Kỳ, đứng trước người hắn, cố ý cao giọng, nói: "Bạn trai tôi sẽ không nhìn những người khác, ngài thì lại khác, bạn trai ngài thật không thích hợp đưa đến cửa hàng nội y, các vị trong cửa hàng nên cẩn thận một chút."

Ngoài cửa nam nhân kia thấy bên trong nổi lên tranh chấp, cũng chạy nhanh lại đây, đến bên cạnh bạn gái, hỏi: "Làm sao vậy?"

Người trong tiệm nghe Đường Sở Nhiêu nói như thế, cũng hiểu được cái gì, ánh mắt nhìn về phía kia đôi tình lữ đều mang theo khinh bỉ. Cô gái kia thấy thế, vừa tức vừa giận, vung tay đi rồi.

Đường Sở Nhiêu thấy người đi rồi, hướng Tô Kỳ cười cười, dắt hắn đi hướng quầy thanh toán, nói: "Nhanh đi tính tiền, người ta đói bụng rồi."

Tô Kỳ đi theo nàng, cũng cười. Khoái trá lấy thẻ ra quẹt. Đường tổng tài bao che khuyết điểm hắn đã sớm biết.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện