Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 45: Lãnh đạm


trước sau

Người ở M.Q.T rõ ràng cảm nhận được không khí công ty có gì đó không đúng. Chủ tịch của bọn họ suốt ba ngày không xuất hiện ở công ty, mà tổng tài bình thường ôn ôn nhu nhu, cư xử khách khí có lễ, mấy ngày nay mặt lạnh so với băng sơn có liều mạng. Làm cho bọn họ gần đây công tác cũng đều lo lắng đề phòng, sợ không chú ý một cái nhạ tổng tài nổi giận.

Có bà tám lại đoán, có phải Tô Kỳ cùng Đường Sở Nhiêu cãi nhau hay không. Nhưng mà bọn hắn lại tưởng tượng, cảm thấy dựa vào trạng thái của hai người bọn họ, cùng với bộ dáng cưng chiều đối phương, kiểu gì cũng không nghĩ ra được bọn họ sẽ cãi nhau.

Từ ngày đó sau khi Tô Kỳ rời khỏi, Đường Sở Nhiêu liền không còn nghe thấy tin tức của hắn nữa. Ngay cả Mạc Y cũng không đi làm, hai người phảng phất như biến mất khỏi nhân gian. Kỳ thực Mạc Y đương nhiên sẽ không biến mất, chỉ là Đường Sở Nhiêu sẽ không chủ động tìm nàng thôi. Dù sao, Mạc Y là bằng hữu thân nhất của Tô Kỳ, lúc này, bọn họ hẳn là ở cùng chỗ.

Hai ngày trước Đường Lạc Nhiên đã trở lại. Vừa về nhà, không thấy Tô Kỳ, liền chớp mắt to vô tội, hỏi Đường Sở Nhiêu: "Mẹ, ba ba đâu?"

Đường Sở Nhiêu sửng sốt, nàng đến nay còn không biết nên xử lý quan hệ với Tô Kỳ như thế nào, căn bản không nghĩ đến, còn có con gái phương diện này.

"Hắn... đi công tác." Đường Sở Nhiêu có chút chua sót kéo kéo khóe miệng, lần đầu tiên lừa con gái mình.

"Nga..." Tiểu cô nương rõ ràng liền thất vọng rồi, đầu cúi xuống dưới, cái dạng này, rõ rành rành cùng Tô Kỳ giống nhau như đúc. Nàng lại hỏi: "Vậy ba ba khi nào thì trở về?"

"Trở về a... Mẹ cũng không biết đâu..." Đường Sở Nhiêu đột nhiên cảm thấy hốc mắt có chút nóng, nàng ôm lấy con gái, không cho bé nhìn đến hai mắt mình, thấp giọng đáp.

Hắn có lẽ rất nhanh sẽ trở lại; có lẽ, vĩnh viễn sẽ không trở lại.

Đêm hôm đó, Mạc Y thẳng đến 10h tối cũng không đợi được tin tức của Tô Kỳ, nàng đã biết, không tốt rồi.

Bình thường gặp phải đại sự, không cần phải nói, bọn họ đều đợi sau khi có kết quả trước nói cho đối phương, Tô Kỳ biết rõ nàng cũng sốt ruột, sẽ không cố ý không nói cho nàng. Khả năng duy nhất chính là, hắn quá khổ sở, khổ sở đến không cách nào nhắc đến chuyện đó nữa.

Mạc Y tìm được hắn trong căn hộ Tô Kỳ từng nói mua đầu tư thuận tiện cho nàng ở. Kỳ thực nàng chỉ là ôm tâm lý thử một lần, nơi có thể tìm nàng đã tìm qua, đều không có. Mở cửa phòng, Mạc Y không nhìn đến chút ánh sáng nào, nhưng lại nghe thấy từ phòng khách truyền đến, tiếng nức nở khi đứt khi liền.

Mạc Y mở đèn tường, đi tới. Tô Kỳ rúc vào góc tường, ôm lấy chính mình, đem mặt chôn giữa hai đầu gối, nức nở.

Tô Kỳ như vậy, làm cho Mạc Y nhớ tới thời điểm cha mẹ Tô Kỳ vừa qua đời. Khi đó, Tô Kỳ mới vừa lên sơ trung, các nàng cùng lớp. Mạc Y là lớp trưởng, đi theo lão sư cùng đi xem Tô Kỳ. Tô gia có rất nhiều thân thích, đang thương lượng hậu sự cho Tô phụ Tô mẫu, nói với nàng Tô Kỳ ở gian phòng của mình, nàng liền đi qua. Gõ cửa không ai đáp, Mạc Y đẩy ra cánh cửa, liền gặp Tô Kỳ cũng giống như bây giờ, rúc ở góc tường. Cả người đều mất đi sinh khí.

Mạc Y bước nhanh tiến lên, đưa hắn ôm vào lòng, vỗ nhẹ lưng hắn, hốc mắt cũng chứa đầy lệ.

Bạn thân của nàng, vì sao còn gặp phải chuyện như vậy? Chẳng lẽ thật sự thiên ý trêu người, có thể đến mức như thế này.

Tô Kỳ giam mình trong phòng ba ngày. Suốt ba ngày, không nói một lời. Nếu quả thật không phải Mạc Y sau lại thật sự nhìn không được, uy hiếp hắn nói hắn không ăn nàng cũng không ăn, hắn mới miễn cưỡng ăn vài hớp. Mạc Y ba ngày nay luôn luôn ở trong này, sợ Tô Kỳ một người sẽ xảy ra chuyện gì. Tô Kỳ như vậy, thật là làm cho người ta bất an.

Nhưng tới ngày thứ tư, Mạc Y sáng sớm dậy, lại phát hiện Tô Kỳ thay quần áo xong xuôi, lại còn làm bữa sáng cho nàng.

"Tô Tô, cậu đây là... muốn đi làm?" Mạc Y vẻ mặt mờ mịt, chuyển biến này có điểm đột nhiên a.

"Ừm." Tô Kỳ nhàn nhạt cười, nói: "Tôi không sao, cậu đừng lo."

Làm sao có thể không lo... Tô Kỳ như vậy, nàng vừa thấy đã biết, là gượng chống.

"Tôi phải nhanh chóng lấy lại Tô thị, không thể nhàn hạ thêm nữa, cậu từ từ ăn điểm tâm đi." Nói xong, Tô Kỳ liền túm áo khoác, đi ra cửa. . Truyện Việt Nam

Trước khi xuất môn, hắn quay đầu lại nói: "Nếu cậu thấy không thành vấn đề, đem chuyện của tôi nói cho Khê Băng tỷ đi, đừng để chị ấy nghĩ nhiều."

Mạc Y mấy ngày nay luôn luôn tại nơi này, Đỗ Khê Băng cho dù không nghĩ nhiều, cũng sẽ không thoải mái. Bạn thân hắn thật vất vả tìm được một người yêu vừa lòng đẹp ý, không nên giống như hắn mới tốt.

Người trong công ty gặp BOSS xuất hiện, vốn nghĩ rốt cuộc có thể thở dài một hơi, kết quả không nghĩ tới, Tô Kỳ bình thường mặt luôn đeo nụ cười lại trở nên vô biểu tình, mở miệng cũng không còn là đùa nghịch trêu chọc nữa, trừ phi công tác, nếu không cơ bản là không nghe hắn nói chuyện.

Từ lúc Tô Kỳ quay về công ty, người mù đều có thể nhìn ra, BOSS cùng tổng tài của bọn họ nhất định là cãi nhau, nói không chừng còn chia tay.

Trước kia Tô Kỳ hận không thể ở mọi thời điểm rảnh rỗi đều dính bên người Đường Sở Nhiêu, hiện tại thì trừ phi là trường hợp tất yếu, bằng không tuyệt đối sẽ không cùng nàng đồng thời xuất hiện. Mà ngay cả gặp trên đường, cũng đều xem như không khí, trực tiếp không nhìn.

Hiện giờ Tô Kỳ, nghiễm nhiên biến thành một công tác cuồng, người ta 9h sáng tới 5h chiều, hắn 9h sáng tới 9h tối, cơ bản mỗi ngày đến công ty sớm nhất rời công ty trễ nhất. Bị hắn kéo theo như vậy, toàn bộ M.Q.T hiệu suất phi thăng, lại liên tiếp bắt được vài cái đại hạng mục.

Mặc dù ở cùng một nhà công ty, hai người bọn họ cơ hội gặp mặt có thể đếm trên đầu ngón tay.

Đường Sở Nhiêu vốn là muốn tìm Tô Kỳ nói chuyện, kết quả bị hắn một câu "Thời gian công tác không nói việc tư" cản lại, làm Đường Sở Nhiêu tức giận hết sức, nàng đã tâm bình khí hòa đi tìm hắn, hắn cư nhiên còn như vậy đối nàng! Ngạo kiều chết tiệt! Hừ!

Kết quả đợi cho tan tầm nàng đi qua tiếp, lại được báo cho biết, Tô Kỳ mang theo Mạc Tương Linh đi ra ngoài xã giao. Đường Sở Nhiêu sắc mặt càng thêm lạnh như băng, xoay người trở về phòng làm việc của mình. Người này, chính là cố ý mà.

Đêm hôm đó, Đường Sở Nhiêu nhận được tin nhắn của Tô Kỳ.

"Nên làm tôi nhất định sẽ làm xong."

Đường Sở Nhiêu đột nhiên có chút hoảng hốt. Nên làm, là đoạt lại Tô thị, vậy những thứ khác đâu? Vậy bọn họ đâu? Nàng còn chưa có nghĩ tốt, hắn trước hết làm quyết định sao?

Tô Kỳ phát tin nhắn, đứng ở bên cửa sổ nhìn ra ngoài, không biểu tình gì. Đoạt lại Tô thị về sau, hắn có lẽ có thể làm chính mình rồi. Hiện tại hết thảy này, đều không
phải cuộc sống của hắn. Tô Kỳ từng nghĩ tới, cuộc sống của nàng, vốn phải là tuần tự công tác, thời gian rảnh đọc sách uống trà, cùng Mạc Y lượn phố náo loạn. Có lẽ sẽ có một chút kinh hỉ nhỏ phát sinh, nhưng cũng sẽ không đối cuộc sống có thay đổi quá lớn. Có lẽ, nàng sẽ gặp phải một người mình thích, mặc kệ là nam nhân hay nữ nhân; cũng có lẽ, nàng sẽ luôn luôn một mình, trôi qua những ngày tháng bình thường.

Duy nhất một điểm nàng có thể khẳng định chính là, nàng sẽ không gặp gỡ Đường Sở Nhiêu. Cho dù gặp gỡ, cũng sẽ không giống như bây giờ, làm cho nàng vừa yêu vừa hận như thế.

Đem tình yêu so sánh với một nhành hoa hồng đầy gai thật vô cùng thích hợp. Nó xinh đẹp làm người ta mê muội, rồi lại không chút lưu tình đả thương người, đâm sâu vào da thịt.

Nhưng làm cho Tô Kỳ thống hận chính mình nhất là, cho dù như thế, chẳng sợ trái tim đã máu chảy đầm đìa, hắn lại vẫn không nỡ buông ra cành hoa hồng kia. Vận mệnh, thật sự là cùng hắn chơi một trò đùa thật lớn a.

Tô Kỳ tự giễu nở nụ cười, vươn tay ở trên cửa sổ thủy tinh viết vẽ một cái gì đó vô hình.

Sớm biết lòng người bao trắc trở, thà rằng lúc trước đừng quen nhau.

Sáng sớm hôm sau, Đường Sở Nhiêu vừa đến văn phòng, liền hỏi Trương tỷ: "Hắn đến công ty chưa?"

"Tôi đang muốn nói với cô, phòng làm việc của hắn nói hắn mang Mạc Tương Linh đi công tác, đại khái phải một tuần." Trương tỷ đem văn kiện chờ xử lý đưa cho nàng, liền thấy nàng nhíu chặt đầu mày.

"Các người... cãi nhau lâu như vậy, cũng nên hòa hảo đi chứ?" Trương tỷ có chút lo lắng hỏi.

"Không phải vấn đề cãi nhau, chuyện này thực phức tạp." Đường Sở Nhiêu xoa xoa mi tâm, thở dài, "Rõ ràng là tôi tức giận mới đúng, kết quả hắn hiện tại ngược lại còn nháo lên."

"Nếu là tức giận, hắn tức cũng đủ lâu rồi, các người còn như vậy... Tôi sợ có người lợi dụng lúc khó khăn nha." Trương tỷ hướng nàng nháy mắt mấy cái, nói: "Gần đây tất cả mọi người đều đang đoán cuối cùng Mạc Y và Mạc Tương Linh ai là tân hoan đây này."

Đường Sở Nhiêu liếc nàng một cái, nói: "Mấy người đúng là đủ nhàn hạ, công tác quá ít? Bằng không tôi đi tìm thêm cho hai cái hạng mục?"

"Tôi không sao cả nha, " Trương tỷ phất phất tay, "Dù sao người bị thương tổn lớn nhất cũng không phải tôi, nhưng mà a, nói thật, chính cô nắm chặt điểm, BOSS là người rất tốt, đừng ầm ĩ nữa, bằng không bỏ lỡ cũng chỉ có hai người hối hận."

"Được rồi, nhanh đi ra ngoài làm việc đi." Đường Sở Nhiêu phất tay, không nhìn nàng nữa.

Trương tỷ đi rồi, nhưng lời của nàng lại như một hạt mầm móng, ở trong lòng Đường Sở Nhiêu mọc rễ, rất nhanh liền đâm chồi. Đường Sở Nhiêu nhìn nhìn văn kiện, lại nghĩ nghĩ: Mạc Y khẳng định không có khả năng, vậy Mạc Tương Linh thì sao? Cô nương kia sau khi trở nên tự tin, cả người đều sáng sủa xinh đẹp hơn. Nàng cùng Tô Kỳ cộng sự lâu như vậy, Tô Kỳ cũng thực thưởng thức nàng... Hơn nữa, nàng so với chính mình còn tuổi trẻ a... Tuy rằng Tô Kỳ là nữ, nhưng nếu đã yêu nàng, làm sao lại sẽ không yêu nữ nhân khác đây?

Đường Sở Nhiêu càng nghĩ càng uất ức, rõ ràng nàng không có không tin hắn, chỉ là có điểm hỗn loạn không biết làm sao mà thôi, hắn liền lạnh nhạt nàng lâu như vậy, thật là, chuyện lớn như vậy, còn không cho người ta một chút thời gian phản ứng sao?! Mấy tháng liền, hắn mỗi tuần vẫn dành thời gian buổi tối cùng con gái gọi video, nhưng lại không cho nàng được nửa điểm sắc mặt tốt, sao có thể như vậy chứ!

Chuyện Đường Sở Nhiêu chia tay với Tô Kỳ hai tháng trước đã sớm truyền ra, cho nên Đường Sở Nhiêu bên này đã sớm khôi phục tần suất cứ cách vài ngày thu một đống hoa. Nhưng mà Đường Sở Nhiêu mỗi lần đều để Trương tỷ cùng A Lê trực tiếp phân cho đồng nghiệp, hoặc là ném đi. Có điều nàng hiện tại càng nghĩ càng giận, nhất thời xúc động, ra cửa thấy trên bàn bí thư còn tồn hoa chưa kịp xử lý, thuận tay mở tấm thiệp trên bó hoa, liếc liếc mắt một cái, vừa vặn Trương tỷ lúc này đang tiếp điện thoại, nghe là muốn hẹn nàng ăn cơm tối. Đường Sở Nhiêu thản nhiên nói: "Đáp ứng hắn, bảo hắn tan tầm tới đón tôi."

Trương tỷ sửng sốt, vừa định khuyên nàng không cần xúc động, thoáng nhìn Đường Sở Nhiêu mặt lạnh muốn chết, vội trả lời theo lời nàng.

Đường Sở Nhiêu chính là tức lên nhất thời xúc động, còn chưa tới tan tầm, nàng liền hối hận. Tuy rằng gã nam này cũng không tệ lắm, đuổi theo nàng cũng rõ lâu, nhưng rõ ràng không thích, nàng lại còn đáp ứng cho mình tìm khổ. Nhưng cũng không có biện pháp, dù sao đều là chuyện trên phương diện làm ăn, nàng luôn luôn cự tuyệt còn chưa tính, đáp ứng người ta xong cho leo cây càng không thích hợp. Đường Sở Nhiêu hết cách, đành phải ủy khuất chính mình cùng người đi ra ngoài, dọc đường đi lại ở trong lòng âm thầm mắng Tô Kỳ một hồi lâu. Đều là lỗi của hắn, nàng mới làm ra chuyện không dùng não như vậy.

Có không ít đồng nghiệp thấy có nam nhân tới đón Đường Sở Nhiêu, rất nhanh, ngay cả Mạc Y cũng biết.

Vào lúc ban đêm, Mạc Y gọi điện thoại cho Tô Kỳ, do dự đã lâu, vẫn là nói: "Tôi nghe bọn họ nói, hôm nay tan tầm... có người tới đón Sở Nhiêu tỷ... nói là đi ăn cơm..."

Tô Kỳ tay chính đang gõ máy tính dừng lại, không chút cảm xúc nói: "Ờ, bình thường."

Nghe hắn như vậy, Mạc Y nóng nảy, hỏi: "Tô Tô, cậu rốt cuộc nghĩ như thế nào a? Cùng Sở Nhiêu tỷ làm sao bây giờ a? Nàng chạy theo người khác làm sao bây giờ?!"

"Mạc Mạc, sau khi đem Tô thị đoạt trở về, tôi có thể sống cuộc sống của mình rồi."

"... Nói chuyện cho tử tế."

Tô Kỳ mỉm cười, nói: "Tôi đáp ứng Tô Kỳ, giúp hắn hoàn thành tâm nguyện xong, là tôi có thể an tâm sống cuộc sống của tôi. Mà trong quy hoạch ban đầu của tôi, không có nàng. Tôi và nàng, vốn nên là người xa lạ."

Tô Kỳ khuôn mặt càng thêm gầy gò lộ ra bất đắc dĩ cùng chua sót, tiếp tục nói: "Nàng không thể tiếp nhận chuyện này, không tin tưởng tôi, chúng tôi không có tương lai."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện