Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 34: Liên hoan cuối năm


trước sau

Advertisement

Làm phó tổng, cuộc sống của Tô Kỳ so với trước kia bận hơn chút. Bất quá hắn cùng Đường Sở Nhiêu sinh hoạt ngược lại thực quy luật, đi làm công tác, về nhà trông con gái, có thể nói là bình thản, lại làm cho Tô Kỳ thực thỏa mãn. Lần phong ba đó hắn về sau cũng nói với Mạc Y, hai người cùng nhau phát sầu một hồi, kết quả lại sầu cũng không ra được cái gì, dứt khoát không nghĩ nữa.

Đảo mắt đã đến cuối năm, lại đến lúc các nhà công ty mở liên hoan cuối năm.

Năm nay Tô thị tuy trải qua hai lần rung chuyển, bất quá công trạng vẫn tốt lắm, nhìn đến thời điểm cuối năm chia hoa hồng, nhóm hội đồng quản trị trên mặt đều cười nói, ngay cả Tô Kỳ cũng ở nhà cười trộm đã lâu, bảo là lại đủ để nuôi vợ cùng con gái rồi, ngày hôm sau liền mang Đường Lạc Nhiên đi ra ngoài mua một đống đồ ăn ngon, làm Đường Sở Nhiêu không ngừng lắc đầu, cảm giác cứ như bình thường không cho hai bọn hắn ăn không bằng.

Tô thị cùng Cố thị sang năm có ý tưởng hợp tác, có hạng mục đã bắt đầu đàm phán rồi, Tô Hoành làm chủ, thẳng thắn ở liên hoan cuối năm cũng mời vài vị cao tầng Cố thị.

Như thường lệ, Tô Kỳ cùng Đường Sở Nhiêu đầu tiên là đi làm tạo hình. Trùng hợp vô cùng, hai người vừa đến không bao lâu, liền đụng phải Đỗ Khê Băng cùng Mạc Y đồng dạng lại đây làm tạo hình.

Đỗ Khê Băng chưa nói đã cười, dắt Mạc Y tiến lên, đánh giá Đường Sở Nhiêu cùng Tô Kỳ, vui đùa nói: "Hô? Trùng hợp như vậy? Nhiêu Nhiêu, đã lâu không gặp, xem ra ngày trôi qua rất thoải mái a ~ "

Đường Sở Nhiêu còn lâu mới chịu thua trận, cũng cười cười nhìn kỹ nàng, nói: "Như nhau cả thôi, xem ra thỏ con đem hồ ly cậu nuôi tốt lắm a ~ "

Tô Kỳ cười trộm, hướng Mạc Y làm cái mặt quỷ, Mạc Y mặt ửng đỏ, oán trách kéo kéo Đỗ Khê Băng, mềm mại cùng Đường Sở Nhiêu chào hỏi: "Sở Nhiêu tỷ ~"

Không đợi Đường Sở Nhiêu hồi đáp, Đỗ Khê Băng đã bất mãn bĩu môi, lôi kéo nàng bước đi, còn nói: "Không cho phép kêu người khác ngọt như vậy!"

Mạc Y quay đầu lại hướng về phía hai người bọn họ làm cái mặt quỷ, chọc cho Đường Sở Nhiêu cùng Tô Kỳ cười không ngừng. Đường Sở Nhiêu kéo Tô Kỳ, bắt kịp bước chân các nàng, cười nói: "Không ngờ Băng Nhi con hồ ly này lại bị Tiểu Y ăn gắt gao, ngày trước đều là một đám đàn ông vây quanh nàng tranh giành tình nhân ~ "

Tô Kỳ nhớ lại tình huống của các nàng từ nhỏ đến lớn, nở nụ cười, "Nói thế nào nhỉ, Mạc Mạc thuộc loại người mỗi lần cười là làm cho người ta không chút phòng bị, rất nhiều người đều bất tri bất giác lọt hố, căn bản chưa có ai gặp cô ấy mà không thích."

"Cũng đúng, " Đường Sở Nhiêu tỏ vẻ đồng ý, "Nụ cười của Tiểu Y rất có lực tương tác."

Nói đến chỗ này, Tô Kỳ dừng lại, vẻ mặt đứng đắn đặt lên hai vai Đường Sở Nhiêu, nhìn nàng, nghiêm túc nói: "Đường tổng tài, kỳ thực em đối ngoại có thể lạnh một chút, theo Cố Cẩm băng sơn kia học tập một chút, em dịu dàng như thế, rất nhiều người thích, anh áp lực rất lớn."

Đường Sở Nhiêu mỉm cười, nhéo nhéo mặt hắn, cười nói: "Có áp lực mới có động lực, Tô bảo bảo, không ngừng cố gắng ~ "

"... Đường tổng tài, anh đây cũng rất được hoan nghênh đó..." Nếu lúc này có thể ném icon cảm xúc, Tô Kỳ nhất định phải ném cho Đường Sở Nhiêu một cái lạnh lùng. jpg.

Đường Sở Nhiêu ôm lấy cổ hắn, mị nhãn như tơ, "Hử? Anh muốn hồng hạnh xuất tường sao?"

"Anh... hồng hạnh xuất tường là hình dung nữ nhân mà..." Tô Kỳ yên lặng nuốt nước miếng, đây là đùa giỡn trắng trợn! Phạm quy!

Đằng trước Đỗ Khê Băng cùng Mạc Y vừa quay đầu lại, liền thấy hai bọn họ "liếc mắt đưa tình", Đỗ Khê Băng bất đắc dĩ hô gọi: "Có thể chú ý tình hình không hai vị? Còn định chọn y phục không đây?"

Đường Sở Nhiêu ha ha cười, buông ra Tô Kỳ, bước nhanh đến trước mặt hai nàng, kéo cánh tay bên kia của Mạc Y, cười nói: "Tiểu Y, đi, y phục hôm nay tỷ tỷ tặng cưng ~" Nói xong, nàng quay đầu nghịch ngợm đối Tô Kỳ mở trừng hai mắt, liền kéo Mạc Y đi rồi.

Tô Kỳ yên lặng đuổi theo, nội tâm hỏng mất, ay ay ay vì sao khuê mật của ta và bạn gái của ta quan hệ tốt như vậy?! Đường tổng tài, người ta có bạn gái rồi! Em buông cô ta ra! Có bản lĩnh đến ta đây này!

Bốn người chọn xong quần áo, đều tự đi làm tạo hình. Tô Kỳ làm xong đầu tiên, đi ra một bên chờ ba nàng. Không lâu sau Mạc Y cũng làm tốt rồi.

Mạc Y rất ít khi mặc lễ phục dạ hội như vậy, màu đỏ thực tôn lên màu da của nàng. Lễ phục này không gợi cảm như kiện lễ phục màu đỏ ngày trước Đường Sở Nhiêu mặc, mà là có chút hoạt bát đáng yêu, thực phù hợp khí chất của Mạc Y. . Truyện Hot

"Wow~Hi beauty, có thể cho cái số điện thoại không?" Tô Kỳ lông mày khẽ nhếch, cười trêu ghẹo.

"Uầy, không được đâu, dù sao người ta cũng có bạn gái rồi hì hì hì ~ "

"What?!" Tô Kỳ đã bị một vạn điểm thương hại, hắn có chút khoa trương che ngực, "Bi thống" nói: "Thật thương tâm, con thỏ trọng sắc khinh hữu! Nhà người vốn không phải như thế!"

Mạc Y nhún nhún vai, cười xấu xa, "Tôi phải nói cho Sở Nhiêu tỷ biết cậu muốn chọc ghẹo tôi ~ "

Tô Kỳ sinh không thể luyến, lắc đầu nói: "Tiêu rồi, con thỏ này biến hư hỏng, tôi muốn đổi khuê mật... Sống không nổi nữa..."

"Ha ha ha ~" Mạc Y nghĩ muốn xoa bóp tóc Tô Kỳ, lại nghĩ hắn vừa làm tóc, sửa hướng đi niết mặt hắn, bình thường đều là nàng bị đùa giỡn, rốt cục có một ngày nàng có thể "trả thù", quả thực đại khoái nhân tâm a ~

"Được rồi không khóc, có quà cho cậu ~" Nói xong, Mạc Y đi ra một bên, lấy túi xách mình, từ bên trong lấy ra cái cái hộp nhỏ, đưa cho hắn, "Nè ~ hàng mới ra lò ~ "

Tô Kỳ bĩu môi, cầm lấy, mở ra thì thấy, là một bộ khuy măng sét.

(*)khuy măng sét: tên một món trang sức ở cổ tay áo, google là biết

"Lợi hại quá đại thiết kế sư của tôi!" Tô Kỳ không chút nào che dấu kinh diễm trong mắt, khích lệ nói, bất quá lại nghĩ tới trước kia Mạc Y ngồi vẽ có nói chờ có tiền liền làm tặng hắn vòng cổ dây xích tay nhẫn cái gì đó, lập tức đau lòng tột đỉnh, "Ay ay ay thật đau lòng, mấy món trước kia cậu nói sẽ tặng tôi tôi hiện tại không thể đeo nữa rồi..."

Nói đến đây, Mạc Y cũng thở dài, "Ài, chính thế, cho
Advertisement
nên tôi mới vẽ cái này, cơ mà không sao ~ trang sức về sau của cậu tôi nhận thầu cũng được mà ~ đồ trước kia thì... có thể đưa cho Sở Nhiêu tỷ ~ "

"Làm sao? Muốn đưa tôi cái gì?"

Đường Sở Nhiêu vừa ra tới, chợt nghe thấy hai bọn họ đang nói cái gì tặng đồ linh tinh.

"Oa nga!" Mạc Y sợ hãi than một tiếng, "Sở Nhiêu tỷ, bộ y phục cũng thật xinh đẹp ~ "

Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn hướng Đường Sở Nhiêu liền sửng sốt, trong chốc lát mới hoàn hồn, đứng dậy đến trước mặt nàng, ngăn trở tầm mắt Mạc Y, nghiêng đầu nói: "Chị bé kia, đi nhìn bạn gái của mình đi, đừng có nhìn chằm chằm bạn gái của tôi, tôi sẽ ghen."

Mạc Y bật cười, nhẹ nhàng đá hắn một cước, "Lại còn không biết xấu hổ nói tôi trọng sắc khinh hữu, hừ ~" Lập tức đi đến gian thử đồ tìm Đỗ Khê Băng.

Tô Kỳ ôm Đường Sở Nhiêu, bất mãn chu miệng, "Không được, đúng là phải đem giấu đi..."

Rất nhanh, bốn người đều làm xong tạo hình. Mạc Y thần bí từ túi xách của nàng xuất ra hai hộp trang sức, phân biệt đưa cho Đường Sở Nhiêu cùng Đỗ Khê Băng, mặt mày cong cong, cười nói: "Kinh hỉ nga ~ quà mừng năm mới ~ "

Hai người mở ra thì thấy, Đường Sở Nhiêu là một dây xích tay tinh xảo, Đỗ Khê Băng thì là một đôi khuyên tai. Đỗ Khê Băng hôm nay không mặc váy, mà mặc một bộ quần áo tương tự quân trang, tóc cũng búi lên, đôi khuyên tai này vừa hợp, làm nàng càng tăng thêm vẻ suất khí. Dây xích tay của Đường Sở Nhiêu cũng thập phần đẹp mắt, phối với nàng hôm nay một thân váy tím tao nhã cao quý, vừa đẹp.

Đỗ Khê Băng mang khuyên tai, cười xấu xa, cắn cắn lỗ tai Mạc Y, nhả khí nói: "Mưu đồ đã lâu nha, thỏ con, có phải nhìn lén tin nhắn không?"

Mạc Y né tránh, co rụt lỗ tai, xoa xoa, vẻ mặt vô tội: "Người ta vô tình nhìn thấy thôi..."

"Được rồi, hai người chú ý tình hình một chút, còn không đi là muộn rồi." Đường Sở Nhiêu để cho Tô Kỳ giúp nàng mang dây xích tay, thản nhiên liếc mắt các nàng một cái.

Đỗ Khê Băng hướng nàng làm cái mặt quỷ, phun tào: "Thực là thù dai." Mang theo Mạc Y đi trước một bước ra ngoài.

Thời gian đều là vừa vặn, cũng không chậm trễ được. Để tránh người khác nói ra nói vào, Mạc Y theo Đường Sở Nhiêu cùng Tô Kỳ tới hội trường trước, Đỗ Khê Băng một lát sau mới tiến vào. Tô thị châu báu sáu tháng cuối năm lượng tiêu thụ tăng, đều là Mạc Y công lao. Hội đồng quản trị đều biết, một đám từng người từng người đối Mạc Y đều rất khách khí. Những người khác trong công ty thấy nhóm đổng sự thái độ tốt như vậy, Đường Sở Nhiêu cùng Tô Kỳ đối nàng lại chiếu cố như thế, không khỏi có người đi lên nghĩ muốn cùng nàng giao hảo quan hệ.

Bên kia Đường Sở Nhiêu cùng Tô Kỳ còn có Đỗ Khê Băng đang cùng một đám đổng sự xã giao, bên kia liền có một đống nam đồng nghiệp vây đến cạnh Mạc Y. Mạc Y người rất tốt, từ nhỏ đã không quá biết cự tuyệt người khác, đồng nghiệp này mời rượu nàng uống một ngụm, đồng nghiệp kia mời rượu nàng cũng uống một ngụm, ba người bên này nhìn mà nóng ruột.

Tô Uyên tự nhiên cũng nhìn thấy "người đang hot" của bộ môn mình, thấy nàng bị một đám người vây quanh, liền nghĩ tới giải vây, cùng Mạc Y kéo gần quan hệ một chút. Lần trước thấy nàng cùng Tô Kỳ cùng một chỗ, bất quá Tào Phong gửi ảnh chụp cho Đường Sở Nhiêu, hai người bọn họ cũng không động tĩnh gì, nghĩ đến Mạc Y hẳn là bị đá mới đúng. Hắn từ cửa sau đi vào cùng Tô Hoành và Hướng Mẫn Yến, dĩ nhiên không biết Mạc Y lại là cùng hai người kia đi vào.

Đường Sở Nhiêu thấy Tô Uyên đi qua, vội hướng Tô Kỳ ra hiệu, Tô Kỳ liền cười cười rời khỏi phạm vi đang nói chuyện phiếm.

"Hi, Mạc tiểu thư, liên hoan cuối năm chỉ vừa mới bắt đầu, cô uống như vậy sẽ bị say đấy ~" Tô Uyên thân sĩ cười, làm như vui đùa nói. Bên cạnh vài nam đồng nghiệp thấy hắn lại đây, cũng vội kêu "Tô tổng giám" liền rời khỏi.

Thấy bọn họ đều đi rồi, Tô Uyên vừa lòng cười cười, nói: "Bọn họ mời rượu cô có thể không uống, bằng không thực dễ dàng say."

"Đa tạ Tô tổng giám, nhưng mà Tô tổng giám yên tâm, người của tôi tôi sẽ chăm sóc, cậu có thể đi tìm những người khác để đánh chủ ý rồi." Tô Kỳ lấy qua ly rượu trên tay Mạc Y, cho nàng đổi ly nước trái cây, thản nhiên nói, ngay cả mắt cũng không nhìn Tô Uyên một cái.

Tô Uyên nắm chặt nắm tay, Tô Kỳ ngươi thật sự là khinh người quá đáng!

Hắn trên mặt lại vẫn là cười, làm như vô tình đề cao thanh âm, nói: "Ca, nói như vậy, em phải gọi Mạc tiểu thư là tẩu tử rồi? Vậy thì Đường tổng..."

Hắn vừa nói như thế, người bên cạnh ánh mắt đều tụ tập đến bên này.

Tô Kỳ sắc mặt lập tức càng lạnh, ngược lại Mạc Y, hơi hơi nghiêng người ngăn lại Tô Kỳ, bằng hữu của nàng nàng biết, Tô Uyên công kích hắn, hắn quyết không thèm để ý, nhưng Tô Uyên lời nói cố tình quanh co lòng vòng muốn Đường Sở Nhiêu cũng trở thành chuyện cười, Tô Kỳ khẳng định sẽ không nhẫn nhịn.

Mạc Y hướng Tô Uyên lễ phép cười, nói: "Tô tổng giám nói đùa, tôi và Tô Kỳ chỉ là bạn tốt mà thôi, về phần muốn kêu tẩu tử, cậu nên hỏi Đường tổng một chút xem chị ấy có đồng ý không."

"Ha, " Tô Kỳ hừ lạnh một tiếng, "Không dám nhận, tôi là con một!"

Tô Uyên dư quang thoáng nhìn, vừa lúc thấy mẫu thân hắn mang theo Tô Hoành đi đến bên này. Hắn liền bày ra một bộ hạ thấp tư thái, ôn nhu nói: "Ca, anh có thể không chịu nhận em, nhưng hôm nay dù sao cũng là liên hoan cuối năm, nói sao cũng phải lưu chút mặt mũi cho ba..."

"Ta lặp lại lần nữa, ta là con một, không nhận nổi Tô tổng giám một tiếng 'ca'." Tô Kỳ lạnh lùng nói xong, liền dắt Mạc Y muốn đi, Tô Hoành đến gần nghe thấy câu này, tức giận vô cùng, liền muốn phát hỏa.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện