Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 33: Tân phó tổng


trước sau

"Tôi ngược lại có một nhân tuyển."

Đường Sở Nhiêu khẽ nhấp một ngụm trong cốc nước ấm, mỉm cười nói.

Nhóm hội đồng quản trị nghe nàng nói như vậy, đều tò mò mở miệng hỏi: "A? Ai?"

Đường Sở Nhiêu nghiêng đầu nhìn Tô Hoành một cái, nói: "Tô Kỳ."

"Cái này e là không ổn."

Hội đồng quản trị kể cả Tô Hoành đều nhíu mi, bọn họ cũng nghe không ít tin đồn về Đường Sở Nhiêu và Tô Kỳ, chỉ là không nghĩ tới Đường Sở Nhiêu lại sẽ đề nghị như vậy.

"Tiểu Tô sợ là không quá thích hợp?"

"Tiểu Tô năng lực vẫn có, nhưng mà còn quá ham chơi đi?"

"Đường tổng cùng Tiểu Tô quan hệ tốt chúng ta cũng biết, nhưng chuyện này sợ là không thích hợp."

Nhóm hội đồng quản trị bận tâm mặt mũi Tô Hoành, mới nói Tô Kỳ vẫn là có năng lực. Đường Sở Nhiêu trong lòng khinh thường cười, đám người này thực cho là mình bị Tô Kỳ mê đảo thần hồn?

Tô Hoành cũng chịu mở miệng: "Con ta cái dạng gì ta biết, phó tổng hắn không được."

Để cho Tô Kỳ quản lý thị trường, bọn họ cả đám chắc sẽ rất nhanh đi uống gió tây bắc. Đến cả Tô Hoành cũng lên tiếng rồi, hắn còn không cho con mình lên làm phó tổng, bọn họ liền càng không đáp ứng.

"Các vị bình tĩnh chớ vội nóng, các vị dù sao cũng phải trước hiểu biết hắn một chút, rồi hẵng làm quyết định chứ? Dù sao ngạn ngữ có câu nói rất hay, kẻ sĩ ba ngày không gặp, nên biết trọng đãi hơn." Đường Sở Nhiêu đứng dậy, nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng trên người Tô Hoành, không chút nào để ý nhìn thẳng hắn, trên mặt tuy rằng cười, lại lộ ra vài phần tư vị không cho phép cự tuyệt.

"Tôi hiện tại bảo hắn lại đây báo cáo cho các vị một chút nhé, xin được nói trước, việc này tôi cũng chưa cùng hắn đề cập qua, hắn hoàn toàn không biết gì."

Đường Sở Nhiêu nhìn nhóm hội đồng quản trị đều không có phản đối, khóe miệng ý cười càng thêm rõ ràng, cầm lấy di động nhắn tin cho Tô Kỳ. Không được vài phút, Tô Kỳ liền gõ cửa.

Tô Kỳ gõ cửa hai tiếng, đẩy ra, rất lễ phép thăm hỏi các vị đổng sự, lại hướng Đường Sở Nhiêu hỏi: "Đường tổng, ngài tìm tôi?"

"Ừm, lại đây, có chút vấn đề hỏi anh." Đường Sở Nhiêu mang theo tiếu ý, độ cong khóe miệng vẫn như vừa rồi, chỉ là giờ phút này ánh mắt ấm áp nhiều hơn, làm cho Tô Kỳ an tâm. Nàng tiếp tục xoay người, nói: "Tô trợ lý ba tháng này làm rất nhiều việc, hai hạng mục chủ đạo hai tháng trước của chúng ta đều là hắn giải quyết, không biết các vị có biết hay không?"

Đường Sở Nhiêu cười nhìn ban quản trị, khiến bọn họ một trận chột dạ trong lòng. Có Đường Sở Nhiêu, bọn họ xác thực rất ít trông nom đến Tô thị. Hai tháng trước có hai hạng mục đều rất lớn, nếu quả thật đều là Tô Kỳ chủ đạo thì, bọn họ phía trước nghi ngờ đúng là có chút không ổn. Tô Hoành nhìn đứa con đã mấy tháng không gặp mặt, nội tâm phức tạp, nhất là khi nghe hắn gọi Tô đổng. Tuy rằng đây là trường hợp chính thức, nhưng Tô Hoành đều cảm thấy được, đứa con trai này cùng hắn càng ngày càng xa lạ. Có điều bản thân quả thật không đủ quan tâm đến hắn, không ngờ được hắn lại có thể nghiêm túc yên tĩnh làm việc. Tô Hoành ho khan hai tiếng, hắng giọng một cái, nhìn Tô Kỳ, hỏi: "Đối với hướng đi sắp tới của thị trường có cái nhìn như thế nào?"

Tô Kỳ nội tâm mờ mịt một giây đồng hồ, hắn quay đầu nhìn về phía Đường Sở Nhiêu, kiểu gì cũng không nghĩ tới Tô Hoành lại đi hỏi hắn vấn đề như vậy.

Đường Sở Nhiêu đưa lưng về phía nhóm quản trị, nhận được tín hiệu của Tô Kỳ, nàng hoàn toàn có thể cảm nhận được Tô Kỳ giờ phút này nội tâm OS: Cái quỷ gì vậy?! Bán bạn trai sao?! Nàng hướng Tô Kỳ thè lưỡi, trừng trừng nhướn lên hai mắt, tỏ vẻ: cố lên ~ xem trọng anh đó nha ~

A... Cái quỷ gì...

Bọn họ hỗ động thời gian rất ngắn, nhóm quản trị căn bản không cảm nhận được hai người có cái gì hỗ động, chỉ thấy Tô Kỳ tự hỏi vài giây đồng hồ, mau chóng mở miệng, thao thao bất tuyệt.

Rất nhanh, Tô Kỳ một tràng này làm nhóm hội đồng quản trị ngồi xem đều kinh tới rồi, không nghĩ tới vốn là công tử ăn chơi trác táng lại có ý tưởng như vậy, tiếp đó vài đổng sự lại hỏi một số vấn đề, Tô Kỳ đều lần lượt trả lời, thực làm cho người ta vừa lòng. Cuối cùng đến thời điểm chấm dứt vấn đề, có đổng sự không chút nào keo kiệt vỗ tay, ha ha cười nói: "Tiểu Tô, cậu đúng là giấu đủ sâu, cả đám người chúng ta đều không nhìn ra a, ha ha ha ha."

Tô Kỳ khiêm tốn cười, "Làm gì có, đều là Đường tổng dạy tốt."

"Nhưng mà, Tiểu Tô biểu hiện tuy không tồi, nhưng làm phó tổng còn thiếu điểm kinh nghiệm đi?"

"Ta cũng cảm thấy như vậy, " Tô Hoành hơi nhíu nhíu mày, Tô Kỳ câu nói kia nghe thế nào cũng làm hắn thấy không thoải mái, Tô thị là của nhà bọn hắn, hắn có việc lại không đến hỏi mình, liên tiếp mấy tháng không nói chuyện, còn cùng người ngoài thân mật như vậy, cho dù thích Đường Sở Nhiêu, cũng đâu thể làm ra tư thế thấp như vậy. Hắn không chút nghĩ ngợi liền nói: "Kỳ Nhi kinh nghiệm quả thật không đủ, học thêm vài năm đi, phó tổng vẫn tiếp tục tìm người mới."

Nhóm quản trị cũng không ngờ Tô Hoành sẽ nói như vậy, nhất thời hai mặt nhìn nhau, không khí có chút cứng ngắc.

Đường Sở Nhiêu trong lòng không vui, đây chính là con hắn, Tô Uyên còn làm tổng giám, Tô Kỳ sao lại không thể làm phó tổng? Nàng đứng dậy, đi đến cạnh Tô Kỳ, trên mặt vẫn trước sau như một nhu hòa mỉm cười, đáng tiếc ngôn ngữ lại không mềm nhẹ như vậy, "Việc này tôi nghĩ ngài có thể yên tâm, tôi sẽ chú ý nhiều hơn, huống chi, Tô tổng giám tốt nghiệp đại học liền làm tổng giám, Tô Kỳ tốt xấu gì vẫn là tốt nghiệp thạc sĩ, lại đi theo tôi lâu như vậy, tôi cảm thấy hắn hoàn toàn không có vấn đề."

Đường Sở Nhiêu "ý tại ngôn ngoại" thật sự là không thể nào rõ hơn, Tô Hoành mặt lập tức càng khó nhìn. Nhưng mà lời này cũng nhắc nhở mấy vị đổng sự khác,
bọn họ có không ít người là nguyên lão của Tô thị, cùng Kỳ Ngọc Dung quan hệ cũng rất tốt. Lúc trước nếu không có Kỳ Ngọc Dung, bọn họ làm sao sẽ có hôm nay? Nghe Đường Sở Nhiêu nói như thế, lập tức cảm thấy Tô Hoành thiên vị đứa con riêng, thế thì không được rồi.

"Đường tổng nói không sai, nếu Đường tổng đều đảm bảo, ta nghĩ nhất định không thành vấn đề, ta đồng ý, các người thì sao?"

Có người xuất đầu, liền có thêm vài đổng sự khác đều tỏ vẻ đồng ý, còn lại mấy người đổng sự ngại Tô Hoành sắc mặt càng ngày càng khó coi, không nói gì.

Đường Sở Nhiêu mới không thèm để ý Tô Hoành đâu, nàng nhìn một vòng, hài lòng nở nụ cười, nói: "Xem ra thì, tính cả cổ phần của Tô Kỳ, cùng với tân đổng sự của chúng ta cũng từng liên hệ nói duy trì quyết định này, liền đã quá nửa, Tô Kỳ sẽ là tân phó tổng của chúng ta ~ các vị yên tâm, hắn khẳng định sẽ không để cho mọi người thất vọng."

"Đó là đương nhiên, Tiểu Tô hảo hảo cố gắng, chúng ta đều xem trọng cậu!" Vị đổng sự đầu tiên đồng ý kia ha ha cười, bất quá lại lập tức hỏi: "Đường tổng, tân đổng sự kia từ đâu đến? Thoáng cái mua của chúng ta nhiều cổ phần như vậy?"

"Cái này tôi cũng không rõ lắm, " Đường Sở Nhiêu nhún nhún vai, mỉm cười nói: "Tôi chỉ liên lạc với người đại diện, hắn nói về sau cũng sẽ không tham gia hội đồng quản trị, có việc bảo chúng ta thông tri hắn sau, nói trong điện thoại là được."

Tô Kỳ trên mặt ung dung thản nhiên, trong lòng ngược lại cười trộm, nghĩ: Đường tổng tài kỹ năng diễn xuất quá giỏi.

Nếu sự tình đã giải quyết, hội đồng dĩ nhiên cũng liền tan. Tô Hoành dẫn đầu đứng dậy, đi đến trước mặt Tô Kỳ, ý vị thâm trường nhìn hắn, một lát sau mới nói: "Có rảnh quay về nhà."

Tô Kỳ mỉm cười, đáp ứng. Tiếp theo Tô Hoành liền ra phòng họp, những đổng sự khác cùng Tô Kỳ hàn huyên vài câu, cũng đều đi rồi. Tô Kỳ lúc này mới thở dài một hơi, phun tào: "Bản công tử bận vô cùng, không rảnh."

Đường Sở Nhiêu xì một tiếng nở nụ cười, nhéo nhéo mặt hắn, nói: "Tô công tử biểu hiện rất tuyệt ~ không uổng phí ta đây mấy tháng công phu ~ "

Nói chưa dứt lời, nhắc tới chuyện này, Tô Kỳ biểu tình bật người trở nên nghiêm túc, hai tay hắn ôm eo Đường Sở Nhiêu, vòng trụ nàng, giả giận: "Nói, sao không sớm đề cập dặn trước một tiếng, may mà bản công tử nghiêm túc học tập, bằng không mất mặt lớn rồi."

Đường Sở Nhiêu hai tay ôm lấy cổ hắn, đắc ý cười nói: "Làm sao? Còn không cho phép lão sư đột kích trắc nghiệm?"

Tô Kỳ trừng mắt nhìn nàng một hồi lâu, rốt cục giả bộ không nổi nữa, thở dài, hỏi: "Aiz, Đường lão sư tin tưởng đệ tử như vậy sao?"

"Đương nhiên rồi ~ danh sư xuất cao đồ ~" Đường Sở Nhiêu mỉm cười, nhón chân khẽ hôn một cái lên mặt hắn, tiến đến bên tai hắn, nhẹ giọng nói: "Tô bảo bảo không phải từ trước đến nay chưa bao giờ làm em thất vọng sao?"

Hừ, cư nhiên lấy lời của hắn đến kích hắn.

Tô Kỳ cúi đầu nhẹ nhàng cắn lỗ tai Đường Sở Nhiêu một ngụm, đem nàng ôm chặt, giận dữ nói: "Làm phó tổng tiền lương tăng bao nhiêu a? Đủ nuôi vợ và con gái không?"

"Tiết kiệm một chút vẫn xem như đủ đi?" Đường Sở Nhiêu cười khẽ, "Anh chăm chỉ công tác, lợi nhuận cổ phiếu là đủ rồi ~ "

"Nói mới nhớ, Đường tổng tài, thì ra kỹ năng diễn của em tốt như vậy." Tô Kỳ thoáng hở ra hai người khoảng cách, ra vẻ nghiêm túc nhìn nàng.

Đường Sở Nhiêu bĩu môi, suy tư nói: "Ừm, em cảm thấy ngày nào đó nếu không muốn làm kinh doanh nữa, có thể cân nhắc đi đóng phim~ "

"Vậy không được." Tô Kỳ trừng mắt nàng, nói: "Thế thì anh sẽ có bao nhiêu tình địch?! Không cần, anh có thể nuôi em, không muốn làm việc liền ở nhà nghỉ."

"Ôi chao, ngang ngược như vậy?" Đường Sở Nhiêu nghiêng đầu cười nhìn hắn, lại hỏi: "Nếu em thật sự muốn thử thì sao?"

Tô Kỳ mặt lập tức cúi xuống dưới, bỉu môi nói: "Anh biết phải làm sao bây giờ, người ta cũng thực bất đắc dĩ a... Đành phải mỗi ngày nói cho người khác biết em là của anh, không cho phép đoạt đi, ai tranh liền đánh!"

Đường Sở Nhiêu bị bộ dáng Tô Kỳ chọc cho cười cong thắt lưng, ghé vào đầu vai hắn co rút, Tô Kỳ thấy cảnh này cũng thực bất đắc dĩ, "Đường tổng tài, nghiêm túc một chút được không?! Người ta nói thật đó!"

"Ừ ừ biết, ha ha ha ha ha ha" Đường Sở Nhiêu nghẹn cười, nói một câu, lại nhịn không được cười rộ lên.

Tô Kỳ ôm nàng, vẻ mặt buồn bực bỉu môi.

Đường Sở Nhiêu không phải cố ý cười vật vã như vậy, thật sự là Tô Kỳ biểu tình quá đáng yêu, quả thực chọc đến manh điểm của nàng.

Sau khi làm phó tổng, việc của Tô Kỳ so với trước kia nhiều hơn không ít, bất quá tốt hơn so với trước kia là, hiện tại có cấp dưới giúp hắn làm đủ loại, không cần hắn cái gì cũng phải tự mình phí sức lao động. Nhất là Mạc Tương Linh, sau lần du lịch công ty thay đổi rất nhiều, hiện tại quả thực là thần trợ công.

Tô Kỳ lúc trước thấy nàng đã cảm thấy nàng là một học bá, hiện làm việc với nhau, mới cảm nhận được uy lực của học bá khi động cơ toàn bộ khai hỏa, thỏa thỏa chính là nhân viên ưu tú nhất năm nay nha, hắn bắt đầu luyến tiếc để cho nàng đi qua phòng tổng tài rồi. Đương nhiên không nỡ cũng chỉ là nói cho vui mà thôi, dù sao Đường tổng tài nói có khi nào hắn không nghe lời?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện