Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 32: Án kiện


trước sau

Advertisement

"Hm... Tắm xong rồi?"

Đường Sở Nhiêu xoa xoa ánh mắt, tỉnh.

"Ừm... A Nhiêu, thực xin lỗi... Vừa rồi..." Tô Kỳ có chút không dám nhìn thẳng ánh mắt Đường Sở Nhiêu, xấu hổ cúi đầu.

"Người này, nhìn có vẻ thực thông minh, sao lại ngốc như vậy? Tối khuya lạnh như thế đi ra ngoài không biết mặc thêm quần áo?" Đường Sở Nhiêu xoa xoa đầu tóc hắn, chế nhạo nói.

Tô Kỳ quẫn bách hết sức, lúng túng nói: "Ai trông nom được nhiều vậy chứ..." Hắn lúc ấy siêu khổ sở được không...

Không đề cập tới còn được, hắn nhắc tới Đường Sở Nhiêu liền bực dọc, nàng vươn tay chọc chọc trán Tô Kỳ, cả giận: "Anh nói xem, rõ ràng là anh có việc giấu diếm, em còn chưa ủy khuất đâu anh đã đi khóc trước? Còn khóc thương tâm như vậy? Lúc ấy nên chụp lại đến ngày mai đưa Nhiên Nhiên, cho nó nhìn xem ba nó khóc là cái dạng gì."

"Còn không phải bởi vì quan tâm em sao!" Tô Kỳ bỉu môi, có chút hụt hơi ngẩng đầu nhìn nàng một cái, lại chột dạ cúi đầu.

"Ai, em sao lại gặp phải một khắc tinh như anh chứ." Đường Sở Nhiêu lại thở dài, trở lại nửa năm trước, nếu có người nói nàng về sau sẽ yêu một người nhỏ hơn nàng 5 tuổi, lại còn làm nũng bán manh các kiểu, nàng thế nào cũng sẽ không tin. Nhưng ai biết được? Chỉ ngắn ngủn mấy tháng, hết thảy đều thay đổi. Trên đời này, chỉ cần là con người, có lẽ không có gì là tuyệt đối.

Đường Sở Nhiêu vươn tay nâng cằm Tô Kỳ, làm cho hắn nhìn mình.

"Em hỏi anh, anh yêu em thật sao?"

"Yêu! Rất yêu rất yêu! Sẽ không bao giờ yêu ai giống như yêu em được nữa!" Tô Kỳ vội lớn tiếng trả lời, ngữ khí kiên định.

Đường Sở Nhiêu mỉm cười, lại hỏi: "Anh có từng lừa gạt em không?"

"Không có" Tô Kỳ lắc đầu, nếu quả thật hắn nguyện ý lừa nàng, bọn họ hiện tại cũng không phải cái dạng này, "Anh chưa bao giờ lừa em, anh cũng không muốn lừa."

Đáp án này hiển nhiên thực làm Đường Sở Nhiêu vừa lòng, độ cung khóe miệng nàng lại lớn hơn chút, càng thêm dịu dàng.

"Được, anh nhớ kỹ lời anh nói hôm nay, về sau cũng không được gạt em." Nàng nghiêng người ôm lấy Tô Kỳ, ôn nhu nói: "Chuyện không muốn nói cho em biết, em không ép anh, chờ anh chừng nào muốn nói thì nói sau, nhưng mà, anh phải nhớ kỹ lời đã nói với em, không được để em thất vọng."

Nàng giờ đây chịu không nổi thêm một lần thương tổn nào nữa.

Tô Kỳ nghe vậy, hốc mắt lại có chút nóng. A Nhiêu của hắn lúc nào cũng dịu dàng như thế, chưa bao giờ muốn ép buộc hắn.

Hắn đem Đường Sở Nhiêu ôm chặt lấy, dùng sự chân thành lớn nhất cả đời này, đặc biệt trịnh trọng nói: "A Nhiêu, gặp được em, anh mới lần đầu tiên biết thì ra yêu một người là cảm giác như thế nào. Anh biết bản thân mình, trừ em ra, sẽ không lại yêu ai nữa. Lời đã nói với em, mỗi một câu anh đều nhớ rõ, anh sẽ không để em thất vọng. Anh và Mạc Mạc... là không thể dùng khoa học giải thích, nhưng mà anh thề với em, anh và cô ấy, chỉ là bạn thân của nhau, không có nửa điểm liên quan đến tình yêu. Người anh yêu, cho tới bây giờ chỉ có em. Anh không muốn lừa em, em thông minh như vậy, cũng sẽ không bị anh lừa, cho dù anh là ai, anh vẫn sẽ luôn yêu em."

Lời ngon tiếng ngọt từ trước đến nay luôn động lòng người, đừng nói chi là lời tình nhân nói ra. Đường Sở Nhiêu từng nghe qua nhiều lời ngon tiếng ngọt như vậy, nhưng nàng chỉ cảm thấy, duy nhất câu này của Tô Kỳ, là cảm động lòng người nhất.

Tào Phong làm sao cũng không ngờ tới Đường Sở Nhiêu thế nhưng xem cái tin nhắn kia của hắn làm như không thấy, mấy ngày nay lời đồn đãi trên mạng làm hắn thực khó xử, hắn vốn tưởng rằng Đường Sở Nhiêu sẽ xử lý, thấy bức ảnh chụp kia sau cũng sẽ không kiên định muốn cáo hắn như vậy nữa, ai mà biết, cư nhiên nhận được lệnh truyền của pháp viện.

"Shit! Tên khốn nạn đó rốt cuộc có điểm nào tốt lại có thể làm cô ta mê đến thần hồn điên đảo!"

Tào Phong cầm lệnh truyền, nổi giận đùng đùng ra khỏi phòng làm việc của mình, còn chưa tới văn phòng Đường Sở Nhiêu, đã quát: "Đường Sở Nhiêu! Cô bị tên tiểu tử kia cho uống mê dược sao?! Còn muốn tố cáo tôi?!"

A Lê thấy không ổn, vội tiến lên ngăn đón hắn, "Tào phó tổng, đây là công ty, anh..."

"Cút ngay cho ta!" Tào Phong không chút lưu tình một phen đẩy ra A Lê, một cước đá văng cánh cửa, quát: "Đường Sở Nhiêu, cô đừng quên! Tôi mới là thân sinh phụ thân của Nhiên Nhiên!"

Hắn bước nhanh đến trước mặt Đường Sở Nhiêu, đem lệnh truyền vung đến trên bàn, "Con mẹ nó cô bị cái gì thế hả?! Đầu bị cửa kẹp?! Cô đã không ngại Tô Kỳ ở cùng nữ nhân khác, thì còn tức giận cái gì với tôi?!"

Đường Sở Nhiêu đem bút cầm trong tay ném lên bàn, hai tay khoanh trước ngực, tựa lưng vào ghế ngồi, lạnh lùng nhìn hắn, "Tôi chẳng qua là thực hiện nghĩa vụ được pháp luật giao phó mà thôi, thế nào, anh cho là mình một tiếng không rên mang con tôi đi, còn làm nó bị kinh hoảng lớn như vậy, tôi sẽ buông tha cho anh?" Đường Sở Nhiêu đứng lên, lạnh lùng nói: "Tào Phong, anh nên sớm biết, tôi không dễ bị ức hiếp đâu. Chuyện lúc trước tôi đã không muốn tranh luận, còn muốn đến tranh con gái với tôi? Nằm mơ! Lần này cho dù không thể để anh đi tù vài năm, tôi cũng phải khiến anh ở quốc nội không trộn lẫn được!"

"Cô!"

Tào Phong tức giận không chịu được, đập bàn một cái, hách đến Tô Kỳ lập tức xông lên che trước mặt Đường Sở Nhiêu, sợ hắn động thủ làm bị thương nàng.

Tô Kỳ đứng ở trước mặt Tào Phong, đồng dạng lạnh lùng nhìn hắn, trào phúng nói: "Như thế nào? Tào phó tổng chê một cái tội danh lừa gạt nhi đồng còn chưa đủ, còn muốn cộng thêm một tội ác ý đả thương người?"

"Ngươi tính cái gì?!" Tào Phong một phen nhéo áo Tô Kỳ, hận nói: "Một tên nhị thế tổ, ngươi có năng lực gì ở chỗ này khoa tay múa chân với ta?! Đầu thai chỗ tốt liền cho là mình tài trí hơn người?!"

"Đầu thai chỗ tốt ta thừa nhận, " Tô Kỳ cười nhạt, "Nhưng mà, không chỉ ta, e là tìm khắp Tô thị cũng
Advertisement
không ra được mấy người không cao hơn ngươi một bậc, Tào phó tổng, nhân phẩm cỡ ngươi, còn muốn thế nào nữa?"

"Ngươi khinh người quá đáng!" Tào Phong nổi nóng, một quyền đánh qua, "Ngươi tính cái thứ gì tốt? Chúng ta như nhau cả thôi!"

Tô Kỳ tránh không kịp, Tào Phong một quyền này lại dùng mười phần khí lực, khóe miệng Tô Kỳ lập tức chảy máu.

Đường Sở Nhiêu thế nào cũng không nghĩ tới Tào Phong sẽ động thủ, dọa nàng giật thót, thấy bảo an tiến vào cửa, vội hướng bọn họ gọi: "Thất thần làm gì?! Nhanh lôi hắn ra ngoài cho tôi!"

Hai bảo an nghe tổng tài ra lệnh, nhanh chóng tiến lên khống chế Tào Phong. Tào Phong vùng vẫy vài lần không tránh thoát được, oán hận trừng mắt hai người bọn họ, ánh mắt đều đỏ bừng.

Đường Sở Nhiêu mặc kệ hắn, vội đến trước mặt Tô Kỳ, kiểm tra thương thế.

"A Kỳ, thế nào rồi? Không sao chứ?" Đường Sở Nhiêu tràn đầy đau lòng, nhìn thấy khóe miệng Tô Kỳ chảy máu, ánh mắt lạnh lùng, quay đầu đối hai người bảo an nói: "Đi báo cảnh sát, nói hắn cố ý đả thương người."

"Đường Sở Nhiêu! Lão tử sớm muộn gì cũng giết chết các ngươi!"

Tào Phong rống giận ngay cả lúc bảo an lôi hắn đi ra ngoài thật xa còn có thể nghe thấy, Đường Sở Nhiêu thản nhiên liếc mắt ra cửa một cái, tràn đầy trào phúng, ở trong mắt nàng, Tào Phong giống như một tên hề đang nhảy nhót. Chính là đáng tiếc Tô Kỳ bị hắn đánh.

Đường Sở Nhiêu đem Tô Kỳ đưa lên ghế sa lon, cầm lấy hộp thuốc A Lê đưa tới, nhẹ nhàng giúp hắn xử lý miệng vết thương, oán trách nói: "Hắn đánh anh không biết tránh sao?"

"Ai biết hắn đột nhiên như vậy a, hơn nữa anh né đi lỡ làm bị thương em thì sao... Tê... Điểm nhẹ a, đau." Tô Kỳ nhe răng trợn mắt, trong lòng càng mắng Tào Phong mấy lượt, xuống tay nặng như vậy, hắn từ nhỏ đến lớn còn chưa bị người đánh qua đâu.

"Đau chết anh đi." Đường Sở Nhiêu trừng mắt nhìn hắn một cái, ngoài miệng không buông tha, động tác lại càng thêm nhẹ nhàng.

Mấy chuyện vừa xảy ra, Tô Uyên cũng biết Tào Phong không đáng tin cậy, cũng lười phản ứng hắn, chỉ giới thiệu cho hắn vài luật sư tốt. Tào Phong trước khi ra tòa bởi vì đả thương Tô Kỳ, bị đồn công an câu lưu lại một ngày, trong lòng càng phát ra hận Đường Sở Nhiêu cùng Tô Kỳ.

Bất quá sau khi tỉnh táo lại, hắn cũng biết lên toà án không thể cứng rắn, nghe theo luật sư đề nghị, ở trước mặt quan toà giả bộ đáng thương, nói mình tưởng niệm con gái thế nào thế nào đó, nhưng mà Đường Sở Nhiêu không cho hắn gặp, hắn đành phải ra hạ sách này.

Thời điểm tạm nghỉ, ở bãi đỗ xe, hắn thoáng nhìn quan toà chủ thẩm ngay tại cách đó không xa, mà Đường Lạc Nhiên giờ phút này cũng được bảo mẫu mang theo đang đợi Tô Kỳ cùng Đường Sở Nhiêu. Hắn nghĩ, nếu làm cho quan toà nhìn đến hắn cùng con gái quan hệ tốt lắm, nói không chừng án kiện này sẽ không cần thiết tiếp tục tra xét nữa rồi?

Nghĩ vậy, Tào Phong sửa sang lại áo, liền đi đến Đường Lạc Nhiên bên kia.

"Nhiên Nhiên..."

Đường Lạc Nhiên nghe thấy có người gọi mình, vừa quay đầu lại, chỉ thấy là quái thúc thúc lần trước, sợ tới mức vội ôm chặt Lưu a di. Bên kia hai bảo tiêu Tô Kỳ thuê, thấy hắn lại đây, cũng nhanh che trước mặt Đường Lạc Nhiên, lạnh giọng nói: "Tiên sinh, thỉnh không cần lại gần nữa."

Tào Phong trong lòng phiền táo, ngữ khí cũng không tốt, "Ta là ba ba của nó!"

"Ngươi không phải! Nhiên Nhiên có ba ba!" Đường Lạc Nhiên tiểu bằng hữu không vui, hướng tới hắn hô to, "Ngươi là người xấu!"

"Nhiên Nhiên! Con đừng bị Tô Kỳ lừa! Hắn đều là lừa con và mẹ con thôi! Ta là thân sinh ba ba của con, chỉ có ta mới đối tốt với con!" Tào Phong giận run cả người, sao mà hết lớn đến nhỏ đều bị Tô Kỳ lừa xoay quanh.

Đường Lạc Nhiên mới không nghe lời của hắn đâu, lông mi dựng lên, phẫn nộ hô: "Ngươi mới là kẻ lừa đảo! Ba ba đối ta rất tốt! Ba ba đối mẹ cũng rất tốt! Ba ba xuất hiện số lần mẹ cười đều nhiều hơn! Ngươi là người xấu! Ngươi làm cho mẹ thương tâm, Nhiên Nhiên còn lâu mới để cho ngươi lần nữa thương tổn mẹ!"

Luật sư của Tào Phong thấy tình thế không tốt, vội vàng đem Tào Phong lôi đi, Tào Phong một bụng hỏa không nơi phát tác, một cước đá vào xe mình.

Tào Phong đây là trộm gà không thành còn mất nắm gạo, chuyện này dừng ở trong mắt quan toà, ấn tượng đối Tào Phong lại càng không tốt lắm. Bất quá lại bởi vì hắn là thân sinh phụ thân của Đường Lạc Nhiên, cũng không có ác ý gì, cuối cùng phán hắn ba tháng.

Nghe được phán quyết một khắc kia, Tào Phong tâm đều lạnh.

Mà Đường Sở Nhiêu, chỉ thản nhiên nhìn hắn một cái, chẳng khác gì người xa lạ.

Náo loạn một trận như vậy, Tô thị giá cổ phiếu lại rớt không ít, hành vi lần trước của Tô Kỳ ngược lại cảnh tỉnh Đường Sở Nhiêu, nàng cũng liền thẳng thắn thừa dịp lần này giá cổ phiếu rớt lớn mua không ít cổ phiếu. Cũng may có nàng tọa trấn, giá cổ phiếu chưa được hai ngày đã quay về, nhóm hội đồng quản trị cũng khó mà nói cái gì.

Chẳng qua Tô thị phó tổng chức vị lại trống rồi, Tô Hoành lại đau đầu. Lần trước Tô Uyên đề nghị Tào Phong, thành ra kết cục như vậy, nhóm hội đồng quản trị cũng không nghe Tô Uyên nói nữa, chọn người nhất thời lại lâm vào cục diện bế tắc.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện