Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 27: Trở về


trước sau

Advertisement

Dọc đường đi, nhóm nhân viên đụng mặt Đường Sở Nhiêu đều theo bản năng ngăn lại xúc động muốn bắt chuyện với tổng tài nhà mình, yên lặng ở sau lưng nàng. Cũng không biết làm sao, Đường tổng tài bình thường luôn luôn mỉm cười của bọn họ tự dưng mặt lạnh như băng, thật sự là dọa người a...

Đường Sở Nhiêu tới gara, khó được một lần không cô phụ tính năng của Porsche, chọn con đường ít xe cộ, trong chốc lát liền về đến nhà.

Đường Lạc Nhiên vừa nghe tiếng cửa mở, liền từ trên ghế sa lon vặn vẹo xuống dưới, vui sướng chạy tới cửa, cấp mẹ mình một cái ôm mãnh liệt, ngọt ngào gọi: "Mẹ ~ Nhiên Nhiên rất nhớ mẹ ~ "

Đường Sở Nhiêu mặt không chút thay đổi lúc này rốt cuộc lộ ra tươi cười, nàng thay giày, ôm con gái đến trên sa lon, "Bé con gần đây miệng ngọt quá nhỉ?"

"Hì hì hì ~" Đường Lạc Nhiên tiểu cô nương ở trong lòng mẹ cọ cọ, "Ba ba nói, mẹ gần đây bề bộn nhiều việc, Nhiên Nhiên phải ngoan, làm cho mẹ vui vẻ, ba ba trở về mới mang đồ ăn ngon cho ~ "

"Mèo tham ăn." Đường Sở Nhiêu phết phết cái mũi con gái, "Ba ba gọi điện thoại khi nào?"

"Lúc chiều ~ nhưng mà ba ba có vẻ như bề bộn nhiều việc, ba nói hôm nay buổi tối hình như phải... phải..." Tiểu cô nương gãi gãi đầu, suy nghĩ kỹ trong chốc lát, "Phải sửa phương án! Cho nên buổi tối không có thời gian gọi điện cho Nhiên Nhiên."

"Vậy à..." Đường Sở Nhiêu xoa xoa tóc Đường Lạc Nhiên, buông bé ra, "Mẹ đi thay quần áo, Nhiên Nhiên tự chơi một lát nhé."

Đường Sở Nhiêu vào phòng, mệt mỏi tê liệt ngã xuống giường. Mấy ngày nay chuyện Lý phó tổng vốn khiến cho nàng thực đau đầu, cư nhiên Tào Phong lại xuất hiện.

Qua phẫn nộ lúc ban đầu, Đường Sở Nhiêu lúc này tỉnh táo lại tưởng tượng, người Lý phó tổng nói đắc tội có lẽ chính là Tô Uyên. Sợ cũng không phải đắc tội, chính là hắn cản đường mẹ con bọn họ. Nếu như muốn đem hắn đổi, vậy Tào Phong ở chỗ này, rốt cuộc chỉ bởi vì hắn vừa lúc thích hợp, hay là cố ý đưa vào? Muốn cho Tào Phong đối phó nàng? Như vậy Tào Phong mục đích là cái gì? Tiền? Hay là Nhiên Nhiên?

Nghĩ đến đây, Đường Sở Nhiêu đột nhiên mở to mắt, nắm chặt hai tay.

Nhiên Nhiên là con gái nàng, ai cũng đừng nghĩ cướp đi! Tào Phong tốt nhất chỉ là giúp Tô Uyên làm việc, nếu muốn cướp Nhiên Nhiên, nàng là nhất định sẽ không bỏ qua hắn!

Nhớ tới con gái vừa mới nói Tô Kỳ, Đường Sở Nhiêu đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá, thể xác và tinh thần đều uể oải. Nàng đột nhiên, thật muốn ôm hắn một hồi.

Rất nhanh, Đường Lạc Nhiên tới đây kêu mẹ ăn cơm, còn nói: "Ba ba bảo con theo dõi mẹ, đúng giờ ăn cơm ~ "

Đường Sở Nhiêu phì cười, nhéo nhéo thịt trên mặt con gái, "3 câu không rời ba cô, nghe lời vậy sao?"

Tiểu cô nương vội cứu mặt mình ra khỏi "ma trảo" của mẹ, ôm Đường Sở Nhiêu hôn cái bẹp, "Mẹ không cần ghen ~ Nhiên Nhiên thích ba ba cũng thích mẹ ~ "

"Đúng là một quỷ linh tinh." Đường Sở Nhiêu cười nói, ôm con gái ra phòng.

Chờ Đường Sở Nhiêu ăn cơm, mang theo con gái chơi trong chốc lát lại cho bé tắm rửa dỗ ngủ xong, đã 9h tối.

Tuy rằng vẫn còn công tác phải làm, nhưng nàng đêm nay chuẩn bị bãi công. Nàng thay áo ngủ, từ giá rượu rút ra một bình, mở nút, rót cho mình một ly. Nàng cần thả lỏng một chút, bình tĩnh sửa sang lại tâm tình.

Lúc Tô Kỳ gọi điện thoại lại đây, nàng đã uống đến gần nửa bình.

"Hi, bảo bối, hôm nay thế nào?" Tô Kỳ thanh âm nghe cũng có chút mỏi mệt.

Đường Sở Nhiêu nghe được ngữ điệu quen thuộc của hắn, khóe miệng khẽ nhếch, "Không tốt lắm."

"Hửm?" Tô Kỳ nhu nhu mi tâm, "Sao vậy? Chuyện của Lý phó tổng khó giải quyết?"

Đường Sở Nhiêu khẽ lắc đầu, "Không phải, là việc khác. Chờ anh về nói sau, trong điện thoại nói không rõ. Còn anh? Hôm nay thế nào?"

"Ài..." Tô Kỳ thở dài, "Cùng đồng nghiệp công tác mấy giờ đồng hồ, sửa xong phương án rồi, chờ ngày mai cùng đối phương ký hợp đồng, buổi chiều là có thể trở về. Cái công ty nát này, gây sức ép chết người ta..."

Chiều mai à... Đường Sở Nhiêu đứng bên cửa sổ, nhìn bóng đêm bên ngoài, lẩm bẩm nói: "A Kỳ, em rất nhớ anh..." Nàng đặt ly rượu xuống, tự ôm lấy chính mình, nhẹ giọng nói: "Tô bảo bảo, em muốn ôm anh..."

Tô Kỳ ở đầu bên kia đang chuẩn bị tìm quần áo tắm rửa bỗng chốc sửng sốt, Đường Sở Nhiêu chưa bao giờ nói qua lời như vậy với hắn. Tô Kỳ đã sớm phát hiện, Đường Sở Nhiêu cảm tình kỳ thực rất nội liễm, rất ít khi chủ động biểu lộ. Giống như vậy, vẫn là lần đầu tiên.

Hắn đem y phục trong tay thả lại rương hành lý, ôn nhu nói: "A Nhiêu, em ngủ một giấc, tỉnh ngủ liền nhìn thấy anh, được không?"

Biết rõ là lời an ủi, Đường Sở Nhiêu vẫn hướng giường đi đến, nằm xuống, nói vào điện thoại: "Được, nhưng mà hiện tại không ngủ được a..."

Tô Kỳ khẽ cười, hắn bật máy tính, ấm áp nói: "Nhiêu bảo bảo, muốn anh hát ru cho sao?"

Đường Sở Nhiêu thay đổi tư thế, tắt đèn, nghiêng người nằm xuống, "Được đó ~ "

Tô Kỳ một bên nhanh chóng kiểm tra tin tức mình cần, một bên nhẹ giọng hát. Đầu kia Đường Sở Nhiêu, nghe nghe một lúc, liền thật sự ngủ mất.

"A Nhiêu?" Tô Kỳ thử nhẹ giọng hô gọi, không được đáp lại. Hắn lúc này mới cúp điện thoại, dẫn theo hành lý đã thu thập xong ra khỏi khách sạn. Hắn phải đi về, hắn phải về bên Đường Sở Nhiêu. Nhiều hơn một khắc cũng chờ không được.

Thời điểm Tô Kỳ về đến nhà, trời đã rạng sáng 4h. Hắn nhẹ chân nhẹ tay vào phòng ngủ Đường Sở Nhiêu, bật đèn xoay lượng sáng
Advertisement
đến nhỏ nhất, ngồi xuống bên cạnh Đường Sở Nhiêu, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng.

"A Nhiêu, anh về rồi." Tô Kỳ thần sắc ôn nhu, ở trên trán nàng nhẹ nhàng hôn.

Đường Sở Nhiêu lúc này vốn ngủ không quá sâu, nàng rì rầm hai tiếng, chậm rãi mở to mắt.

Tô Kỳ thấy nàng tỉnh, khẽ cười nói: "Đánh thức em?"

"A Kỳ?" Đường Sở Nhiêu còn có chút mơ màng, cho là mình đang nằm mơ, nàng ngồi dậy, thò tay nhéo nhéo Tô Kỳ, hỏi: "Anh trở về rồi?"

"Đúng thế, " Tô Kỳ cười đem nàng ôm vào lòng, "Anh cũng rất muốn ôm em."

Cảm thụ được hơi thở cùng độ ấm quen thuộc, Đường Sở Nhiêu hốc mắt đột nhiên tràn ngập nước, nàng nức nở nói: "Đồ ngốc..."

"Bảo bối, đừng khóc..." Tô Kỳ đau lòng hôn lên nước mắt hai bên má Đường Sở Nhiêu, "Không sao, anh về rồi, anh sẽ không để người khác ức hiếp em."

Đường Sở Nhiêu hôm nay biểu hiện khác thường, Tô Kỳ không thể không đoán là bởi vì chuyện gì đó xảy ra, mới khiến cho nàng như vậy.

Nhưng mà Đường Sở Nhiêu cũng không nói cho Tô Kỳ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nàng hai tay giữ trụ đầu Tô Kỳ, tiếp lại gần, nhiệt tình hôn.

................................

Tô Kỳ bị chuông điện thoại của Đường Sở Nhiêu đánh thức. Là Trương tỷ thấy đã sắp đến giờ làm Đường Sở Nhiêu còn chưa tới, gọi điện thoại.

Tô Kỳ mắt nhìn thời gian, mặt không đỏ tim không đập nói dối: "Trương tỷ, Đường tổng hôm nay có điểm không thoải mái, buổi sáng sẽ không đến."

Đường Sở Nhiêu chẳng bao lâu cũng tỉnh, thấy Tô Kỳ tỉnh, còn có chút kinh ngạc, "Tối qua anh cũng chưa ngủ, sao không ngủ nhiều thêm một lát?"

"Không có việc gì ~" Tô Kỳ ôm nàng hôn một ngụm, "Anh hiện tại tinh thần tốt lắm ~ "

"... Được rồi." Đường Sở Nhiêu yên lặng nhớ tới chính mình lần trước thức đêm ngày hôm sau mệt không đỡ được, bĩu môi bĩu môi.

"Vừa nãy Trương tỷ gọi điện thoại lại, anh bảo em thân thể không thoải mái, buổi sáng sẽ không qua."

"Ừm, đúng lúc." Đường Sở Nhiêu xuống giường mặc xong quần áo, "Em có chuyện nói với anh."

Tô Kỳ nghe vậy cũng đứng lên, đổi hảo quần áo ra khỏi cửa phòng, Lưu a di chính đang mang theo Đường Lạc Nhiên chơi đùa, tiểu cô nương vừa thấy hắn, nhãn tình sáng lên, lạch bạch lạch bạch chạy tới ôm lấy hắn, ngửa đầu ngọt ngào hô: "Ba ba ~ ba đã về rồi ~ "

"Aiz tiểu bại hoại ~ đồ mang cho con ở trong rương hành lý, tự mình nhìn ~" Tô Kỳ xoa xoa đầu con gái, tiểu cô nương vừa nghe hắn lời này, lại khoái trá chạy vào phòng đi lúc rương hành lý.

Đường Sở Nhiêu cười lắc lắc đầu, ăn vặt này.

Nếm qua bữa sáng, hai người liền vào thư phòng. Tô Kỳ mở miệng nói trước: "Hợp đồng anh để cho Hạ tổng giám bọn họ phụ trách, hẳn là không có vấn đề, ngày hôm qua cho Trần Tỳ giúp anh thừa dịp Tô thị giá cổ phiếu thấp mua không ít cổ phiếu, hắn tối hôm qua nói cho biết không sai biệt lắm mua 5%."

"Chậc? Không tệ Tô công tử, em ngược lại quên mất anh còn là một thổ hào." Đường Sở Nhiêu nở nụ cười.

"Không có đâu, anh hiện tại nghèo trắng hai tay, chỉ còn tiền lương." Tô Kỳ vẻ mặt đau khổ, "Lần đầu tiên cảm thấy tiền không đủ dùng, không thể hùng tâm tráng chí mà nuôi dưỡng vợ cùng con gái rồi..."

"Ừm..." Đường Sở Nhiêu một tay chống cằm, dạng như tự hỏi, "Bản tổng tài có thể cân nhắc bao dưỡng Tô công tử."

"A? Đường tổng tài thật là lắm tiền nhiều của ~" Tô Kỳ sáp tới cọ cọ, "Giỏi quá ~ ôm đùi ~ "

Đường Sở Nhiêu cười mắng một câu, lập tức nghiêm mặt nói: "Được rồi, nói chính sự. Vị trí của Lý phó tổng vừa để trống, Tô Uyên tiến cử người cho ban giám đốc, tân phó tổng ngày hôm qua nhậm chức, là Tào Phong." Đường Sở Nhiêu ánh mắt phức tạp, nhìn Tô Kỳ, tiếp tục nói: "Chính là phụ thân trên phương diện sinh học của Nhiên Nhiên."

"WTF?!" Tô Kỳ nhịn không được, vỗ bàn, "Tên tra nam kia còn dám xuất hiện?! Ta thế nào cũng phải giết chết hắn!" Tào Phong dám đối xử Đường Sở Nhiêu như vậy, hắn đau lòng vô cùng, hận không thể gặp đập hắn một trận.

Đường Sở Nhiêu ngược lại không nghĩ tới Tô Kỳ sẽ phản ứng lớn như vậy, nàng giúp Tô Kỳ vỗ lưng, "Được rồi anh bình tĩnh một chút, hiện tại phiền toái là chúng ta cũng không biết hắn đến làm gì..."

Tô Kỳ nghe nàng nói như thế, lại càng khó chịu rồi, hắn ôm chặt lấy Đường Sở Nhiêu, nói: "Em là của anh, Nhiên Nhiên cũng là của anh! Ai cũng không thể đoạt đi!"

Đường Sở Nhiêu nghe vậy, đột nhiên nở nụ cười. Vòng tay của Tô Kỳ dường như đúng là có thể làm nàng an tâm. Tuy rằng người trước mặt cũng chưa quá thành thục, năng lực công tác cũng chưa đủ đến mức có thể một mình đảm đương một phía, thậm chí làm nũng so với nàng còn tự nhiên hơn, nhưng nàng chính là cảm thấy được, hắn sẽ không để cho nàng thất vọng. Hắn vẫn luôn không ngừng tiến bộ, mấy tháng qua, chưa bao giờ làm cho nàng thất vọng. Nghe Tô Kỳ nói ra "Ai cũng không có thể đoạt đi" những lời này, Đường Sở Nhiêu thở phào nhẹ nhõm. Cũng đúng, nàng không phải chỉ có một mình, nàng còn có thể, thử đi dựa vào người trước mắt này.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện