Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 23: Đại chiêu


trước sau

Advertisement

Tô Kỳ đeo balo, trực tiếp đi vào cửa nhà Đường Sở Nhiêu, hoàn toàn xem nhẹ nhà mình phía đối diện.

Đường Sở Nhiêu còn đang cho Đường Lạc Nhiên xem ảnh chụp, nghe thấy cửa mở, ngẩng đầu hỏi: "Quý Thiên Kỳ thế nào?"

"Tỉnh rồi, tạm ổn." Tô Kỳ ném túi đến trước cửa, đứng trước mặt hai người, nhấc Đường Lạc Nhiên lên, trừng mắt, "Tiểu bại hoại, vì sao tối qua không để mẹ mở cửa cho ba? Hử?"

"Hừ! Ba ba hư hỏng!" Đường Lạc Nhiên bỉu môi phất đầu, mới không phản ứng hắn đâu.

"Hở??? Tiểu bại hoại, con nói rõ ràng, ba ba sao lại hư hỏng?" Tô Kỳ không biết mình làm sao đắc tội tiểu cô nương này, dở khóc dở cười.

"Được rồi, hai người đừng làm rộn." Đường Sở Nhiêu đón lấy Đường Lạc Nhiên, đưa di động cho bé, xoa xoa cái đầu nhỏ, ôn nhu nói: "Nhiên Nhiên, con tự ngồi xem ảnh chụp một lát, mẹ có chuyện nói với ba ba."

"À." Tiểu cô nương gật gật đầu, cầm di động quẹt quẹt. Tô Kỳ bất đắc dĩ nhìn bé con đang làm lơ hắn, đi theo Đường Sở Nhiêu vào thư phòng.

Đường Sở Nhiêu ngồi trên ghế dựa, biểu tình nghiêm túc, "Trần Tỳ tra ra cái gì?"

"Tô Uyên làm." Tô Kỳ cầm lấy chén nước trước mặt Đường Sở Nhiêu thập phần tự nhiên uống liền một ngụm, đem lời Trần Tỳ nói với hắn phát lại một lần.

"Bàn tính đánh thật khá a, " Đường Sở Nhiêu cười lạnh, "Anh gặp chuyện không may di sản chính là của ba anh, cuối cùng vẫn sẽ là của hai mẹ con họ."

"Anh một chút cũng không bất ngờ a, " Tô Kỳ nhún nhún vai, "Dù sao Hướng Mẫn Yến có thể kéo nhiều năm như vậy mới để cho mẹ anh phát hiện, còn thành công lên chức Tô thái thái, bà ta ngốc anh mới thấy kỳ quái."

Đường Sở Nhiêu bất đắc dĩ, tuy rằng chuyện đúng như vậy, nhưng nghe Tô Kỳ nói ra không hiểu sao thấy không được tự nhiên.

"Vậy anh định làm như thế nào? Kỹ sư tu sửa tìm không thấy, cũng không có biện pháp đi theo hướng pháp luật."

"Anh bảo Trần Tỳ tìm hai người bảo tiêu lợi hại, một người đi theo Nhiên Nhiên, một người đi theo em, coi như làm tài xế."

"Tô công tử anh có lộn trọng điểm không hả?!"

"Không có a, " Tô Kỳ vẻ mặt vô tội, "Anh đâu có rời khỏi em, thế nên đưa cho em làm lái xe cũng đúng lúc thôi mà, lại không gây sự chú ý."

"..." Đường Sở Nhiêu hồi tưởng lại trạng thái gần đây của bọn họ, chỉ cảm thấy 'anh nói quá đúng làm tôi không lời nào đỡ được'.

"Nhưng mà bảo tiêu chỉ là dự phòng thôi, anh vẫn còn đại chiêu ~" Tô Kỳ ấm áp nở nụ cười, hắn còn lâu mới để cho Đường Sở Nhiêu cùng hắn gặp nguy hiểm.

Đường Sở Nhiêu nghe vậy, hơi nhướn nhướn mày, "Hừ? I'm listening."

Tô Kỳ cởi cởi nút áo, "Ngày mai em sẽ biết ~ yên tâm ~ cơ mà vì sao Nhiên Nhiên bảo anh hư hỏng?"

Không có được đáp án Đường Sở Nhiêu không hài lòng bĩu môi, hời hợt bâng quơ nói: "Bởi vì anh bỏ lỡ cuộc gọi video với nó, vốn định đợi lát nữa ra ngoài bảo nó đừng giận nữa, nhưng mà hiện tại thì, " Đường Sở Nhiêu đứng lên, hướng hắn mỉm cười, "Tô công tử tự mình dỗ đi thôi ~ "

Tô Kỳ vẻ mặt mờ mịt nhìn Đường Sở Nhiêu rời đi, mới đứng dậy đuổi kịp, cười khổ: báo ứng tới cũng quá nhanh đi.

Sáng sớm hôm sau, Tô Kỳ ăn xong bữa sáng liền xuất môn đi qua nhà Đỗ Khê Băng đón Mạc Y.

Mạc Y dường như béo hơn một chút so với lần trước gặp, Tô Kỳ trêu ghẹo nói: "Tiểu cô nương gần đây trôi qua thật thoải mái ~ "

Mạc Y bất giác có chút đỏ mặt, vội phủ nhận: "Nào có, đã nói tôi chỉ là chăm sóc chị ấy thôi."

Tô Kỳ cười mà không nói. Hắn đem phòng ở thu phục sau liền cùng Mạc Y nói, kết quả không nghĩ tới Đỗ Khê Băng đem chân chặn một cước, cho Mạc Y lưu lại chiếu cố nàng, Mạc Y cũng đáp ứng, ở thẳng đến hiện tại. Đỗ Khê Băng tâm tư hầu như có thể nói là lòng dạ Tư Mã Chiêu, đáng tiếc khuê mật này của mình chính là vịt chết còn mạnh miệng, mỗi ngày cùng chính mình nói nữ vương lại thế nào thế nào đó chọc ghẹo làm nàng cầm giữ không xong lại vừa không mở miệng được.

Mạc Y bị Tô Kỳ cười cho chột dạ, nhanh nói sang chuyện khác, "Phải rồi, người bạn bị tai nạn xe thế nào?"

"Trạng thái cũng không tệ lắm, thầy thuốc nói cẩn thận dưỡng là được." Tô Kỳ lại nghĩ tới ý tưởng trước kia của mình, đùa cợt nói: "Cậu xem, tôi lúc ấy không nói cho cậu biết để cho cậu cách xa một chút là quyết định chính xác cỡ nào a ~"

"Câm miệng!" Mạc Y hiếm khi hung dữ, hốc mắt lập tức liền hồng hồng.

"Ài đừng có khóc, " Tô Kỳ cười cười xoa tóc nàng, "Yên tâm, tôi không có việc gì. Thật vất vả mới gặp được người mình thích, còn chưa tới tay sao tôi nỡ đi chết nha?"

Mạc Y nghe lời này, trở mình cái xem thường, phun tào: "Trọng sắc khinh hữu."

"Ha ha ha." Tô Kỳ hiếm khi thấy Mạc Y như vậy, bị chọc cười không ngừng được, vì thế lại nhận được vài ánh mắt khinh bỉ.

.........................

"Tô tiên sinh, ở chỗ này ký tên là xong."

"Được." Tô Kỳ nhanh chóng ký xuống tên mình, lại chụp ảnh văn kiện, cười nói: "Tương luật sư, làm phiền anh."

Tô Kỳ phát tấm hình lên weibo, đưa Mạc Y trở về, còn không đợi hắn về đến nhà, liền nhận được điện thoại của Đường Sở Nhiêu.

"Đại chiêu mà anh nói chính là cái này?!"

Đường Sở Nhiêu giọng nói tràn đầy kinh ngạc, Tô Kỳ cười cười, ôn nhu nói: "Đúng rồi, Đường tổng tài không nên kích động, anh thực thông minh có phải không hì hì hì ~ "

"... Ha ha ngài thật thông minh, nhanh về đây nói rõ ràng cho tôi." Đường Sở Nhiêu hết lời để nói, người này, lập di chúc đến là thẳng tay.

"Chờ một lát, sắp đến nhà rồi."

Tô Kỳ vừa vào cửa, đã bị Đường Sở Nhiêu kéo vào thư phòng. Đường Lạc Nhiên vẫn là lần đầu tiên thấy mẹ mình bộ dạng như vậy, yên lặng ở trong lòng thay Tô Kỳ cầu nguyện một hồi: ba ba, chúc may mắn.

Đường Sở Nhiêu khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn Tô Kỳ, chờ hắn giải thích.

Tô Kỳ bất đắc dĩ, tiến lên kéo gần khoảng cách với nàng, vẻ mặt vô tội: "Chẳng lẽ biện pháp lập di chúc này không tốt sao?"

"..." Tuy rằng lý trí Đường Sở Nhiêu nói cho nàng, đây đúng là một phương pháp hay, ít nhất đôi mẹ con kia sẽ không bởi vì mơ ước 20% cổ phần công ty mà tiếp tục hại hắn, nhưng cái nội dung kia sao lại thế này!

"Không phải là cho em 14% cổ phần và bất động sản, rồi Nhiên Nhiên và Mạc Mạc 3% sao, chẳng lẽ em khó chịu anh đưa cổ phần cho Mạc Mạc?" Tô Kỳ đưa tay ôm hông nàng, cười xấu xa: "Đường tổng tài, em đang ghen hả?"

"... Anh buông ra cho tôi."

"Mạc Mạc đối với anh giống như muội muội, em không cần lo lắng." Tô Kỳ thần sắc ôn nhu, mỉm cười nói.

"Ai quản anh a! Vấn đề là anh đưa cho tôi và Nhiên Nhiên nhiều như vậy làm gì!" Đường Sở Nhiêu quả thực không ổn rồi. Tô Kỳ như thế, sẽ làm cho bọn họ trở nên phức tạp. Nàng không muốn vậy.

Tô Kỳ ôm chặt lấy Đường Sở Nhiêu đang giãy dụa, "Tài
Advertisement
sản của anh đương nhiên nên đưa cho người anh yêu, chưa kể 10% vốn là của em, anh vẫn cảm thấy những thứ mình có thể đưa em quá ít. Những lời trước kia trên bánh xe chọc trời nói với em không phải lời ngon tiếng ngọt, anh thật sự nghĩ như vậy đấy. Anh muốn cùng em qua cả đời."

Tô Kỳ biết, cho dù Đường Sở Nhiêu hiện tại không cự tuyệt hành vi cử động của hắn, thậm chí đêm hôm đó nàng chủ động, nhưng những điều này không có nghĩa là Đường Sở Nhiêu thật sự tin tưởng hắn. Tuy rằng Đường Sở Nhiêu không phải người tùy tiện, nhưng cũng không phải loại người vừa lên giường liền kết hôn. Tô Kỳ không chút nghi ngờ, giờ phút này hắn cầu hôn Đường Sở Nhiêu, Đường Sở Nhiêu sẽ không chút do dự cự tuyệt hắn. Nàng có thích hắn, nhưng thích còn chưa đủ để tan biến hết nỗi băn khoăn do thương tổn trước kia mang lại.

Đường Sở Nhiêu ngưng giãy dụa, mặc cho Tô Kỳ ôm chính mình. Nàng như đột nhiên mất đi khí lực, không nói ra được lời nào.

"Hiện tại, Đường tổng tài, em có tin tưởng anh hơn chút nào không?" Tô Kỳ cười bên tai nàng nỉ non, Đường Sở Nhiêu không nói gì, kể từ khi hắn biểu lộ tâm ý đến nay, lần đầu tiên đưa hai tay ra sau lưng Tô Kỳ, ôm lấy hắn.

Trong lúc cư dân mạng đang cảm khái "Bạn trai quốc dân " phóng đại chiêu cưa gái thuận tiện phun tào Tô Kỳ thế mà lại coi trọng nữ nhân vừa lớn tuổi lại còn có con gái như Đường Sở Nhiêu, Tô Uyên cùng Hướng Mẫn Yến tự nhiên cũng biết cái tin tức này.

"Đường Sở Nhiêu nữ nhân này thật có bản lĩnh, lại có thể khiến Tô Kỳ lập được cái di chúc như vậy." Hướng Mẫn Yến nhấp một hơi hồng trà trong chén, cười lạnh nói: "Giờ thì chúng ta lại không tiện động thủ rồi, suy cho cùng nếu để cổ phần công ty vào tay Đường Sở Nhiêu thì khẳng định càng khó lo liệu."

"Chỉ là không biết còn 6% hắn đưa cho ai..." Tô Uyên cau mày, lúc Tô Kỳ phát weibo đã đem tên Đường Lạc Nhiên cùng Mạc Y che mất, "Chuyện này có cần nói cho ba để ba giải quyết không? Dù sao ba có ơn với Đường Sở Nhiêu, cũng không thể trơ mắt nhìn cổ phần công ty đến tay người ngoài đi?"

"Hửm? So với 14% Tô thị cộng thêm nhiều bất động sản như vậy, ơn huệ tính cái gì?" Hướng Mẫn Yến cười nhạt, "Có không nói đi nữa phỏng chừng ba con cũng đã biết, hơn nữa, cho dù hắn biết sợ là cũng vô dụng, dù sao Tô Kỳ cũng còn trẻ, ông ấy khẳng định cho là hắn nhất thời hứng khởi mà thôi. Xem xét lại đã, chúng ta nên cẩn thận tính toán."

"Ân..." Tô Uyên trầm tư trong chốc lát, đột nhiên nhớ tới: "Lưu phó tổng, chủ quản thị trường bộ, con quơ được nhược điểm của hắn, thừa cơ đổi thành người của chúng ta đi?"

"Nga? Tốt lắm, " Hướng Mẫn Yến ngón cái chà sát cái chén, như có điều suy nghĩ nói: "Chẳng qua nhân tuyển này chúng ta phải hảo hảo xem xét một chút."

Bên này hai mẹ con ở mưu đồ kế hoạch, Tô Kỳ bên kia không khí lại thoải mái hơn. Bốn người nếm qua cơm tối, Đường Lạc Nhiên liền lôi kéo Tô Kỳ muốn ra ngoài chơi đùa, Đường Sở Nhiêu dứt khoát để cho Lưu a di cũng cùng đi tản bộ. Đường Lạc Nhiên tiểu bằng hữu buổi chiều ngủ lâu, hiện tại tinh thần thật sự, chỉ chốc lát sau liền cùng một đám tiểu bằng hữu ở bên ngoài chơi high. Tô Kỳ cười lắc đầu, đối Lưu a di nói: "Lưu a di, hai chúng tôi đi tản bộ thêm lát nữa, bà xem Nhiên Nhiên, mệt mỏi liền trực tiếp mang bé trở về đi."

"Ài, hai người đi đi, yên tâm ~" Lưu a di rất tri kỷ, lưu lại thế giới hai người cho cặp "vợ chồng son".

Đường Sở Nhiêu cơm tối ăn hơi nhiều, lúc này hơi khó tiêu, cũng không cự tuyệt Tô Kỳ, mặc kệ hắn dắt mình đi.

Chỉ có điều Đường Sở Nhiêu lúc ra cửa tùy tiện mang một đôi dép mỏng, không nghĩ tới vậy mà có chút đau chân, đi được nửa giờ, chân nàng cảm giác như phồng rộp lên rồi. Nàng kéo kéo Tô Kỳ, nói: "Quay về đi."

"Làm sao vậy?"

"Dép chật sát, đau."

"A?" Tô Kỳ nhanh chóng kéo Đường Sở Nhiêu ngồi xuống một bên, nâng chân trái của nàng lên, hỏi: "Chân này?"

"Ừ..."

Tô Kỳ nâng lên nhìn một cái, quả nhiên lòng bàn chân có dấu hiệu muốn phồng lên, hắn bất đắc dĩ nhìn nàng, "Không nói sớm, đau cũng chỉ có bản thân, anh cõng em về."

"Không đến mức như vậy, tự tôi đi được rồi." Cũng không phải chuyện gì ghê gớm.

Cơ mà Tô Kỳ lại đột nhiên nảy ra ý tưởng khác, cười nói: "Lại đây, cưỡi lên cổ ~"

Đường Sở Nhiêu có điểm hoài nghi lỗ tai của mình, "!!! Excuse me?"

"Anh mặc kệ, hôm nay em không chịu, hai chúng ta liền ngồi lỳ ở đây."

Tô Kỳ không thuận theo không buông tha, mặc cho Đường Sở Nhiêu nói cái gì cũng không nhả ra. Cuối cùng, mắt thấy trời đã tối, Đường Sở Nhiêu thật sự nói không lại, mới cỡi lên cổ hắn, chỉ cảm thấy thẹn thùng lại mê man.

Tô Kỳ vừa lòng thỏa mãn khiêng nàng lên, đi về phía trước, "Tiểu cô nương, không khí mặt trên có được không nha ~ "

"... Cũng không tệ lắm."

Thì ra cưỡi trên cổ là cảm giác như thế. Sau khi xấu hổ ban đầu trôi qua, Đường Sở Nhiêu không thể không thừa nhận, cảm giác cũng không tệ lắm. Khóe miệng nàng khẽ nhếch, ừm, xem như bù lại một cái tiếc nuối thời thơ ấu đi.

May là Tô Kỳ thể lực tốt, Đường Sở Nhiêu cũng nhẹ, khiêng như vậy đi nửa giờ hắn cũng mệt mỏi. Đường Sở Nhiêu thực tri kỷ đợi Tô Kỳ đem Đường Lạc Nhiên dỗ ngủ xong, gọi hắn đến phòng mình.

"Nằm úp xuống, xoa bóp một lúc cho."

Tô Kỳ vui vẻ tiếp nhận, hưởng thụ đãi ngộ khó có được. Sau đó còn rất tự nhiên nằm ỳ trên giường Đường Sở Nhiêu.

"Mệt mỏi quá, không động đậy nổi nữa." Hắn chui vào trong chăn, nhắm mắt lại: "Ngủ rồi, ngủ ngon."

Đường Sở Nhiêu vừa tức vừa buồn cười, người này còn vô lại như vậy. Không có cách nào khác, nàng cũng chỉ đành tùy ý hắn. Cũng may, Tô Kỳ ngoan thật sự, không lo hắn làm chút chuyện không nên làm.

Tô Kỳ một tay ôm lấy Đường Sở Nhiêu kéo vào trong lòng, qua hồi lâu, mới nhẹ giọng nói: "Anh sẽ tận lực dùng hết khả năng của mình, để tiếc nuối của em không còn là tiếc nuối."

Đường Sở Nhiêu cũng chưa ngủ.

Thì ra, hắn đều biết a.

Nàng ngẩn người, hốc mắt ướt át. Một lát sau, mới gợi lên khóe miệng.

Tô Kỳ, đừng làm em thất vọng.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện