Ký Sự Những Năm 80

- Giải Quyết


trước sau

" Sao ạ?" Đại Quân không nghe rõ Lý Vân nói gì, hỏi lại.

Lý Vân đưa bao bắp bung lên cho Đại Quân xem, rồi nói: " Cậu xem, bao đựng bị rách."

Đại Quân nhìn xong thì sửng sốt, nghĩ nghĩ rồi nói: " Không đúng, rõ ràng lúc mang đến đây em đã kiểm tra qua rồi mà? Sao lại thế được?"

Lý Vân đột nhiên nhớ tới cái gì đó, nhìn về phía Đại Quân.

Đại Quân cũng nhìn Lý Vân.

Rồi hai người đồng thời nhìn ra ngoài cổng, quả nhiên thấy Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng đang ngồi dưới gốc cây, thong thả mà cầm bắp bung đưa lên miệng nhai.

Đại Quân há hốc mồm không nói nên lời, lần đầu tiên trong đời thấy loại người như thế này.

Lý Vân dậm chân tức giận: " Hai người này đúng là quá quắc."

" Để em ra đòi tiền lại." Đại Quân muốn nhanh chóng lao ra, Lý Vân một phen giữ cậu lại, nói: " Cậu định làm gì?"

" Bắt bọn họ trả tiền cho chúng ta."

" Tiền gì chứ, đó là mẹ và chị dâu Dương Tịnh!"

" Sao?" Đại Quân giật mình nói: " Dương Tịnh tốt như vậy mà sao lại có bà mẹ và chị dâu kiểu này? Họ muốn ăn thì nói một tiếng là được mà, bắp bung có bao nhiêu đâu mà lại hành xử như ăn trộm vậy chứ, không sợ mất mặt Dương Tịnh sao?"

" Không phải mẹ ruột đâu, là mẹ kế đấy!"

Đại Quân lắp bắp kinh hãi.

Lý Vân lời ít ý nhiều kể về tình huống của gia đình Dương Tịnh, kể cho Đại Quân nghe về Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng, những con người cực phẩm của nhà này, Đại Quân kinh ngạc hỏi: " Vậy bọn họ đến đây làm gì? Ở lại ăn tết?"

" Không biết nữa, lát Dương Tịnh về chị sẽ kể chuyện này, để xem em ấy giải quyết thế nào." Lý Vân nói.

Đại Quân cũng đành thôi, vẻ mặt phẫn nộ nhìn về phía chỗ Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng đang ngồi.

Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng lúc này đang ngồi nhai răng rắc mấy cây bắp bung.

" Bắp bung này ăn ngon thế nhỉ!" Hàn Thục Cầm nói.

" Làm món tráng miệng cũng không tồi đâu."

" Đúng vậy, con nhỏ Dương Tịnh này cũng không tiếc đường mà đem bỏ vào đây." Hàn Thục Cầm trên tay là vụn bánh, đem liếm sạch sẽ: " Biết thế lấy thêm mấy cái nữa, ăn một cái không đủ dính răng."

Tôn Đại Hồng không tiếp lời, cau mày nói: " Dương Tịnh rốt cuộc nó đi đâu thế không biết? Bao giờ mới chịu về?"

" Ai biết!" Hàn Thục Cầm cũng không vui vẻ gì, quay đầu nhìn xung quanh thì thấy Tần Khả Khả đang lái xe đạp đi đến đầu con hẻm.

Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng lập tức mừng rỡ đứng dậy: " Khả Khả! Tần Khả Khả!"

Tần Khả Khả cũng nhìn thấy Hàn Thục Cầm cùng Tôn Đại Hồng, vội vàng đạp xe đến trước mặt họ, nét mặt vui vẻ hỏi: " Dì Hàn, chị Đại Hồng, sao hai người lại ở đây?"

" Đến tìm Dương Tịnh." Hàn Thục Cầm cười trả lời.

" Dương Tịnh đâu?" Tần Khả Khả hỏi.

" Không biết, nói là đi ra ngoài rồi."

Tần Khả Khả nghĩ, hình như hôm nay Dương Tịnh được nghỉ, bây giờ lại không có ở nhà, không phải là đi.... Tần Khả Khả nói: " Nói không chừng là cùng cảnh sát Trần đi xem phòng tân hôn rồi."

" Xem phòng tân hôn?" Hàn Thục Cầm nghe xong, quay đầu nhìn Tôn Đại Hồng, hai người nhìn nhau ngạc nhiên.

Tần Khả Khả im lặng đánh giá hai người này, liếc mắt nhìn một cái rồi hỏi: " Sao không vào sân chờ mà đứng ở đây vậy ạ? Ngoài này trời nắng lắm, vào trong ngồi cho mát."

" Mẹ cảnh sát Trần không cho vào." Tôn Đại Hồng nói.

" Vì sao?"

" Nói bọn ta ngồi ở đây chờ Dương Tịnh."

" Như vậy sao được, chỗ này nắng lắm, đi, đi cùng con vào trong uống miếng nước." Tần Khả Khả cười nói, thầm nghĩ Uông Lệ Mẫn không cho vào thì cô ta cho vào, dù sao khi Dương Tịnh trở về cũng đâu thể ngăn được.

Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng vừa rồi mới ăn bắp bung nên bây giờ thấy rất khát, vừa nghe vào trong uống nước thì cũng không còn sợ Uông Lệ Mẫn nữa, dù sao lát nữa Dương Tịnh cũng trở về, bọn họ rõ ràng đến đây tìm Dương Tịnh, đợi đến khi Dương Tịnh gả cho cảnh sát Trần thì nơi này chẳng phải cũng là nhà của nó, không phải sao?

Tần Khả Khả vừa nói 'đi thôi' thì Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng lập tức đi theo.

Lúc này, Đinh Đinh Đang Đang đang ở trong sân chơi bắn bi.

"Anh ơi, cho em bắn một lần nữa đi, lần này nhất định sẽ bắn trúng viên bi của anh." Đang Đang năn nỉ.

" Chỉ lần này thôi đấy." Đinh Đinh nói.

Đang Đang: " Em biết rồi."

Uông Lệ Mẫn ở trong phòng bếp nấu cơm, thỉnh thoảng dòm ra nhìn Đinh Đinh Đang Đang, lần này ánh mắt thoáng qua liền nhìn thấy Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng ở bên ngoài đi vào sân, bà còn chưa kịp phản ứng thì Đinh Đinh Đang Đang đã nhanh chóng nhặt bi chạy ngay vào nhà bếp.

" Bà Uông, bà Uông."

Uông Lệ Mẫn vứt cái muôi trên tay xuống ôm lấy Đinh Đinh Đang Đang, Tần Khả Khả lúc này đã dẫn Tôn Đại Hồng và Hàn Thục Cầm lên lầu, âm thanh của Tần Khả Khả vang lên: " Dì Hàn, chị Đại Hồng, hai người đi từ từ thôi."

" Bà Uông ơi, họ lên lầu rồi." Đang Đang ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà.

" Tổ trưởng Tần mở cửa cho họ vào." Đinh Đinh nói.

Sắc mặt Uông Lệ Mẫn u ám, trong lòng phát hỏa nói: " Trước mắt cứ kệ bọn họ, chúng ta ăn cơm trước."

" Nhưng mẹ còn chưa về." Đang Đang nói.

Đinh Đinh cũng nói: " Bà Uông, chúng ta đợi mẹ về rồi ăn có được không?"

" Được rồi." Uông Lệ Mẫn bất đắc dĩ, chỉ mong Dương Tịnh nhanh chóng quay về.

Vừa vặn lúc này Dương Tịnh và Trần Chính cũng đang trên đường trở về. Chỗ họ đến xem nhà cách nhà Trần Chính không xa, có một cái sân độc lập, vào sân là một con đường bằng gạch thẳng tắp dẫn tới sảnh nhà chính, hai bên con đường còn có một căn bếp riêng và một giàn nho lớn. Dương Tịnh cực kỳ ngạc nhiên, phải biết rằng ở thời đại này xây được một căn nhà như thế này thì phải nói là rất có tiền.

Không những thế, bên trong ngôi nhà nội thất đều được trang bị đầy đủ hết, còn có cả TV, radio, sạch sẽ, sáng sủa, mọi thứ đều ngăn nắp chỉnh tề, vừa nhìn là biết tất cả đều do Trần Chính sắp xếp, Trần Chính đúng là một kẻ cuồng sạch sẽ có tiếng.

Dương Tịnh cũng không nghĩ còn thiếu cái gì, đối với căn nhà này vô cùng vừa ý.

Rồi sau đó cùng Trần Chính đi mua cho Đinh Đinh Đang Đang cặp sách, bình giữ nhiệt nhỏ, Dương Tịnh còn mua thêm cho hai đứa vài bộ quần áo, đồ ngủ, vớ... mua xong thì đầy tràn một túi lớn, nếu không có Trần Chính mang xe đạp theo thì cô có khi cô phải xách đến trẹo tay mất. Mua cái này rồi đến cái kia, thời gian trôi qua rất nhanh, mới đó mà đã đến giờ cơm trưa.

Dương Tịnh ngồi ở yên sau xe đạp của Trần Chính, vui vẻ mà nói: " Sắp được gặp lại con trai con gái em rồi, vui quá!"

Trần Chính ở phía trước hỏi: " Vậy nếu nửa ngày không gặp anh, em có nhớ anh như nhớ bọn nhỏ không?"

" Sẽ không!"

Trần Chính phanh kít một cái, xe đạp lập tức dừng lại, Dương Tịnh theo quán tính nhanh tay ôm chầm lấy cái eo rắn chắc của anh, cười ha ha nói: " Nhớ, sẽ nhớ mà!"

Trần Chính lúc này mới chịu đạp xe tiếp, khóe miệng cong lên, đôi mắt toàn ý cười.

Dương Tịnh ở phía sau cố ý sờ sờ eo anh, nói: " Trần Chính, eo của anh cứng thật đấy!"

Khuôn mặt Trần Chính lặp tức đỏ bừng một mảng, dần dần lan đến tận cổ, tay nắm xe đạp cũng run run không đi thẳng được.

Dương Tịnh cũng không nhận ra sự khác biệt nào, chỉ là sờ sờ mấy cái sau đó buông tay, chỉ sợ hàng xóm hay bàn tán nói xấu, cô ngồi thẳng lưng, chống tay vịn vào băng ghế sau.

Trần Chính thở phào một hơi nhẹ nhõm nhưng đồng thời có chút mất mát, kỳ thật anh còn muốn Dương Tịnh sờ thêm nhiều chút.

" Dương Tịnh." Một lát sau, Trần Chính kêu.

Dương Tịnh ở phía sau đáp lại: " Sao ạ?"

" Mấy hôm nữa chúng ta đến thôn Sơn Loan một chuyến nhé, bàn chuyện kết hôn với nhà em." Trần Chính nói.

" Em kết hôn chứ có phải họ đâu, có gì mà phải bàn chứ!"

" Nhưng vào ngày em kết hôn, theo quy định thì phải từ thôn Sơn Loan gả đi." Trần Chính nói.

Dương Tịnh ở sau xe bĩu môi, đâu ra lắm quy định vậy không biết? Nhưng ngẫm lại dù sao thời đại cũng khác nhau, vì thế mở miệng đồng ý: " Vâng."

Trần Chính nghe xong thì mỉm cười, tốc độ lái xe cũng nhanh hơn.

Chỉ chốc lát sau đã đến trước cổng nhà, xe đạp còn chưa dừng lại, Dương Tịnh đã
nhảy xuống.

" Từ từ thôi!" Trần Chính nhíu mày lo lắng: " Cẩn thận không ngã bây giờ!"

Dương Tịnh vội vàng chạy vào sân gọi: " Đinh Đinh Đang Đang! Mẹ về rồi này!"

Đinh Đinh Đang Đang đang ngồi trong nhà bác Tưởng nghe radio, vừa nghe đến Dương Tịnh đã về, hai đứa nhóc lập tức chạy nhanh ra ngoài sân, trong miệng kêu: " Mẹ ơi! Mẹ ơi!"

Dương Tịnh ngồi xổm xuống, dang hai tay ôm lấy hai đứa nhỏ, nói: " Có nhớ mẹ không?"

" Nhớ ạ!"

" Ở nhà có ngoan không?"

" Ngoan ạ!"

" Nào, hôn mẹ một cái đi." Dương Tịnh nói.

Đinh Đinh Đang Đang liền nhanh chóng hôn chụt lên má Dương Tịnh.

Uông Lệ Mẫn từ trong phòng đi ra, nhìn thấy cảnh này thì mỉm cười, Trần Chính ở phía sau xách theo một bao đồ đạc lớn, đi đến trước ngồi xổm xuống nói: " Chú cũng muốn hôn."

Đinh Đinh Đang Đang nhìn về phía Dương Tịnh.

Dương Tịnh cười nói: " Đi đi, hôn chú một cái."

Đinh Đinh Đang Đang lúc này mới đến hôn lên mặt Trần Chính.

Uông Lệ Mẫn nhìn Đinh Đinh Đang Đang chịu thân thiết với Trần Chính, trong lòng ngọt hơn cả mật.

Mọi thứ đang vô cùng tốt đẹp, Dương Tịnh định mở bao đồ lấy ra cho Đinh Đinh Đang Đang xem cặp mới thì giọng nói của Hàn Thục Cầm ở trên lầu vọng xuống.

" Dương Tịnh, cuối cùng con cũng về rồi." Hàn Thục Cầm vui vẻ mà nói.

Vừa nghe thấy giọng nói vang lên, không cần nhìn Dương Tịnh cũng biết đó là ai, ý cười trên mặt lập tức biến mất.

Uông Lệ Mẫn cũng ngẩng đầu nhìn lên.

Đinh Đinh Đang Đang nép nhanh vào lòng Dương Tịnh.

Trần Chính nghi hoặc nhìn về phía lầu hai.

Trên lầu hai, Hàn Thục Cầm, Tôn Đại Hồng và Tần Khả Khả lần lượt đi xuống cầu thang.

" Dương Tịnh, con về rồi! Mẹ và chị dâu con chờ mãi cả nửa ngày trời, cơm nước còn chưa kịp ăn." Hàn Thục Cầm nói.

" Em đi đâu về vậy?" Tôn Đại Hồng nói.

Dương Tịnh nhanh chóng đứng dậy, lạnh mặt nhìn mấy người bọn họ nói: " Các người tới đây làm gì?"

" Là tới tìm con đó."

" Tìm tôi làm gì?"

" Nghe nói con sắp kết hôn, mẹ cũng phải đến đây xem sao chứ!" Hàn Thục Cầm cười nói.

Dương Tịnh cười lạnh hỏi: " Nghe nói tôi sắp kết hôn? Nghe ai nói?"

Hàn Thục Cầm, Tôn Đại Hồng không lên tiếng.

Dương Tịnh chuyển hướng nhìn về phía Tần Khả Khả.

Uông Lệ Mẫn theo ánh mắt Dương Tịnh cũng nhìn Tần Khả Khả, coi như sáng tỏ.

" Ai nói không quan trọng, chúng ta là người một nhà, con sắp kết hôn mẹ đến đây xem thì có gì sai." Hàn Thục Cầm mặt dày nói.

Dương Tịnh còn muốn phản bác thì bị Trần Chính ngăn lại, cô nhìn về phía anh.

Trần Chính nhìn Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng nói: " Nếu đã tới rồi thì vào nhà ngồi nói chuyện đi."

" Trần Chính!" Uông Lệ Mẫn kêu một tiếng, ý tứ phản đối rõ ràng, không muốn Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng vào nhà mình.

Trần Chính không đáp lại.

Dương Tịnh đại khái hiểu ý Trần Chính, nắm tay nhỏ của Đinh Đinh Đang Đang nói: " Vừa hay, các người không tới thì tôi cũng tính đi tìm các người, đến phòng tôi nói chuyện đi."

" Đến nhà chính nói." Trần Chính nói.

" Phòng em thích hợp hơn." Dương Tịnh nói.

Trần Chính nhìn cô, im lặng một lúc, sau đó gật đầu: " Được rồi."

" Đinh Đinh Đang Đang, đi, chúng ta lên lầu." Dương Tịnh nắm tay dắt hai đứa nhỏ đi, Trần Chính ở phía sau che chở cho ba mẹ con.

Uông Lệ Mẫn, Hàn Thục Cầm, Tôn Đại Hồng và Tần Khả Khả cũng lần lượt đi theo sau.

Một đám người lục tục đến phòng Dương Tịnh, đến lượt Tần Khả Khả đi vào thì Uông Lệ Mẫn lập tức nói: " Cô vào làm gì?"

Tần Khả Khả sửng sốt: " Con, con,...."

" Giờ này toàn bộ người trong trọ đều đã đi nghỉ trưa, cô cũng rảnh rỗi quá nhỉ?" Uông Lệ Mẫn nói.

Tần Khả Khả hoảng loạn, Uông Lệ Mẫn chưa bao giờ nói chuyện với cô ta bằng thái độ này, trong khoảng thời gian ngắn chưa thích ứng kịp, nhưng Tần Khả Khả có kịp thích ứng hay không thì Uông Lệ Mẫn cũng đã đem cửa phòng đóng lại.

Tần Khả Khả đứng ngoài cửa âm thầm nghiến răng.

Vừa vặn lúc này Đại Quân ở ngoài sân gọi vọng vào: " Khả Khả!"

Tần Khả Khả vừa thấy Đại Quân, tức khắc nhíu mày, nói: " Anh tới đây làm gì?"

" Tìm em có chút việc." Đại Quân nói: " Em xuống đây một lát được không?"

" Tên phiền phức!" Tần Khả Khả nhỏ giọng mắng thầm một câu, nhưng cũng không thể không xuống, trước khi đi còn không quên liếc nhìn cánh cửa phòng đang đóng kín của Dương Tịnh.

Bên trong cánh cửa là một đám người đang ngồi trên ghế nhỏ, căn phòng trở nên chật hẹp hẳn, Dương Tịnh để Trần Chính đi lấy nước còn mình thì dắt Đinh Đinh Đang Đang vào phòng ngủ, để cho hai đứa nhỏ ngủ trưa.

Miệng nhỏ của Đinh Đinh Đang Đang nói không ngừng, Dương Tịnh đồng thời thay quần áo cho hai đứa, đem hết những chuyện xảy ra lúc sáng kể cho Dương Tịnh nghe, Dương Tịnh nghe xong thì bốc hỏa, nhưng vẫn như cũ cho Đinh Đinh Đang Đang đi ngủ trước.

Trong phòng khách, Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng nhìn quanh bốn phía, trong lòng tấm tắc khen ngợi, đúng là khác quá, khác quá, Dương Tịnh bây giờ đúng là kẻ có tiền mà, so với bọn họ ở thôn Sơn Loan thì điều kiện sinh hoạt tốt hơn rất nhiều, căn phòng sáng sủa, sạch sẽ, nào là nhà bếp, nhà vệ sinh, phòng ngủ đều có cả, quen cảnh sát Trần đúng là có khác.

" Con nhỏ này sống cũng tốt quá nhỉ!" Hàn Thục Cầm nhỏ giọng nói thầm bên tai Tôn Đại Hồng.

Tôn Đại Hồng nói: " Lát nữa phải tăng tiền lên mới được."

" Ừm." Hàn Thục Cầm gật đầu.

Uông Lệ Mẫn nhìn hai người kia ghé tai nhau thì thì thầm thầm mà phát phiền, vốn dĩ tính tính Uông Lệ Mẫn rất dễ chịu, nhưng hiện tại hận không thể giống như Dương Tịnh trước đây, cầm chổi quất cho hai người này mấy phát.

Trần Chính nghiêm nghị ngồi thẳng, không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo, Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng cũng không dám làm càn.

Chỉ chốc lát sau, Dương Tịnh từ trong phòng ngủ đi ra, đem cửa phòng ngủ đóng lại.

Uông Lệ Mẫn ngẩng đầu hỏi: " Hai đứa nhỏ ngủ rồi sao?"

Dương Tịnh gật đầu nói: " Vâng."

" Hai đứa muốn chờ con về rồi cùng nhau ăn trưa nên cơm còn chưa kịp ăn, mới ăn chút đồ ăn vặt, như vậy có sao không?"

Dương Tịnh nói: " Không sao ạ, lát nữa ngủ dậy rồi ăn cũng được."

" Vậy được rồi." Uông Lệ Mẫn gật đầu: " Lát nữa để dì cho bọn nhỏ ăn."

Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng nhìn Uông Lệ Mẫn và Dương Tịnh nói chuyện thân mật như vậy thì âm thầm bĩu môi, thật muốn đem Dương Tịnh tát cho mấy cái.

Dương Tịnh xem như không nhìn thấy biểu cảm khinh thường của hai người kia, ngồi vào ghế nhỏ, nhìn thẳng vào Hàn Thục Cầm và Tôn Đại Hồng hỏi: " Nói đi, lần này hai người tới tìm tôi vì việc gì, vừa hay tôi cũng có chuyện cần nói, chúng ta giải quyết rõ ràng một lần đi."

Truyện convert hay : Huyền Huyễn: Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện