Khi Gió Lại Thổi

Phản Kích


trước sau

Advertisement
Vẫn trong đêm khuya, đại học y Chấn Đán.

Phía bắc trường học có một dãy tòa nhà hai tầng, đó là phòng thí nghiệm trường học chuẩn bị cho các giáo sư, có thể làm nghiên cứu khoa học, cũng có thể ở lại.

Tòa nhà ngoài cùng vốn là sở nghiên cứu của Katori Naoto, từ một năm trước sau khi hắn nhận lệnh trở về Nhật Bản, tòa nhà này gần như không còn ai đặt chân vào.

Lúc Okamura Katsuhiko chạy đến, cả tòa lầu tối đen như mực, không giống như có người. Cửa không khóa, hắn cẩn thận đẩy cửa ra, mùi nước khử trùng và thuốc thử xen lẫn bụi bặm chui vào lỗ mũi, Okamura không khỏi bịt kín mũi miệng. Trong bóng tối truyền tới một thanh âm u lãnh, dọa cho hắn run lên.

"Thiếu tá." Lý Ninh Ngọc ngồi bên dưới cửa sổ, yếu ớt gọi hắn, ánh trăng chiếu vào trên mặt, nhìn không ra một tia huyết sắc, cực kỳ giống tuyết nữ trong truyền thuyết Nhật Bản.

"Tamako, thế nào rồi, thương thế có nặng không?" Okamura đã sớm nhận được tin tức tập kích, cũng vô cùng lo âu, đợi một ngày, Tamako cuối cùng liên lạc hắn.

"Không thương tổn đến gân cốt, nơi này có thuốc, tôi đã xử lý xong." Lý Ninh Ngọc suy yếu mở miệng, "Chỉ là mất máu quá nhiều, bất tri bất giác ngủ mất."

"May mà sở nghiên cứu của bác sĩ Katori ở ngay phụ cận, nếu không khó mà tưởng tượng được!" Okamura Katsuhiko đi lên phía trước, muốn kiểm tra thương thế của Lý Ninh Ngọc, lúc này mới phát hiện cô bị thương trên bả vai, nam nữ khác biệt, không tiện nhìn nữa, "Nếu có cần gì, cô cứ nói."

"Thiếu tá, thực ra tối nay tôi phát tín hiệu cầu cứu khẩn cấp, đích xác là có việc muốn xin ngài giúp một tay." Lý Ninh Ngọc cười nhạt, "Tôi vì trốn tránh đuổi giết, dưới tình thế cấp bách trốn vào sở nghiên cứu của anh họ, chờ tỉnh lại đã là đêm khuya. Chắc hẳn người Số 76 đã tìm tôi cả ngày... Tôi còn đang không biết sau khi trở về phải giải thích thế nào."

"Chuyện nhỏ thôi, tôi sẽ giải quyết." Okamura cũng không để trong lòng, mà là đổi đề tài nói, "Nghe nói vụ tập kích hôm nay có liên quan đến việc nhà hát Tô Châu phát nổ?"

"Ừ. Hai ngày nay, tôi vẫn luôn điều tra vụ nổ kia, cuối cùng có chút manh mối, lại ngay thời điểm này gặp tập kích." Lý Ninh Ngọc dẫn dụ, "Lần ám sát này hiển nhiên là nhắm về phía tôi, tôi quả thực không nghĩ ra, mục tiêu của hung thủ là Lý Sĩ Quần, vì sao phải tận lực gài bẫy tôi."

Okamura nghe vậy, sắc mặt nghiêm trọng phân tích: "Tên hung thủ kia, rất có thể ẩn núp ngay trong Số 76, cuộc điều tra của cô tạo thành uy hiếp trực tiếp đến hắn, khiến hắn không thể không mạo hiểm diệt trừ cô."

"Tôi suy đoán như vậy, không phải chỉ vì chuyện hôm nay." Okamura giải thích, "Thực không dám giấu, những ngày qua Đặc Cao Khóa cũng đang tra vụ án nổ bom. Ngày đó an ninh cực kỳ nghiêm khắc, người bình thường rất khó để mang bom tiến vào."

"Cho nên tất nhiên là có nội gián, không phải Số 76, thì chính là Bộ Tư Lệnh Tô Châu." Lý Ninh Ngọc tiếp lời hắn, "Tôi cũng phát giác điểm này. Ngoài ra, tôi còn phát hiện một điểm khả nghi khác —— Xe hơi của Lý Sĩ Quần ngày đó chết máy, vừa vặn để cho hắn bỏ lỡ vụ nổ. Tôi đã trộm kiểm tra xe hắn, là bị người động tay chân."

Dứt lời, Lý Ninh Ngọc từ trong ngực móc ra mấy tấm hình, Okamura nhận lấy hình, nheo mắt lại, mượn ánh sáng bật lửa nhìn kỹ. Đúng như Tamako nói, chiếc xe này bị hỏng hóc là do con người làm ra, hắn lúc trước chỉ cảm thấy Lý Sĩ Quần hư xe quá trùng hợp, hôm nay đã xác nhận suy đoán của bản thân.

"Chuyện này cô từng nói với ai?" Chỉ sợ là bởi vì phát hiện ra việc này, hung thủ mới không kịp chờ đợi muốn diệt trừ Thẩm Ngọc Điệp.

"Vẫn chưa nói cho ai biết." Lý Ninh Ngọc nghiêm túc suy nghĩ, "Ban đầu, tôi cho rằng làm hư xe là vì muốn chế tạo tai nạn xe cộ, để bảo hiểm thêm cho việc ám sát, nhưng chiếc xe kia căn bản không cách nào lên đường, hiển nhiên là vì để Lý Sĩ Quần tránh thoát vụ nổ, tôi đang nghĩ, rốt cuộc người nào mới sẽ làm như vậy?"

"Vậy cô Tamako thấy thế nào?" Người có thể đến gần xe của Lý Sĩ Quần không nhiều, Okamura đã có suy đoán, suy đoán này thật sự to gan đến điên cuồng, lại làm cho hắn có chút hưng phấn.

"Tôi cho rằng, có hai loại khả năng. Một là, có người trước thời hạn phát hiện trận hành động này, lại vì nguyên nhân nào đó, không tiện nói ra, chỉ có thể vụng trộm động tay chân; Hai là, kế hoạch có biến, hung thủ không kịp ngăn cản vụ nổ, chỉ có thể tạm thời nghĩ ra biện pháp này."

Lý Ninh Ngọc không sợ chủ động bại lộ chân tướng, đem chân tướng trộn lẫn với suy đoán rồi mạnh dạn nói ra, giữa hư và thực, thật thật giả giả, so với giấu giếm càng có thể mê muội đối thủ hơn.

"Cô có nghĩ tới khả năng thứ ba hay không?" Okamura quả nhiên cảm thấy suy đoán này quá bảo thủ, hắn cười một tiếng, can đảm nói, "Chỉ sợ có người đang dùng khổ nhục kế để mê hoặc Hoàng quân Nhật Bản."

"Ngài là nói... Lý Sĩ Quần?" Lý Ninh Ngọc khiếp sợ không thôi, "Thiếu tá! Điều này sao có thể chứ?"

"Lý Sĩ Quần có dị tâm với Hoàng quân, cô cũng biết mà." Nhớ tới mấy tháng trước, Lý Sĩ Quần bán lương đổi tiền đút túi riêng, làm hại binh lính tiền tuyến lương thảo eo hẹp, Okamura cắn răng nghiến lợi nói, "Huống hồ, hắn đã từng là Đảng Cộng Sản, sau đó cũng từng làm gián điệp Quân Thống, phương thức gửi tin của Quân Thống chắc hẳn không xa lạ gì với hắn."

Những điện văn "Nhà hát lớn Tô Châu" kia, mặc dù sử dụng cách thức mã hóa của Quân Thống, nhưng cái kiều điên cuồng gửi tin này lại không hề giống với một gián điệp trầm ổn. Nếu là bản thân Lý Sĩ Quần tự biên tự diễn, vậy thì hợp lý hơn nhiều.

"Tamako, nếu tôi đoán không sai, sáng sớm hôm nay cũng là hắn lệnh cô đến hiện trường."

Lý Ninh Ngọc gật đầu, Okamura tự tin cười: "Thiết kế một trận ám sát nhằm vào bản thân, trên thực tế là vì mưu sát tư lệnh Nakamori, thậm chí còn thản nhiên sát hại thuộc hạ của mình, thật là diệu kế! Hừ, người Trung Quốc xảo quyệt."

"Nhưng hắn giết nhiều người Trung Quốc như vậy, cho dù là gián điệp ngụy trang, cũng không thể nào làm được đến mức độ đó." Lý Ninh Ngọc dừng một chút, "Đảng Cộng Sản và Quân Thống cũng sẽ không tiếp nhận thứ người như vậy."

"Tamako, không có địch nhân vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh cửu." Lời nói của Okamura tràn đầy khinh miệt, "Loại tiểu nhân lấp trái vá phải giống như hắn, sẽ không có chút trung thành hay tín ngưỡng đáng kể nào. Vì để lưu đường lui cho bản thân, thứ người như vậy có thể có hai tầng thân phận, thậm chí là nhiều tầng thân phận, đồng thời phục vụ cho nhiều thế lực chính trị. Nếu hắn đã từng phản bội Đảng Cộng Sản, Quân Thống, vậy thì hiện tại, cũng có thể phản bội Hoàng quân Nhật Bản!"

"Nếu thật sự như vậy thì, quá đáng sợ rồi..." Lý Ninh Ngọc nửa hiểu nửa không gật đầu một cái, chợt nhớ ra điều gì, biểu tình thoáng qua vẻ kinh ngạc, do dự hỏi, "Thiếu tá, không biết ngài còn nhớ hay không, ngày lão sư Nanzo bị đâm, tình cảnh cũng tương tự."

Okamura cười khổ một tiếng, hắn dĩ nhiên còn nhớ, lúc nghe được xe hơi Lý Sĩ Quần chết máy tránh được một kiếp, hắn liền liên tưởng đến cái chết của Nanzo Kumoko.

Ngày đó, trên đường từ Số 76 trở về Đặc Cao Khóa, xe hơi của Nanzo Kumoko đột nhiên nổ bánh, việc đổi bánh xe làm trễ nãi chút thời gian, vì để đuổi kịp thời gian họp, tài xế không thể không thay đổi lộ trình, đi một con đường tắt khác.

Sau đó, trên con đường kia, bọn họ gặp phải mai phục, người bên trong xe toàn bộ táng mệnh. Ban đầu, Đặc Cao Khóa hoài nghi tên tài xế kia, nhưng hoàn toàn không tra được đầu mối nào trên người hắn. Sau đó, chuyện này liền giao cho Thẩm Ngọc Điệp Số 76 điều tra.

"Bánh xe hư hại là do người làm ra, ban đầu không ảnh hưởng gì, nhưng khi lái xe được một
Advertisement
đoạn, liền sẽ nổ bánh. Bởi vì đã trải qua sửa chữa, cho nên tôi cũng không cách nào xác định bánh xe bị phá hư ở đâu và vào lúc nào." Hồi tưởng lại hồ sơ vụ án, vẻ mặt Lý Ninh Ngọc thương cảm mà nghiêm túc, "Tuy Giá Cô thừa nhận vụ ám sát lão sư Nanzo là hắn làm, nhưng khi tôi hỏi hắn làm thế nào thiết kế để cô ấy đi lên con đường mòn kia, hắn lại không nói ra được."

"Về sau, Giá Cô tự sát, Lý Sĩ Quần bảo tôi nhanh chóng kết án, vụ án kia liền bị gác lại." Lý Ninh Ngọc thở dài, "Tôi vẫn luôn cảm thấy, hung thủ đằng sau cũng không phải Quân Thống."

Trong mắt Okamura Katsuhiko lóe lên cừu hận, nếu Lý Sĩ Quần là phản đồ, vậy thì cái chết của Kumoko chẳng lẽ có ẩn tình khác. Hắn phải lập tức đem những chuyện này nói cho Fujiwara Kenji, khổ sở truy đuổi, hung thủ rốt cuộc sắp nổi lên mặt nước, hắn không kịp chờ đợi nữa...

Sáng sớm hôm sau, số 76 đường Jessfield.

Từ Mạn Trinh hùng hùng hổ hổ đi vào phòng làm việc của Lý Sĩ Quần, hai đêm chưa ngủ, cô mệt mỏi không chịu nổi.

"Chủ nhiệm, nghe nói đã có tin tức của Thẩm sở trưởng?" Thấy tâm tình Lý Sĩ Quần không tệ, xem ra Thẩm Ngọc Điệp đại nạn không chết, đoán chừng thương thế cũng không nghiêm trọng.

"Ừm, nói là chạy tới trường y gần đó, được một giáo sư cứu, hình như còn là bạn học chung trường lúc du học Nhật Bản. Hôn mê một ngày, sáng sớm mới tỉnh lại nhờ người báo tin, tôi đã cho người đến đón rồi."

Máy quay đĩa đang phát nhạc côn khúc, Lý Sĩ Quần an nhàn gật gù đắc ý. Sau chuyện ngày hôm qua, tất cả hiềm nghi đều chạy đến trên đầu Quân Thống, vụ án nổ bom xem như đã có kết luận, cộng thêm hắn vì vậy mà suýt chút nữa chết một viên đại tướng, cho nên Kê Minh Tự cũng buông tha cho Số 76.

Hữu kinh vô hiểm*, hữu kinh vô hiểm!

(*) có kinh sợ nhưng ko nguy hiểm

"Chủ nhiệm, hay để tôi thay ngài đến thăm Thẩm sở trưởng một chút?" Từ Mạn Trinh có mưu đồ khác.

"Không, tôi phải lập tức đến Nam Kinh, cô nhanh chóng giúp tôi sửa sang văn kiện. Buổi chiều về nhà nghỉ ngơi đi, mấy ngày nay cũng cực khổ rồi."

Từ Mạn Trinh âm thầm siết chặt quả đấm. Lý Sĩ Quần hiện nay là tỉnh trưởng Giang Tô, thường xuyên lui tới ba vùng Thượng Hải Tô Châu Nam Kinh, thời gian ở Số 76 cũng càng ngày càng ít. Tuy cô là bí thư cơ yếu chuyên dụng của Lý Sĩ Quần, nhưng dù sao cũng là người của Số 76, không thể lúc nào cũng theo bên cạnh hắn. Điều này đồng nghĩa với việc, cơ hội để bản thân giết được Lý Sĩ Quần sẽ càng ngày càng ít...

Ba ngày sau ——

Lý Ninh Ngọc cuối cùng cũng đem con chuột nhỏ ăn vạ trong nhà mình đuổi trở về Hàng Châu.

Rõ ràng chỉ là bả vai bị thương, Cố Hiểu Mộng lại xem cô như bệnh nhân bại liệt toàn thân để chăm sóc. Nằm mấy ngày, toàn thân như nhũn ra, nếu còn không ra khỏi cửa, sợ là ngay cả đường cũng không đi nổi.

Cô vừa phản kháng, Cố Hiểu Mộng liền lấy quân lệnh đè người: "Tôi lưu lại chiếu cố chị là mệnh lệnh của Lão Thương, chị phải nghe lời, cách mạng chưa thành công, đồng chí phải yêu quý thân thể."

Lý Ninh Ngọc giả vờ bất mãn, Cố thiên kim liền mặt dày vô sỉ dán lấy cô: "Hiện tại toàn Hỗ Hàng đều biết, Cố Hiểu Mộng tôi canh giữ trong nhà Thẩm Ngọc Điệp ba ngày hai đêm không ra cửa, thanh bạch của tôi đều bị chị phá hủy rồi, chị phải đối xử với tôi cho tử tế!"

"Hủy thanh bạch của cô chính là Thẩm Ngọc Điệp, liên quan gì đến Lý Ninh Ngọc tôi." Binh tới thì tướng chặn, hiện nay Lý Ninh Ngọc cũng đã học được bài của Cố Hiểu Mộng rồi. Nha đầu tinh quái này, lời hoang đường thế nào cũng nói được, cô rõ ràng cái gì cũng không làm.

Cố thiên kim bĩu môi, dáng vẻ tức giận, Lý Ninh Ngọc liền nhẹ nhàng bóp cằm cô một cái, bảo cô đàng hoàng ngủ.

"Chị Ngọc, không ngủ được." Cố Hiểu Mộng nắm tay Lý Ninh Ngọc, vọc ngón tay thon dài.

"Nhưng mà tôi muốn ngủ." Lý Ninh Ngọc làm bộ như không nghe thấy, trở người đưa lưng về phía cô.

Sợ Lý Ninh Ngọc áp đến bả vai, Cố Hiểu Mộng vội vàng đưa tay đệm dưới cổ cô. Ôn hương nhuyễn ngọc, cứ như vậy rơi vào trong ngực Cố Hiểu Mộng.

"Chị Ngọc, ngủ ngon." Chuột nhỏ hôn một cái lên lỗ tai Lý Ninh Ngọc, hài lòng nhắm mắt lại.

Lý Ninh Ngọc dưỡng thương bao nhiêu ngày, Triệu Tiểu Mạn liền sụp đổ bấy nhiêu ngày. Cho đến tối hôm qua, Khoa Tình Báo của Tiễu Tổng cuối cùng không chống đỡ nổi, Cố sở trưởng mới sáng sớm lưu luyến không thôi chạy về Hàng Châu chủ trì công việc, lúc từ biệt còn không quên học theo người phương tây, đòi người yêu cái hôn từ giã.

Trấn định trở lại, Lý Ninh Ngọc gõ cửa văn phòng Lý Sĩ Quần.

"Thẩm sở trưởng trọng thương chưa lành, sao lại gấp gáp đi làm lại như vậy?" Từ Mạn Trinh cười hỏi.

Lý Ninh Ngọc ôm một chồng văn kiện, thở dài: "Cô xem, tôi không ở đây mấy ngày, mật điện chờ ký tên liền chất đống nhiều như vậy, lại kéo thêm mấy ngày, còn không nước tràn Kim Sơn sao?"

"Chủ nhiệm ngày mai mới trở về, cô để chỗ này trước đi." Từ Mạn Trinh chỉ chỉ hộc tủ bên cạnh.

Hộc tủ có chút cao, Lý Ninh Ngọc giơ tay đặt văn kiện, nhưng bả vai bị thương, đột nhiên đau nhói một trận, văn kiện rơi vãi đầy đất, cô vội vàng ngồi xổm xuống nhặt.

"Tôi giúp cô." Từ Mạn Trinh nói xong cũng ngồi xuống, theo bản năng chìa ra tay phải song lại dừng nửa giây, bị Lý Ninh Ngọc không biến sắc nhìn hết vào trong mắt.

"Từ bí thư, tan việc cô có bận gì không?" Thu xếp xong văn kiện, Lý Ninh Ngọc đột nhiên hỏi.

Từ Mạn Trinh có chút chần chờ: "Sao Thẩm sở trưởng lại đột nhiên quan tâm đến tôi vậy?"

"Nếu không bận gì, cạnh bờ sông có một nhà hàng Tây không tệ, không biết Từ bí thư có thể nể mặt, cùng tôi đi ăn tối hay không?" Lý Ninh Ngọc biểu tình ung dung, ngữ khí lễ phép cẩn trọng.

Thẩm Ngọc Điệp đến Số 76 đã một năm, đừng nói là chủ động mời cơm, ngay cả người khác mời cô ta cũng trước nay không thèm để ý. Đột nhiên hẹn cô ăn cơm, chắc không phải Hồng Môn Yến đấy chứ.

Từ Mạn Trinh lắc đầu một cái, giả vờ ung dung trêu ghẹo nói: "Không đi đâu, tôi sợ bị người ta ghi hận. Cố tiểu thư hắt hơi một cái, chén cơm này của tôi liền khó mà giữ được."

"Thật không đi sao?" Lý Ninh Ngọc thu nụ cười lại, gằn từng chữ, "Thật đáng tiếc, nhà hàng đó cảnh trí rất đẹp, ở trên con phố ngay phía sau Ngân hàng Trung ương."

Bốn chữ kia dị thường chói tai, Từ Mạn Trinh nhìn chằm chằm Lý Ninh Ngọc, môi khẽ run.

"Thẩm sở trưởng, không gặp không về."

Truyện convert hay : Vân Gia Tiểu Chín Siêu Da Đát
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện