Khẩu Thị Tâm Phi (Bách Hợp)

Chương 29


trước sau

Advertisement
Buổi tối 8:30, sân bay thành phố B.

  Tống Liu và Trương Nhất Linh vừa xuống máy bay. Sân bay rộn rã tiếng nói, có rất nhiều người đón máy bay. Một vài người nhìn thấy Tống Liu và Trương Nhất Linh đi ra, họ bí mật nháy mắt với nhau rồi lặng lẽ đi theo hai người. Những bóng người lén lút phía sau nhanh chóng né vào đám đông, giả vờ là người qua đường. Tống Liu liếc nhìn họ, sau đó quay đầu tiếp tục đi ra cửa ra sân bay.

  Hai người vừa đi vừa nói chuyện, hành lý được gửi thẳng ra ngoài sân bay. Trương Nhân đang đợi hai người ở bên ngoài.

  Từ sân bay đến lối ra có một lối đi dài dưới hầm, sau làn sóng du khách, sẽ vắng vẻ một lúc. Tống Liu và Trương Nhất Linh đi cạnh nhau, Trương Nhất Linh thì vẫn đang nói chuyện điện thoại với Trương Nhân.

  Trương Nhân đang đứng bên ngoài sân bay, màn đêm đen kịt, cậu đứng bên cạnh xe, ánh đèn từ lối ra sân bay chiếu vào mặt. Một tay Trương Nhân cầm điện thoại, dựa vào xe. Soi bóng trong góc sâu, có một điểm sáng nhỏ, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm, đó là camera nhỏ.

  Trương Nhân nhìn bầu trời tối đen, thậm chí không có một ngôi sao trên bầu trời.

  Trương Nhân nói nhỏ vào điện thoại: "Hành trình của chị có thể bị lộ, cẩn thận, ngoài sân bay có paparazzi mai phục."

  Trương Nhất Linh đáp lại rồi lập tức cúp điện thoại. Đoạn cuối của lối đi ngầm này rất xa, phải rẽ hai khúc, nhưng cô nhìn lại thì thấy hai phóng viên ăn mặc như người qua đường đang lén lút phía sau.

  Cả hai tăng tốc độ, các phóng viên núp sau thấy phản ứng của hai người thì biết hai người đã phát hiện ra, chỉ đơn giản là tiếp cận ngay.

  "Trương tiểu thư, vui lòng đợi một chút--"

  Có người đuổi theo từ phía sau, vài phóng viên ăn mặc bình thường đột nhiên xuất hiện trước mặt. Khác biệt là bọn họ ngang nhiên giơ máy ảnh trên tay, hai nhóm người gần như bày ra tư thế xông lên vây quanh hai người. Chiếc micrô cũng được nâng lên, Trương Nhất Linh cẩn thận xác định. Đây có vẻ là phóng viên của báo tài chính.

  Các phóng bắt đầu đồn đại như thế này từ khi nào?

  "Trương tiểu thư, bên cạnh có phải là nghệ sĩ mới của Linh Long không? Cô có biết Linh Long đang thổi phồng cô ấy không?"

"Người ta đồn Tống Liu có quan hệ đặc biệt với Tiếu Đào, đó là lý do cô ấy có thể xuất hiện trong bộ phim" Lone Heart " đúng không? Về bức ảnh thân mật của Tiếu Đào với cô ấy được lan truyền trên mạng, Trương tiểu thư nghĩ sao?"

  "Giữa Tống Liu với Tiếu Đào có quan hệ nào không?"

  "Tống Liu có phải là nghệ sĩ mà Linh Long sẽ tập trung đào tạo trong năm tới không? Như mọi người đã biết, Linh Long có rất nhiều thực tập sinh, có rất nhiều người mới nổi ra mắt mỗi năm. Tại sao cô lại chọn Tống Liu? Tống Liu đặc biệt sao? Hay là có một bí mật nào khác? "

  Trong 21 năm cuộc đời. Trương Nhất Linh thuộc giới thượng lưu ở Thành phố B, sự nổi tiếng của cô khá tốt, cô gần như cách ly với giới truyền thông.

  Lần cuối cùng Trương Nhất Linh xuất hiện trước truyền thông là lúc cô phải tham gia buổi họp báo nơi Trương Nhân chính thức đảm nhiệm vị trí Tổng giám đốc Linh Long vài năm trước. Cô và Trương Nhân đã được đưa lên truyền thông một hai lần.

  Dù là trong giới tài chính hay giải trí, hầu như tất cả các phóng viên báo đài đều tò mò về Trương Nhất Linh. Bao nhiêu năm nay, Trương Nhất Linh hầu như chưa từng lên sóng, nên bây giờ cơ hội kiểu này chỉ là một lần trong đời. Sau khi biết về hành trình của cô, cánh phóng viên Paparazzi đã mai phục ở sân bay từ sớm đợi cô đi ra, chộp lấy những tin tức đầu tay đưa tin rầm rộ vào ngày mai.

  Trương Nhất Linh và Tống Liu đã bị bao vây giữa các phóng viên. Trương Nhất Linh nhiều lần tìm cơ hội rời đi, nhưng bị các phóng viên bao vây hết lần này đến lần khác. Chỉ có thể chậm rãi đi về phía lối ra. Khi cô không nói, câu hỏi của các phóng viên ngày càng gay gắt, thậm chí có người còn hỏi một câu vượt xa phạm vi chấp nhận được.

  "Trương tiểu thư, thái độ của cô là thừa nhận Tống Liu là do Tiếu Đào hậu thuẫn phải không? Có phải là đang ám chỉ thực sự có loại giao dịch trong ngành giải trí?"

  Ngay khi lời này nói ra, tất cả các máy quay đều nhắm vào Trương Nhất Linh. Cô để Tống Liu lặng lẽ ẩn sau lưng, ngụ ý nàng không được nói.

  Phóng viên đang hỏi thẳng mặt Trương Nhất Linh, nhưng thật ra mọi câu hỏi đều nhắm vào Tống Liu. Tống Liu không giống như những người trong làng giải trí. Lời này thật sự làm tổn thương người mới, mà người mới không có quyền nói. Bất kể là gì, sẽ được mọi người tìm hiểu kỹ lưỡng, sau đó sẽ sang một nghĩa hoàn toàn khác.

  Trương Nhất Linh biết cô không thể tránh khỏi, bên kia rõ ràng đang chọc tức cô, nếu cô không nói, cô sẽ không biết bao nhiêu phương tiện truyền thông nói Tống Liu có giao dịch mờ ám.

  Trương Nhất Linh nhìn người phóng viên trước mặt. Nhớ lại nhiều câu hỏi mà hắn vừa nêu ra.

  Tất cả máy quay đều chĩa về phía cô, sẵn sàng bấm máy bất cứ lúc nào, mọi người cùng chờ đón cái tít ngày mai.

  Trương Nhất Linh mỉm cười vừa phải, không tỏ ra xa cách hay gần gũi. Cô nhìn nam phóng viên đặt câu hỏi, cười nói: "Câu hỏi này, nếu tôi nói hai người đó không có giao dịch, anh sẽ tin?"

  Những phóng viên sửng sốt, nhìn nhau một chút, gật gật đầu, câu trả lời này chẳng có chút giá trị nào, ngay cả người ngoài cũng không tin.

  Nam phóng viên nói: "Cho nên, Trương tiểu thư đã thừa nhận Tiếu Đào có mối quan hệ đặc biệt với Tống Liu?"

  Trương Nhất Linh: "Tống Liu và Tiếu Đào không có mối quan hệ nào cả."

  Nam phóng viên đuổi theo: "Vậy thì bức ảnh trên Internet--"

  Trương Nhất Linh cắt ngang những gì hắn nói: "Nhân tiện, tôi có thể trả lời câu hỏi cuối cùng của anh."

  Nam phóng viên nhanh chóng nhớ lại những gì hắn vừa hỏi, nhanh chóng lặp lại từng chữ một: "Tống Liu có phải là nghệ sĩ mà Linh Long sẽ tập trung đào tạo vào năm tới không? Theo như mọi người đã biết, Linh Long có rất nhiều thực tập sinh và tân binh nổi bật ra mắt mỗi năm. Tại sao cô lại chọn Tống Liu? Có phải vì Tống Liu có gì đó đặc biệt không? Hay là có cái gì khác? "

  May mắn là hắn vẫn nhớ một đoạn dài như vậy.

  Tống Liu lúc này đã cùng cô sát cánh, đôi mắt xanh đen nhìn đám phóng viên đứng trước mặt, cũng không nói lời nào, vẻ mặt vẫn lạnh lùng.

  Chỉ là nàng đã có thể thu hút sự chú ý của mọi người bằng cách đứng đó.

  Đèn flash chiếu vào mặt nàng khiến làn da của nàng trông trắng hơn, thậm chí còn có chút nhợt nhạt. Một chiếc áo khoác màu đen khiến toàn bộ cơ thể nàng nổi bật hơn, không giống như có thật.

  Trong một thời gian, tất cả các máy quay đều thay đổi mục tiêu. Tống Liu vẫn không thay đổi. Với tiếng đèn flash chói lọi, máy ảnh tiếp tục ghi lại mọi nét mặt của nàng.

  Tuy nhiên, nàng luôn luôn bình tĩnh như vậy khiến người ta cảm thấy ớn lạnh không có lý do. Giống như một bông hoa quyến rũ nở trong băng tuyết.

  Nàng đóng vai Nữ Thần cũng không có gì lạ.

  Tất cả các phóng viên có mặt đều bất ngờ. Dù không mặc đồ hóa trang hay diễn xuất, nàng vẫn toát lên vẻ lạnh lùng của Nữ Thần núi tuyết.

  Một làn hành khách khác vừa xuống máy bay lướt qua trong hành lang, nhìn cảnh tượng này có chút kinh ngạc. Tự hỏi có phải ngôi sao lớn nào đó bị mắc kẹt ở sân bay hay không, nhưng hầu hết mọi người chỉ nhìn một cái, kéo vali rời đi.

  "Tống Liu thực sự là một diễn viên mới mà Linh Long đang tập trung đào tạo trong năm nay. Về ở cô ấy có gì đặc biệt, sau này các bạn sẽ hiểu." Trương Nhất Linh nói, "Thời gian sau, tôi sẽ là người đại diện duy nhất của cô ấy. "

  Ngay sau khi Trương Nhất Linh nói, khán giả được một phen dậy sóng.

  Tin từ đoàn làm phim "Lone Heart" đã đóng cửa không đưa tin.

  Trương Nhất Linh đích thân làm đại diện cho người mới, đây không phải là chuyện nhỏ.

  Nếu Trương Nhất Linh thực sự là đại diện của Tống Liu. Thì Tống Liu cần ôm đùi Tiếu Đào sao?

  Rõ ràng là không cần, Trương Nhất Linh chính là hậu thuẫn ổn định của nàng.

  Chuyện này rất khó hiểu, tính xác thực của bức ảnh đó là sai, ai đã đăng tải bức ảnh đó?

  Phương thức tấn công này rõ ràng là có chủ ý, chơi như thế này ở đỉnh của cơn bão rõ ràng là để dìm Tống Liu đến chết. Vậy ai lại có mối hận thù lớn như vậy với một người mới đến?

  Không ai biết.

  Hơn nữa, mối quan hệ giữa Tiếu Đào và Tống Liu mà người ẩn danh nói trên mạng phải được kiểm tra lại.

  Khi các phóng viên phản ứng, một đợt ném bom mới bắt đầu, các câu hỏi đặt ra đã hoàn toàn thay đổi. Mọi người bắt đầu tự hỏi làm thế nào mà Tống Liu lại được Linh Long chọn và tại sao Trương Nhất Linh lại làm đại diện cho nàng. Liệu có liên quan gì đến Trương Nhân hay không.

  Chuyện này thực sự không thuyết phục, không có bằng chứng suy đoán, họ sẽ không hỏi quá trắng trợn.

  Lúc này, xa xa có tiếng bước chân chậm rãi đi tới, phóng viên sắc bén nhìn lại, phát hiện chính là Trương Nhân đang đi qua.

  Tổng giám đốc hiện tại của Linh Long, là người thừa kế thứ hai của Trương Hoa, Trương Nhân.

  Trương Nhân thường xuyên xuất hiện trước các phương tiện truyền thông lớn, dù là trong lĩnh vực tài chính hay lĩnh vực giải trí, cậu và một số phóng viên cũng là bạn cũ, quan hệ rất
Advertisement
tốt.

  Khi Trương Nhân bước tới, các phóng viên nhanh chóng nhường đường. Trương Nhất Linh cũng thở phào nhẹ nhõm, dẫn Tống Liu ra khỏi vòng vây của các phóng viên. Các phóng viên cuối cùng cũng không còn đuổi theo hai người nữa.

  Trương Nhân cười nói: "Mọi người mau giải tán đi."

  Các phóng viên nghe xong đều gật đầu, Các phóng viên tụ tập với nhau thành từng tốp người rời đi.

  Trương Nhất Linh bị kẹp giữa Tống Liu và Trương Nhân. Thỉnh thoảng cô nói vài lời với hai người, nhưng Trương Nhân và Tống Liu không nói một lời nào. Chưa nói đến nói chuyện với nhau, thậm chí còn không giao tiếp bằng mắt.

  Nếu Tống Liu được Trương Nhất Linh ưu ái vì mối quan hệ của Trương Nhân thì ít nhất cậu và Tống Liu sẽ không thiếu giao tiếp như vậy.

  Vậy nếu không phải vì Trương Nhân, thì đó là gì?

  Dù không hiểu nhưng vẫn có chút gì đó kì quái.

  Nhưng họ không nhận ra Tống Liu đã không nói một lời nào trong suốt quá trình này.

  Phải nhiều năm sau, họ mới biết Tống Liu ít nói như thế nào.

  Trương Nhất Linh và Tống Liu lên xe của Trương Nhân. Cả hai ngồi vào ghế sau, Trương Nhất Linh dựa vào vai nàng thở phào nhẹ nhõm.

  Trương Nhân ngồi vào ghế lái, khởi động xe, nhìn Trương Nhất Linh trong gương chiếu hậu, hỏi: "Chị, cảm giác bị giới truyền thông vây quanh thế nào?"

  Trương Nhất Linh nhắm mắt lại, dựa vào vai Tống Liu. Cảm thấy thoải mái, cô chỉ đơn giản là nép vào vòng tay của nàng không chịu di chuyển.

  Hôm nay quay một cảnh buổi sáng. Hai người tạm biệt đoàn, thu dọn đồ đạc rồi chiến tranh với Chu Cẩm. Bây giờ lại bị các phóng viên bẫy. Trương Nhất Linh lên xe cảm thấy mình rất thoải mái. Cô nhắm mắt lại, lông mi vẫn còn rung. Dưới tiếng huýt sáo và ánh đèn đường vàng ấm áp, cô thậm chí còn cảm thấy mình thư thái. Lông tơ mịn dường như được nhuộm một lớp ánh sáng vàng, nghe được lời nói của Trương Nhân, cong môi nói: "Chị mệt rồi."

  Cô hiếm khi hành động như thế này.

  Trương Nhân nhìn cô qua kính chiếu hậu, tâm trạng không thể giải thích được, ngâm nga một bài hát không rõ, trong xe không có nhạc, một mảnh yên tĩnh thoải mái.

  Trương Nhân có chút hả hê nói: "Chị có biết mấy năm qua em trai của chị phải chịu đựng bao nhiêu không? Mới có như vậy chị đã kiệt sức rồi."

  Trương Nhân lại nói: "Nhân tiện, chị nghĩ ai là người đã đăng những bức ảnh lên mạng? Ai lại muốn gây chuyện với Linh Long của chúng ta đến vậy?"

  Bức ảnh được chụp khi Tống Liu đứng đối mặt với Tiếu Đào vào ngày đầu tiên. Chỉ vì góc chụp mà nó có vẻ rất ái muội. Đoàn làm phim "Lone Heart" có quy định bảo mật nghiêm ngặt, không ai ngoại trừ blog chính thức có thể lan truyền thông tin và ảnh về diễn viên. Hơn nữa những bức ảnh tai tiếng như thế này cũng rất lạ vào thời điểm này, rõ ràng là muốn kiếm chuyện đây. Lần đầu gặp mặt, hai người thậm chí còn chưa quen biết nhau, cả ê-kíp cũng hoàn toàn không biết nhau mà lại được ảnh chụp thế này.

  Cho nên, thứ nhất có thể thấy chuyện này đã được tính toán trước. Có lẽ không nhằm vào Tống Liu, mà nhắm vào Linh Long. Thứ hai, người lưu truyền bức ảnh không quan tâm đến quy định bảo mật của đoàn phim "Lone Heart", có thể có người hướng dẫn, cũng có thể là cố ý.

  Ngoại trừ Chu Cẩm, toàn bộ đoàn làm phim đều đến từ Linh Long.

  Hơn nữa, Chu Cẩm vẫn còn bất bình với Tống Liu. Chuyện này vừa hợp tình vừa hợp lý, không cần suy đoán thêm, chắc chắn là cô ta.

  Tống Liu nói, "Đó là Chu Cẩm."

  Trương Nhất Linh gật đầu đồng ý: "Đúng, là cô ta."

  Là tổng giám đốc của Linh Long, Trương Nhân hiển nhiên biết dàn diễn viên của bộ phim này. Cậu cân nhắc trong đầu để chắc chắn hơn.

Trương Nhân nói: "Mặc dù Chu Cẩm kiêu ngạo, cô ta không có khả năng làm việc lớn như vậy. Chuyện này rõ ràng là bởi vì Lộ Tín muốn kết thân với công ty chúng ta"

  "Vậy nên em mới có nhã ý đưa nữ chính cho họ."

  Nếu không có ý kiến của Lộ Tín, chắc chắn Chu Cẩm sẽ không dám một mình đối đầu với Linh Long.

  Trương Nhất Linh nhắm mắt lại, mím môi lắng nghe cậu nói. Không trả lời nép vào vòng tay của Tống Liu lần nữa.

  Trương Nhất Linh thì thào: "Đây là những gì sau này em sẽ trải qua, em có hối hận không?"

  Tống Liu biết Trương Nhất Linh đang nói tới cái gì. Đôi mắt xanh đen phản chiếu dưới ánh đèn vàng ấm áp, chỉ có một người trong đó.

  Người đó dựa vào trong vòng tay nàng, nói chuyện với nàng bằng một giọng nhỏ, dáng vẻ mệt mỏi của cô khiến tim nàng cảm thấy hơi đau, nhưng nàng chỉ có thể dùng tay xoa thái dương cô.

  Tống Liu nói, "Không."

  Trương Nhất Linh vẫn nhắm mắt lại, nghe thấy lời nàng nói, mỉm cười nói: “Có lẽ sau này em còn phải chịu nhiều thứ lớn hơn nữa, lại bị người ta tính kế nhiều hơn, đi trong vòng tròn này như đi trên lớp băng mỏng. Như thế có ổn không?"

  Tống Liu sờ sờ tóc cô, Trương Nhất Linh giống như một con mèo bị sờ soạng thoải mái, trong tay điều chỉnh tư thế thoải mái hơn, dường như sắp ngủ.

  Tống Liu thì thào: "Chị đã từng nói ... chị sẽ bảo vệ em."

  Quả thực cô từng nói sẽ bảo vệ nàng.

  Trương Nhất Linh bật cười, khóe môi cong lên. Tống Liu không thể không muốn hôn cô một cái thật sâu.

  Bọn họ gần đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của nhau. Nếu Tống Liu cúi người xuống là có thể chạm vào khóe môi cô, cảm giác hẳn sẽ mềm mại, giống như gió xuân lướt qua.

  Chuyện này này khiến nàng nghĩ đến nụ hôn tình cờ ở buổi đại hội thể thao.

  Cái chạm mềm mại, vừa đê mê như ngửi thấy mùi của mùa xuân.

  Rất tiếc là nàng không thể.

  “Có chuyện gì vậy?” Khi Tống Liu nghe thấy giọng nói của Trương Nhất Linh. Nàng đột nhiên hoàn hồn, thấy cô đã mở mắt, đôi mắt đen đó đang nhìn thẳng vào nàng. Giống như một cái móc, nó có thể móc vào trái tim của mọi người.

  "Em nhìn chị như vậy làm gì?"

  Tống Liu đảo mắt nhìn ánh đèn đường hắt qua cửa kính ô tô.

  Gió bắc ở thành phố B vẫn gào thét cuồng bạo, cây cối hai bên đường trơ

trọi, nhìn có chút kinh khủng.

  Tống Liu nhìn nó một lúc lâu rồi quay đầu lại nhìn Trương Nhất Linh, cô lại nhắm mắt, nàng cười nhẹ.

  "Sau vài năm, sẽ có vô hào quang tập trung vào em. Em là người giỏi nhất. Em sẽ nổi tiếng đến mức mọi người cần phải ngước nhìn."

  Trương Nhất Linh nhẹ nhàng nói, giọng nói rất nhẹ nhàng nên Tống Liu cần phải nghe kỹ mới có thể nghe rõ.

  "Chị thực sự không muốn em sống khó khăn như vậy."

  "Hơn nữa, nơi càng sáng, người ta càng không nhìn thấy thứ gì dưới chân."

  Tống Liu đưa tay ra, vuốt ve đôi mắt của cô, như thể đó là đôi môi của cô, hôn lên khóe mắt cô thật chặt.

  "Cho nên, đừng để nó làm mù mắt, em hiểu không?"

  Cô luôn không thích làng giải trí, từ nhỏ đến lớn đều bị tai mắt mê hoặc, thấy trong vòng lộn xộn không ít.

  Một người không có gì thì không có vấn đề, nhưng một khi đã có tất cả mọi thứ thì sự sa đọa chỉ là chuyện nhất thời.

  Cô không muốn Tống Liu như vậy.

  Sau một lúc, Tống Liu thì thầm, "Ra vậy."

  Trương Nhất Linh hoàn toàn yên tâm giao bản thân cho nàng, hơi thở của cô trở nên nhẹ hơn, chìm vào giấc ngủ.

  Ngón tay của Tống Liu chạm vào khóe môi cô, chạm nhẹ rồi đưa tay lên nhẹ nhàng áp lên môi mình.

  Giống như một nụ hôn gián tiếp.

Truyện convert hay : Tiên Đế Trở Về
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện