[Hp] Muốn Chết Không Muốn Sống

Chương 7


trước sau

Editor: Rosaline

Beta: Rosaline

Từ lần sau khi lúng túng không rõ trước đó, Voldemort khó có được đã ba ngày không có đi quấy rầy Harry, ba ngày!

Ngược lại không phải là nói y thực sự bởi vì sau màn đối thoại kia để cho y sinh ra khúc mắc gì, càng nhiều hơn vẫn là bởi vì y gần nhất vẫn luôn bận rộn với nghiên cứu tương quan trong lời tiên tri.

Lần trước từ chỗ cậu bé thu hoạch đến tin tức quả thật làm cho y có chút hoang mang. Nếu như y còn như trước đây quyết định đơn giản tin tưởng lời tiên tri như vậy, vậy chỉ cần trực tiếp giết cậu bé kia là được —— cho dù cậu là một Trường sinh linh giá. Thế nhưng, hiển nhiên, ngoại trừ lần trước tin tưởng lời tiên tri mà đưa đến hậu quả bi thảm, y cũng mơ hồ có một ít tư tâm muốn để lại tính mạng của cậu bé này ở trong đó.

Một cái tư tâm y sẽ không cùng bất kỳ kẻ nào nói, thậm chí cũng làm cho bản thân không rõ ràng lắm.

Trước khi hiểu rõ lời tiên tri rốt cuộc hiệu quả ra làm sao, pháp thuật của lời tiên tri có bao nhiêu ảnh hưởng tới sức mạnh thế giới, Chúa tể Hắc ám không dự định hành động thiếu suy nghĩ.

Người đàn ông thở dài một hơi thật sâu, y đem đống sách trước mặt đẩy ra, xoa xoa khóe mắt. Phát giác mình từ lúc sống lại trở về, hầu như thực sự không ít lần vì chuyện của tên nhóc này bận tâm lo nghĩ. Không được, y phải đi làm phiền đối phương một chút mới cảm thấy thoải mái, coi như là thuận tiện hóa giải một chút uể oải do nghiên cứu mấy ngày gần đây đưa đến.

Sau khi vì mình tìm đủ cớ, Voldemort đứng dậy hướng gian phòng kia đi đến.

Nhưng thời điểm khi y đứng ở chỗ quen thuộc kia, cũng không biết là xuất phát từ tâm lý gì, lúc này đây y nghĩ đến đột nhiên tập kích, liền trực tiếp dùng pháp thuật mở cửa, im hơi lặng tiếng đi vào.

Ngoài dự liệu của y, Harry cũng không có ở trong phòng làm cái cử động kỳ quái gì để cho y mở rộng tầm mắt, cũng không giống như ngày thường ngủ như chết.

—— cậu đang ngồi ở bên bệ cửa sổ, nâng cằm, cặp mắt màu xanh biếc xuất thần kia, kinh ngạc nhìn nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Không biết sao, ánh sáng gian phòng tựa hồ có chút lúc sáng lúc tối. Mà tư thái của cậu bé cũng là trầm tĩnh như vậy, hình như đã ngồi ở đằng kia rất lâu rồi. Cách đó không xa trên bàn cơm để bữa cơm gia tinh chuẩn bị, nhưng nhìn như cậu cũng không tính ăn, đồ ăn cùng bộ đồ ăn cũng đều hoàn hảo mà đặt ở phía trên, hơi nóng sớm đã biến mất, chỉ còn lại lạnh như băng. Toàn bộ hình ảnh an tĩnh mà trang nghiêm thoạt nhìn có loại cảm giác biến hoá kỳ lạ cùng kỳ diệu, để cho Voldemort không khỏi có chút kinh ngạc.

Y theo đường nhìn của Harry nhìn về phía ngoài cửa sổ, lại có chút ngạc nhiên đối phương rốt cuộc ở đây tập trung tinh thần nhìn chút gì.

Suy nghĩ chỉ trong chốc lát, bật người lại cảm thấy đáp án kỳ thực rõ ràng đến không thể lại rõ ràng hơn.

... Còn có thể là đang nhìn cái gì chứ? Ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng cũng tốt, cây cối xanh tươi cũng tốt, chim chóc bay lượn cũng tốt. Tất cả toàn bộ, chỉ hướng về phía hai chữ mà thôi —— tự do.

Một thanh thiếu niên Gryffindor như thằng nhóc thối Harry Potter vậy, chính là tuổi không chịu ngồi yên, có thể khóa được thân thể cậu, nhưng cũng không thể nào khóa được tim của cậu.

Nói trắng ra là, cậu trong ngày thường giả bộ không có vấn đề gì, thời điểm cùng mình vui cười lộ ra biểu tình buông lỏng ra sao, thế nhưng trong đáy lòng cậu, ở sâu trong nội tâm, vẫn là khát vọng trở lại cuộc sống gian khổ lại bi thảm của mình đi.

Hoàng hôn nơi xa mang theo ánh chiều tà màu vàng nhạt, rơi vào trên gương mặt trắng nõn của Harry. Lấn đến màu sắc của con ngươi xanh biếc hay thay đổi. Kỳ quái là, Harry cứ như vậy lặng yên nhìn phương xa, coi như cả người cũng liên miên thành phong cảnh mặt trời chiều. Chỉ là rõ ràng là ánh sáng màu ấm như vậy, thoạt nhìn lại có chút lạnh không rõ.

Voldemort phát hiện trong lòng của mình hình như bốc cháy lên một loại tâm tình vô cùng lo lắng không giải thích được.

Y đè nén cổ tâm tình kia, bất mãn trực tiếp mở miệng, phá vỡ yên tĩnh này.

"Ngươi đang nhìn cái gì?"

Nghe được thanh âm của người đàn ông, đối phương quay đầu lại, tựa hồ mới từ thế giới kia phục hồi tinh thần lại. Chúa tể Hắc ám mơ hồ cảm nhận được một ít bất an.

"Nhìn cái gì, trong lòng ngươi còn không rõ ràng sao?"

Chỉ thấy Harry chậm rãi quay đầu, độ ấm trong thanh âm trái ngược với tùy tâm cùng dịu dàng thường ngày, mà khi cậu quay mặt lại, Voldemort phát giác thần sắc đối phương cũng xa lạ đến phảng phất như hai người khác nhau. Giữa chân mày kia tràn đầy đều là không cam lòng cùng lạnh lùng kỳ quái.

Trong lòng của y phảng phất giống như bị vật gì tóm lấy, chậm rãi buộc chặt.

Tất cả cảnh tượng tựa hồ cũng có chút không đúng chỗ nào, ánh sáng như vậy, độ ấm như vậy, người như vậy, tất cả đều quỷ dị cực kỳ. Thế nhưng y lúc này lại không đi tỉ mỉ nghiền ngẫm, điều duy nhất y hiện tại muốn làm, chính là đem cổ hờ hững cùng chống cự trên mặt cậu bé đối diện xé rách xuống...

"Thế nào, ta còn tưởng rằng ngươi sau khi cùng ta gỡ xuống vỏ bọc, sẽ không nghĩ phản ứng lại ta chứ?" Harry tiếp tục chậm rãi nói. Cậu đem mặt quay qua, tiếp tục xem phong cảnh ngoài cửa sổ, giống như nhìn Chúa tể Hắc ám nhiều hơn một cái nữa cũng ngại.

Người đàn ông cũng không biết là bị thái độ của đối phương làm tức giận hay là bị chỉ trích trong ngôn ngữ cảm thấy bất an khó hiểu, nói chung, đây không phải là đối thoại y mong đợi, thế nhưng y vẫn phải tiếp tục đối thoại tiếp.

"Xem ra ngươi đều biết? Liên quan tới lời tiên tri." Y lên tiếng hỏi.

"Đúng vậy, không sai." Harry cười khẽ một tiếng, cùng ý cười bình thường không giống nhau, trào phúng trong độ cung khóe miệng người đàn ông chưa từng thấy qua. Cậu đem hai tay vây quanh trước ngực, vẫn không đem gò má kia xoay qua.

"Ngươi hiện tại đã biết, chúng ta phải là kết cục ngươi chết ta sống... Có phải chuẩn bị cấu xé tất cả những thứ nhìn như tốt đẹp này, rốt cục quyết định động thủ?"

"Ta hy vọng ngươi có thể hiểu rõ một chút, ngươi làm một tù nhân, cũng không có bao nhiêu quyền lợi đối với ta khoa tay múa chân." Voldemort nghe thấy mình có chút cấp thiết mà phản bác, "Vẫn là nói lỗ mãng của Gryffindor lại một lần nữa thúc giục ngươi đi tự tìm cái chết? Ngươi hẳn là trong lòng rõ ràng ta rốt cuộc có bao nhiêu loại biện pháp chế phục ngươi. Ngươi không cũng đã tự mình nói qua sao, ta cho dù không giết ngươi, cũng có thể dằn vặt ngươi —— "

Đó cũng không phải lời Voldemort nguyên bản muốn nói, thế nhưng tựa hồ giờ khắc này miệng mình đã nói ra trước khi suy nghĩ.

Harry quả nhiên cũng không có vì vậy khuất phục, cậu gần như là không sợ hãi khẽ cười ra tiếng, "Đúng vậy, tù nhân, ta sớm liền biết thân phận của mình, cũng đã sớm biết ta sắp đối mặt với số phận như thế nào..."

Chợt, biểu tình trên mặt Harry lại chuyển thành một loại tựa hồ nhìn hiểu rõ hết thảy cùng bi thương. Sau khi trầm mặc mấy giây, cậu như là nổi lên tâm tình tích lũy nhiều ngày, nâng đôi mắt lên, trừng mắt nhìn thẳng vào người đàn ông trước mắt, căm hận trong ánh mắt xanh biếc hầu như muốn tràn đầy ra.

"Nghe, Voldemort, ta Harry Potter cho dù có chết, cũng không muốn ở dưới sự cầm tù của ngươi đần độn sống qua ngày, chờ đợi kết cục bi thảm mình không biết. Ngươi đã nói tính mạng của ta đối với sự bất tử của ngươi có trợ giúp, mà thân thể ta bị linh hồn của ngươi làm bẩn như vậy, cũng không còn là ta của trước đây, như vậy —— "

Trong nháy mắt kế tiếp, chỉ thấy cậu bé lấy một loại tốc độ để cho Chúa tể Hắc ám cũng trở tay không kịp đánh về phía trên bàn ăn, cầm lấy cái nĩa bạc trên dó, cấp tốc lấy hết sức lực mà đâm vào lồng ngực của mình ——

"Ta vẫn là sớm một chút chết đi thì tốt hơn!!"

—— máu.

Máu tươi màu đỏ, đầm đìa từ ngực của cậu bé từng dòng một mà chảy ra, Voldemort cảm giác mình phảng phất bị cố định ở tại chỗ, cả người cứng ngắc, tất cả lực lượng trong thân thể tựa hồ cũng vào giờ khắc này bị đông lại.

Câu thần chú cũng tốt, pháp thuật cũng tốt, y tựa hồ hoàn toàn không nhớ rõ. Y chỉ nhìn thấy một mảnh màu đỏ kia. Chúng nó như là quỷ quái giương nanh múa vuốt, hướng phía mình điên cuồng mà lan tràn qua đây.

Trong tầm mắt, trong đầu, toàn bộ đều có. Chúng nó cướp lấy toàn bộ hành động của mình, chỉ còn lại chút hô hấp cùng không khí có chút trầm muộn.

Mà y càng không muốn thừa nhận chính là, dưới thân thể kinh ngạc đến ngây người không che giấu được cảm xúc mình chẳng bao giờ cảm thụ qua, tâm tình khẩn trương mãnh liệt như vậy, chúng nó đang kêu gào phủ định. Phủ nhận sự thật ——

Điều đó không có khả năng, Harry Potter không có khả năng, cứ như vậy
chết ở trước mặt của mình!

Y không cho phép! ——

Trong nháy mắt kế tiếp, Voldemort phát hiện thân thể mình run lên. Trước mắt là trang giấy cùng sách vở mình bày khắp trên bàn.

Trong thư phòng yên lặng, chỉ có một mình mình, trang sách dưới cánh tay bị sấn ra một chút nếp uốn.

—— y lại đang ngủ trên bàn khi đọc sách.

Càng không thể tượng tưởng được là, y dĩ nhiên mơ thấy Harry Potter, cậu bé đại nạn không chết kia, mơ thấy... Cái chết của cậu.

- ------------------------------

Đại khái là gần nhất mình thực sự bởi vì chuyện tình lời tiên tri làm thần kinh khẩn trương cùng với có chút mệt nhọc quá độ, thế nhưng...

Cái này nói không thông.

Hết thảy những gì trong mơ đều có vấn đề.

Như là loại trình độ tự sát này, y tùy tùy tiện tiện động một ngón tay là có thể làm cho đối phương dừng lại, không, ngón tay cũng không cần động, pháp thuật không đũa phép đều có thể giải quyết sự tình. Y ở trong mơ cư nhiên liền trơ mắt nhìn tất cả phát sinh ở trước mắt mình.

Không không không không, sai, thái độ của cái thằng nhóc thối kia mới là vấn đề lớn nhất, nó cho là nó là ai?

Voldemort vừa mới tỉnh lại, đầu óc cũng đã hiếm thấy loạn thành một đoàn tê dại. Y cau mày xoa xoa khóe mắt.

Y hít sâu một hơi, bỏ xuống suy nghĩ không ngừng loạn, nỗ lực thanh không đầu óc của mình, đi khỏi thư phòng, suy nghĩ mà thong thả bước chân trong trang viên lớn, cũng không biết cụ thể là chuẩn bị đi đâu.

Nhưng mà, thời điểm chờ y phản ứng kịp, bước chân chạy tới cửa phòng của cậu bé kia cách đó không xa.

- ------------------------------

Voldemort sửng sốt một cái chớp mắt, thở dài. Mà thôi, đi liếc mắt nhìn cũng tốt. Tránh cho thằng nhóc kia chạy đến trong giấc mơ của y quấy rối.

Y tức giận vừa nghĩ, vừa đẩy ra cánh cửa kia.

Sau khi vào cửa hô hấp của y ngay lúc đó trong nháy mắt cứng lại.

Y thấy...

Y thấy cái thằng nhóc tóc đen mắt xanh biếc kia đang ngồi ở bệ cửa sổ bên cạnh bàn, mặt hướng cảnh sắc bên ngoài.

Tuy rằng ánh sáng không kỳ quái giống trong mơ, vị trí cũng hơi khác. Y thậm chí thấy không rõ biểu tình cụ thể trên mặt cậu bé. Cậu bé lúc này nâng má còn thỉnh thoảng lắc lắc đầu, động tác nhàn nhã cũng cùng bức tranh vô cùng nghiêm túc trong mơ hoàn toàn không đồng nhất.

Thế nhưng.

Y chính là không khỏi lại cảm thấy căng thẳng trong lòng.

"... Ngươi đang làm gì."

Voldemort buồn bực hỏi.

Harry không trả lời y, hình như căn bản không nghe được câu hỏi của y, người đàn ông đột nhiên có chút khẩn trương. Gia tăng âm lượng, "Potter!"

Sau đó, chỉ thấy cậu bé buông lỏng, nâng đầu xuống một cái, cậu bé quay đầu, vẻ mặt mờ mịt cùng mệt mỏi, thanh âm cũng mơ mơ màng màng."A?"

... Được rồi, hiển nhiên, cậu vừa ngồi ở đằng kia ngủ gật.

Nhìn phản ứng nửa tỉnh này, cùng với biểu tình trước sau như một trên gương mặt đó, Voldemort cảm thấy từ sau khi tỉnh mộng cảm giác lo lắng trong tim mình vẫn không hiểu được cũng rơi xuống.

Mơ chính là mơ mà thôi, mình bất quá là bị chuyện tình lời tiên tri làm phiền muộn nên có chút đa tâm mà thôi.

"Ngươi sao lại ngồi ở đó ngủ gật? Nagini đâu?"

Harry gãi đầu một cái, hình như lúc này mới nhận ra trong phòng xuất hiện vị khách không mời mà tới này, lập tức lộ ra biểu tình ghét bỏ như mọi khi, nói, "Nga... Ta cũng không nhớ rõ, chính là ngồi ở đây ngắm phong cảnh, kết quả không hiểu sao liền ngủ. Cô nàng... Hình như đi vào rừng rậm phụ cận rậm đuổi thỏ rừng chơi rồi." Cậu ngáp một cái. "Làm sao vậy, có chuyện gì không?"

Voldemort nhất thời nghẹn lời. Trên thực tế, y căn bản không có chuyện gì khẩn yếu hoặc là lý do thích hợp đến chỗ người này, y bất quá là nghĩ liền tới. Cũng không thể thực sự nói, ta vừa ngủ trưa nằm mơ, mơ thấy ngươi lại tự sát, máu chảy đầy đất, sau đó bỏ chạy tới thăm ngươi?

Cái này quá không thực tế. Chúa tể Hắc ám không cùng bất luận kẻ nào chia sẻ ác mộng của y.

Bất quá, như đã nói qua, y đường đường một Chúa tể Hắc ám, có chuyện gì còn phải cùng cái này thằng nhóc báo cáo sao?

Y ho khan một chút, nói, "Không có việc gì, chính là nhìn ngươi còn sống hay không."

Harry có chút không biết nói gì, "Hả?"

Voldemort không để ý đến, tiếp tục vênh mặt hất hàm sai khiến mà nheo mắt lại hỏi."Ngươi mới vừa nói, ngồi ở đây ngắm phong cảnh? Không phải là muốn tính kế chạy trốn gì đó đi?"

Cậu bé sửng sốt một giây, sau đó lộ ra một biểu tình không giải thích được, "... Cái gì chứ, ngươi suy nghĩ nhiều quá đi." Cậu đứng dậy, duỗi người giãn lưng, dụi dụi con mắt. "Ai, ta đây không phải là mới vừa được ngươi trị thị lực cho tốt sao, có người nói nhìn về phía xa có trợ giúp bảo trì thị lực tốt, ta chính là không muốn lại biến trở về cận thị mà thôi, ai biết nhìn một chút liền ngủ mất."

Voldemort: "..."

"Đừng nói, ta cảm giác còn rất hiệu nghiệm, hiện tại tổ chim trên cành cây xa nhất kia ta đều thấy được! Trong tổ kia còn có bốn quả trứng!"

Giữa lúc Voldemort chuẩn bị tổ chức ngôn ngữ nói chút gì đó đến công kích thằng nhóc ngu xuẩn này một chút, rầm một tiếng, gia tinh Moni mang theo bữa cơm định lượng mỗi ngày đúng giờ xuất hiện.

"Cậu Potter! Bữa com của cậu xong rồi!"

Vừa dứt lời, gia tinh phát hiện Voldemort cũng ở bên trong phòng, mắt to hưng phấn ban đầu lập tức dính vào một tia sợ hãi. "Chủ, chủ nhân! Xin lỗi quấy rối ngài!"

Voldemort không có để ý gia tinh, y chỉ là an tĩnh nhìn chằm chằm bữa cơm trên bàn, không nói một lời.

Harry bị ánh mắt quỷ dị của đối phương khiến cho có chút sợ hãi, bữa ăn tối này có vấn đề gì không? Chúa tể Hắc ám chưa ăn cơm đói bụng đến muốn hoảng sao? Cũng sẽ không...? Y có đúng hay không cảm thấy Moni làm gì đó tương đối ăn ngon, hối hận đem nó đưa cho ta? Oa, hay là chuyện ta lừa gia tinh cho mình nhiều hơn chút thịt bị y biết?

Harry cất dấu hỏi đầy đầu, ở dưới ánh mắt cổ quái của Chúa tể Hắc ám có chút bất an đi tới chuẩn bị ngồi xuống dùng cơm.

"Ngươi... Ngươi muốn cùng nhau ăn sao?" Suy nghĩ một chút, mặc kệ nói như thế nào đây cũng là địa bàn của người ta có đúng hay không.

"Không cần."

"Oh... Vậy được rồi." Harry càng cảm thấy kỳ quái, người này không có vấn đề gì đi?

Cậu không biết là, Chúa tể Hắc ám nhìn chằm chằm không phải là bữa cơm, mà là cái nĩa bạc trong bộ đồ ăn.

Cậu cũng không biết, mình đã từng ở trong giấc mơ đối phương, dùng cái nĩa ăn này tiến hành một trận tự sát sinh động mà rất thật.

Chỉ thấy người đàn ông bỗng nhiên dừng nhìn chăm chú, bước nhanh đi tới bên cạnh bàn ăn, lấy ra đũa phép nhẹ nhàng vung lên, sau đó, không hề báo động trước, cái nĩa bạc kia cứ như vậy biến mất. Thao tác mau lẹ, động tác tinh luyện, Harry không khỏi ngây ngẩn cả người một lúc lâu, cậu nháy mắt một cái.

—— chờ một chút, Chúa tể Hắc ám đem bộ đồ ăn của cậu biến mất? Y đây là biểu diễn cái gì? Vì sao?

Voldemort không để ý đến biểu tình kinh dị của Harry, khô cằn mà nói, "Sau này, ngươi chỉ được dùng muỗng ăn."

Harry: "????"

Đây rốt cuộc là một tình huống gì?

Nói xong, người đàn ông không có lưu lại bất kỳ lời nói nào, cứ như vậy rời khỏi phòng của cậu. Lưu lại Harry cùng gia tinh vẫn như trước duy trì tư thái cúi mình run lẩy bẩy.

Qua vài giây, Harry phục hồi tinh thần, cậu nhìn dĩa mì Ý thịt bốc hơi nóng trên bàn một chút, lại ngây dại.

Chờ chút, ai có thể nói cho cậu biết, rốt cuộc nên dùng một cái muỗng đến ăn mì như thế nào?!

- ------------------------

*Chương này tương đối ngắn, ta cam đoan chương dưới vừa dài vừa ngọt ~ hì hì hi

← Chương trước: Chương 06←

→Chương sau: Chương 08→

Truyện convert hay : Vương Nữ Nhân Ai Dám Động

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện