Hợp Đồng Định Mệnh

Người Trong Xe


trước sau

Advertisement
Hiếu Mẫn cảm thấy vui mừng khôn xiết , mắt thấy người đàn ông trẻ tuổi, bộ dáng ôn nhu ..bước xuống xe , tiến về phía cô...

Hiếu Mẫn lấy hết sức hét lớn...

-" Anh ơi !!!! cứu tôi...họ muốn bắt cóc tôi.Xin anh cứu tôi với...Cứu tôi...cứu tôi..."

-" Im miệng ..."

Tên áo đen quay sang quát cô...tay hắn còn bóp cổ tay mãnh khảnh ...làm Hiếu Mẫn đau buốt ...

Nhưng Hiếu Mẫn nào chịu im lặng...Cô càng la hét dữ dội hơn...

Mọi hi vọng cô điều đặt vào người đàn ông này...nếu người này không cứu được cô..Cô không dám nghĩ Phó Kiến Nghị sẽ làm gì với cô...

-" Cô à..đã xảy ra chuyện gì?"

Ánh mắt cười như không cười của Nhân Tĩnh nhìn qua hai người đàn ông...Rồi lại rơi trên người Hiếu Mẫn..

-" Cứu.... cứu tôi ...họ muốn..."

-" Không phải chuyện của anh..Anh nên xem như không thấy gì...Đừng ngu dại mà nhún mũi vô chuyện này...Nếu không hậu quả anh gánh không nổi đâu.."

Tên áo đen không để Hiếu Mẫn nói hết..hắn kéo mạnh tay cô, giao cho tên còn lại..tiến đến một bước chắn ngang trước mặt Nhân Tĩnh..

Tưởng sẽ làm cho đối phương e sợ...Nhưng Nhân Tĩnh giống như không quan tâm đến lời hắn nói..nhún vai trào phúng ...

-" Nếu tôi vẫn muốn đem cô gái ấy đi cùng thì sao "

-" Hừ..mày nghĩ mình có khả năng đó "

Vừa nói hắn vừa đưa khẩu súng đen ngòm..

chỉa vào giữa trán của Nhân Tĩnh....Cả người Hiếu Mẫn run rẩy..

Nhân Tĩnh thì lại bình tĩnh, môi mỏng còn nhếch nhẹ...

Nhưng câu trả lời cũng sớm được có đáp án..

Lúc này chỉ thấy trong xe của Nhân Tĩnh...

hai người đàn ông bước ra..bộ dáng cách ăn mặc giống y hệt Nhân Tĩnh..chỉ tiếc là khuôn mặt họ quá lạnh...một lời cũng không nói , đưa súng chỉa về phía hai thuộc hạ của Phó Kiến Ngụy..

Cảnh tượng gì đây..Thật sự quá khủng khiếp..!!

Hiếu Mẫn cứ ngỡ mình đang đóng phim....hay xem một bộ phim hành động nào đấy...

Nhìn họng súng hạng nặng đang uy hiếp tính mạng mình..hai tên áo đen từ hung hăng chuyển sang biến sắc...

Lúc này bọn chúng mới nhìn rõ , ngoài hai người đàn ông đứng bên cửa giơ súng về phía họ..Bên trong vẫn còn một người khác...Vì xe ngừng lại nơi ngược ánh sáng...

mà trong xe lại tắt đèn..nhờ ánh đèn xe phía ngoài..bọn chúng chỉ thấy được góc mặt nghiêng của người đàn ông đó trong ánh tối mập mờ . Khuôn mặt góc cạnh sắc nét...Anh ta ngồi dựa vào ghế, vóc dáng cao lớn..bàn tay dường như đang nghịch bật lửa...Bộ dáng ung dung như đang xem kịch vui...Đôi mắt trong ánh tối nhếch nhẹ như nhìn bọn họ châm chọc..Chỉ cần ngồi đó không cần làm gì nhưng dường như cả người đàn ông đó , điều tỏ ra khí lạnh một sự uy quyền bá vương ..

Từ lúc hai bên đọ súng , ánh mắt xinh đẹp của Hiếu Mẫn cũng đã rơi vào người đàn ông đang ngồi trên xe...Không hiểu sao cô có cảm giác ớn lạnh khi nhìn người đàn ông đấy...Chỉ cần nhìn sơ qua , cũng biết những người muốn giúp cô điều là thuộc hạ của người anh ta...Đúng ra cô không nên sợ hãi mà phải cảm kích...nhưng trong lòng trỗi dậy một cảm giác không rõ..nhất là khi anh ta xoay mặt nhìn cô , đôi mắt trong ánh sáng mập mờ như lóe sáng..sắc bén thâm sâu..

bỗng tim Hiếu Mẫn bất ngờ run nhẹ....

Nhân Tĩnh cũng chẳng rãnh đùa dai với họ... Anh mắt thích cười một giây trước lúc này sắc lạnh đến đáng sợ..Anh ta lấy tay gạc cây súng trên trán mình ra...không biết từ bao giờ,trê tay Nhân Tĩnh đã có một cây súng đặt ngay ngực người đàn ông đối diện...môi nhếch lên nụ cười xem thường...

-" Mấy người nói xem..tôi có khả năng không...?"

Tên áo đen biết mình rơi vào thế bí , còn thân phận của những người này chắc chắn không đơn giản chút nào..âm thầm nuốt nước bọt..Ra hiệu cho tên phía sau thả Hiếu Mẫn ra...Hai tên giơ tay qua đầu..thụt lùi từng bước...đến khi xác định bọn người Nhân Tĩnh không có ý làm khó bọn họ..mới xoay người lên xe rời đi...

Hiếu Mẫn cả người bủn rủn ,thở hắt ra..cô gượng gạo nhìn Nhân Tĩnh..

-" Cám ơn ...anh rất nhiều..."

-" Không cần cám ơn tôi..Tôi chỉ làm theo chỉ thị mà thôi.."

Anh nở nụ cười hiền hòa..mắt xẹt vào trong xe..Hiếu Mẫn cũng nhìn theo ....

Nhưng cô lại không có can đảm muốn hỏi thêm về người ra lệnh cho anh ta hay trực tiếp nói lời cám ơn người đàn ông thần bí kia...Hiếu Mẫn cười nhạt...

-" Dù sao..cũng cám ơn các anh rất nhiều.."

Nhân Tĩnh như đọc được suy nghĩ của cô..anh ta định nói thêm...bất giác ánh đèn xe chiếu vào mặt.. anh cau mày lấy tay che mắt...Chiếc xe nhanh chóng ngừng lại ngay Hiếu Mẫn..Bộ dáng Tiểu Du không giấu nổi lo lắng.. Vừa xuống xe cô gái nhỏ đã chạy đến bên cạnh Hiếu Mẫn nắm lấy tay cô..dò xét từ trên xuống dưới...

-" Chị..chi không sao chứ..sao bộ dạng chị lại như thế này ...."

Bộ dáng Hiếu Mẫn lúc này có chút chật vật, váy áo xốc xếch, máy tóc cũng trở nên tán loạn..khuôn mặt trắng bệch vẫn chưa lấy lại sắc hồng...Hỏi sao Tiểu Du không hốt hoảng cho được...

-" Chị không sao em đừng lo.."

Lúc này Tiểu Du mới để ý đến ngưới đàn ông bên cạnh...bỗng cô cau mày...

-" Anh ta làm gì chị đúng không ?"

Hiếu Mẫn chưa kịp ngăn cản ..Tiểu Du đã quay qua trừng mắt với Nhân Tĩnh, muốn hỏi rõ lí do..... Nhân Tĩnh không những không nổi giận còn nhìn Tiểu Du nhếch môi thích thú ánh mắt mang chút khiêu khích..rồi quay sang Hiếu Mẫn

-" Có người đón cô rồi..Chúng tôi đi trước đây...."

-" Vâng ...cám ơn anh.."

Tiểu Du bị coi là người vô hình..trừng mắt nhìn anh ta lên xe.....nhưng chiếc xe lại cố tình không chạy ....

Hiếu Mẫn chợt hiểu ra..vội vả lôi Tiểu Du lên xe....Có lẽ những người đó , sợ bọn cô ở lại không an toàn..nên muốn cô rời khỏi nơi này , khi bọn họ đang ở đây...

-" Đi nào..lên xe chị sẽ kể em nghe..."

Tiểu Du mở cửa cho Hiếu Mẫn.. còn mình vòng qua bên cửa khác...hai chiếc xe ngược hướng , chậm rãi lướt qua nhau..

Hiếu Mẫn không kìm chế được cảm giác tò mò...Ánh mắt hướng nhìn người đàn ông trong xe ...Chỉ thấy anh ta ngã đầu ra sau ghế..như đang dưỡng thần...

Chỉ là góc nghiêng một bên mặt..nhưng Hiếu Mẫn có thể biết được , vẻ ngoài người đàn ông chắc chắn rất đẹp mắt...

Truyện convert hay : Tà Đế Triền Sủng: Thần Y Cửu Tiểu Thư

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện