Thông tin truyện Hồng Ngạn

Hồng Ngạn

Tác giả:

Lượt xem:

183

Trạng thái:

Đang cập nhật

Nguồn Truyện:

sưu tầm
Đánh giá: 7/10 từ 14064 lượt

Đọc truyện Hồng Ngạn Full.Văn Án :Tác giả: Mộc

Thể loại: Cổ trang đam mỹ, niên hạ, huyền nhuyễn, hồi sinh, HE, sủng.Văn án:

Trường Tương Tư tỉnh dậy sau một giấc mộng hoang đường, người y đẫm ướt mồ hôi, cảm thấy có chút ngột ngạt, nhích người một chút nhưng bất thành, liền vung tay đánh vào cái tay đang siết chật eo y kia, mắng " ai cho đệ xuất hiện đột ngột lúc người ta đang ngủ như vậy?"

Người bên cạnh bị đánh bị mắng, thay vì giận hắn lại cười rộ lên, tay thêm siết chặt, rúc vào người y thêm gần, cảm nhận được mùi mồ hôi đang chạm vào chóp mũi " Ngủ say như vậy, thế này nhỡ hái hoa tặc xuất hiện cướp đi thì ta biết làm sao?"

Chóp mũi của hắn cứ như con sâu con, thích thú mà bò lên cái cổ Trường Tương Tư, làm y sinh nhột, bật cười rộ lên, giữ người lại " Thì cho Ngưu Lang quân nếm mùi đau khổ, tại sao lại đột ngột trở về, biên cảnh vẫn ổn?"

Lãng Ngưu bị kéo lại nhưng vẫn kịp đặt nụ hôn bên cái cổ trắng kia, hắn khom người, âu yếm vuốt ve cái người nằm bên dưới, khi này lại hạ thấp trọng tâm thì thào bên tai Trường Tương Tư " Biết huynh xa ta sẽ gặp ác mộng, nên ta không ngại đường xa, từ biên cảnh về Thần Phù ru huynh an giấc đêm nay, chân thành như vậy phải chăng nên được thưởng?"

Trường Tương Tư bị người ghẹo đến nhột tâm thức, lại kéo người trở về tư thế đứng đắn, y lấy uy nghiêm của bật trưởng bối mà răn dạy " Giữa cái tư và cái chung, Ngưu Lang Quân lại bỏ lớn chọn nhỏ, không hoàn thành chức trách lại chạy về đây vì tư tâm, không phải thưởng mà là phạt"

" được" Lãng Ngưu cười hiếp mắt " là Trường ca thì thưởng hay phạt ta đều mãn nguyện hết"

Nhìn hắn với bộ dáng ngốc như vậy, Trường Tương Tư cứng miệng nhưng lòng nào nỡ, vỗ lên lưng hắn mấy cái " lại đây"

Lãng Ngưu ngoan ngoãn nghe lời, kề sát đầu xuống, đôi tay ôm lấy hai má y, cọ nhẹ vào trán y" Trường ca, ta lạnh, sưởi ấm cho ta đi"

Trường Tương Tư đang vuốt ve tấm lưng rộng kia, khi này nghe người bên trên làm nũng, y vỗ mấy cái nghe rỏ tiếng" đừng được nước đẩy thuyền, ta vì nghĩ tình đệ đi đường khuya hứng gió lạnh nên mới bỏ qua không xử lí đệ, lần sau không được tùy tiện như vậy nữa"

Lãng Ngưu cười ngọt, hôn lên cái trán lạnh lẽo kia, hôn dài xuống từ khóe mắt đến đôi má" Trường ca, huynh có biết, khiến ta tùy tiện như vậy trên đời chỉ có một người, nếu huynh trị tội ta vì tư tâm cũng nên phạt y tội chủ mưu hại ta rơi vào thế cuộc thảm như vậy"

Khi hắn muốn hạ nụ hôn xuống đôi môi nhạt, đã bị Trường Tương Tư vươn tay ngăn lại" Giỏi nhỉ, lo đệ lạnh, đệ lại tìm cách bắt tội, y làm gì để bị đệ gọi là chủ mưu rồi?"

Lãng Ngưu bị cản lại vẫn không có ý định dừng lại, hắn nghiêng đầu gặm nhấm từ xương hàm qua vành tai, khi này buông cái thở dài " Y không làm gì đã khiến ta sống dở chết dở như vậy, nếu thực sự làm gì, lúc đó ta sẽ thảm hại như thế nào nữa? Trường ca, phạt y đi, phạt y một đời này chỉ được nghĩ về Lãng Ngưu ta, đến cả mơ cũng phải mơ về ta, không được phép mơ mấy cái ác mộng phiền phức kia. Ta muốn bám y cả đời này, sáng tối không rời, Trường ca phạt y đi, y bị hành hạ như vậy, ta mới mãn nguyện trong lòng"

Trường Tương Tư nhìn ra đóm lửa đang cháy vượng trong mắt đối phương " đệ... đệ nhìn người khác bằng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống như vậy, sẽ làm người ta sợ..."

"Không có người khác, Lãng Ngưu chỉ hướng về người, là đau khổ hay hạnh phúc, là đơn phương hay mãn nguyện, đều dành cho người cả. Trường ca, huynh rỏ hơn ai mà, ánh mắt này chỉ dành cho huynh, vũng mực này chỉ cho mình huynh sa chân vào, ta yêu huynh chân thành như vậy..."

Trường Tương Tư cũng không rỏ lí do, đứa nhóc này, tại sao mỗi thời khắc qua đi bên cạnh y, hắn lại thêm cuồng si như vậy...


Bình luận truyện