HÔN NHÂN CUỐI CÙNG: VỢ XIN ĐỪNG LY HÔN

Chương 50: Tịch Mộ Như Sẽ Chọn Ai?


trước sau

Đôi mắt thâm thúy dưới chiếc mũ trên đỉnh đầu phát ra ánh sáng sắc lạnh, hướng về phía Nam Cung Tần một cách lạnh lùng, giọng nói lãnh đạm thốt ra từ miệng đã không thể nhìn thấy môi: "Chủ tịch Nam Cung, tôi cần phải nhắc nhở anh, tôi đã nắm rõ sự việc rồi nói, Tịch Mộ Như bây giờ là vợ tôi, tôi không quan tâm trước đây anh có quan hệ gì với Tịch Mộ Như. Nhưng sự thật bây giờ cô ấy là vợ tôi, vây nên phiền Nam Cung chủ tịch đến nơi khác tìm một người phụ nữ hiền lành khác."

"Hả, Mộ Như có phải là vợ của anh không? Ông Tịch là người hiểu rõ câu hỏi này nhất, tất cả mọi người trên thế giới đều biết rằng chủ tịch Đông Phương đã kết hôn mười ngày trước với Tịch Mộ Tuyết." Khuôn mặt Nam Cung Tần tràn ngập sự chế nhạo. Rồi quay mặt sang Tịch Viễn Trình nói: "Ông Tịch, xin hãy nói cho Chủ tịch Đông Phương biết ai là người đã làm lễ đính hôn với Chủ tịch Đông Phương. Vào hôm hôn lễ, rất nhiều khách mời cùng với mục sư có thể làm chứng người vợ mà Chủ tịch Đông Phương đã cưới là ai? "

Tịch Viễn Trình không nhịn được thầm đưa tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán, bởi vì Nam Cung Tần và Đông Phương Mặc đều là thần, ông thực sự không dám xúc phạm ai trong số họ.

Vì vậy, ông ta mạnh dạn nói: "Tịch tiểu thư, chính là cô gái Mộ Tuyết đã lập hôn ước với cậu. Mặc dù Mộ Như đã thay thế Mộ Tuyết khi kết hôn, nhưng cái tên trong lễ cưới vẫn dùng tên của Môn Tuyết. Lúc đó, mục sư cũng đã đọc tuyên thệ giữa cậu và Mộ Tuyết Mộ Tuyết  đào kết hôn, tất nhiên là lỗi của chúng tôi, nhưng Mộ Tuyết không dám kết hôn với cậu nên đã để Mộ Như thay thế mình. Bây giờ, chúng tôi biết rằng chúng tôi đã sai, nên Mộ Tuyết sẵn sàng sửa sai. Vì vậy... "

“Đủ rồi, đừng nói nữa,” Đông Phương Mặc lạnh lùng ngắt lời Tịch Viễn Trình, sau đó thờ ơ nói:
“Ông Tịch, tôi thừa nhận người đáng lẽ kết hôn với tôi là Tịch Mộ Tuyết, tôi cũng sẽ sống cùng Tịch Mộ Tuyết. Nhưng hóa ra người tôi cưới lại là Tịch Mộ Như. Ông nghĩ lý do của việc này là lỗi của tôi, đúng không? "

Đông Phương Mặc dừng lại và nhìn chằm chằm vào Tịch Viễn Trình. Thực sự, Đông Phương Mặc anh là ai? Con khỉ? Con gái của ông ta có thể bị đổi bất cứ lúc nào sao? Ông ta nghĩ Mộ Như là gì? Cô ấy là đồ để thay thế sao?

“Đây quả thực không phải lỗi của chủ tịch Đông Phương." Tịch Viễn Trình vội vàng nhận lời, sau đó lãnh đạm nói: “Tuy nhiên, chủ tịch Đông Phương, chúng tôi đã biết sai rồi, Mộ Tuyết cũng biết cuộc hôn nhân này là định mệnh do trời sắp đặt. Giờ nó quyết định chấp nhận số phận của mình, vì vậy...... "

"Một số điều sai hoặc bỏ sót thì không có nghĩa là sau khi thay đổi đều có thể thay đổi được." Đông Phương Mặc lạnh lùng chặn lại lời của Tịch Viễn Trình. "Hơn nữa, tôi đã cho cô ta một cơ hội là cô ta đã lựa chọn từ bỏ. Bây giờ, Tôi chỉ công nhận Tịch Mộ Như là vợ của tôi vì vậy tôi không muốn có bất kỳ người phụ nữ nào khác nữa. "

"Chủ tịch Đông Phương, anh thật ngang ngược" Nam Cung Tần nhanh chóng tiếp nhận, lạnh giọng nhắc nhở: "Đừng quên, Tịch Mộ Như đã có hôn ước với tôi năm năm trước. Bất cứ chuyện gì cũng phải nói tôi là người đến trước. Thứ nhất, tôi và Tịch Mộ Như vẫn chưa giải trừ hôn ước, cho nên hiện tại, cô ấy vẫn là vị hôn thê của tôi, theo quy định, cô ấy nên kết hôn với tôi. ”

"Theo quy định, cô ấy nên lấy anh sao?" Đông Phương Mặc chế nhạo lời nói của Nam Cung Tần, lạnh lùng hỏi: "Vậy thì theo luật hợp đồng hôn nhân? Cô ấy phải là vợ của ai?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện