Hôn Nhân Ấm Áp: Chủ Tịch Lạnh Lùng Sủng Vợ Tận Trời

Thật Lòng Xin Lỗi.


trước sau

Advertisement

Nguyệt Tố Song cứ thế rời khỏi nhà hàng mà không dám ngoảnh đầu nhìn lại, mà Vương Kiên cũng chỉ biết an ủi con trai nhỏ.

Bảo bối nhỏ thương tâm vô cùng, cậu nhóc cứ ôm lấy Vương Kiên mà khóc nức nở. Vốn còn tưởng sẽ có một bữa ăn gia đình vui vẻ với Nguyệt Tố Song, kết quả lại thành như thế này, hỏi làm sao mà cậu bé không đau lòng cho được?

"Daddy, có phải sau này chị xinh đẹp sẽ không muốn gặp con nữa không? Con không muốn như vậy đâu, con muốn ở bên chị ấy!" Cậu nhóc mếu máo nhìn anh hỏi, nước mắt tuôn trào.

"Tiểu Nghiêm ngoan, đừng khóc nữa! Chị xinh đẹp của con là do bị đám người xấu kia bắt nạt, cho nên mới trở nên như vậy. Không phải chị ấy không thích con đâu, con hiểu không? Là lỗi của daddy không bảo vệ được cô ấy, điều này không liên quan đến con!" Vương Kiên thấy con trai khóc như vậy, anh liền ôm cậu bé vào lòng an ủi, giải thích cho cậu nhóc hiểu.

"Ưm, vậy lần sau daddy phải giúp con bảo vệ chị ấy tốt hơn, đừng để người xấu có cơ hội bắt nạt chị ấy nữa! Mà không phải, con cũng muốn mau lớn để bảo vệ chị xinh đẹp!" Vương Nghiêm lúc này mới cảm thấy nguôi ngoai được một chút, cậu nhóc còn không quên dặn anh phải bảo vệ tốt Nguyệt Tố Song.

"Daddy hứa với con! Bây giờ daddy sẽ gọi cho chú út đến đón con về nhà ăn cơm, sau đó sẽ đi tìm chị xinh đẹp an ủi cô ấy có được không?" Vương Kiên gật đầu đáp, anh lấy khăn tay lau nước mắt cho con trai.

"Vâng ạ! Daddy, chị xinh đẹp cũng chưa có ăn cơm, người nhớ đưa chị ấy đi ăn cơm, nếu không dạ dày sẽ không tốt!" Bảo bối nhỏ không nghĩ nhiều liền đồng ý, còn nhờ anh đưa Nguyệt Tố Song đi ăn cơm.

"Ừm, daddy nhớ lời con rồi!" Vương Kiên mỉm cười đáp, con trai của anh vậy mà đã biết lo lắng cho người khác rồi, cậu bé ngày càng trưởng thành.

Mười phút sau, Vương Nhất Trì đã lái xe đến nhà hàng, hắn vội vàng chạy vào bên trong tìm bảo bối nhỏ.

"Tiểu Nghiêm, con khóc sao?" Trông thấy đôi mắt cậu bé đỏ hoe, hắn đau lòng vì tưởng cậu lại bị Vương Kiên mắng.

Tiểu Nghiêm rũ đầu xuống thấp, cậu bé nhẹ lắc đầu thay cho câu trả lời của mình.

"Anh hai, anh lại mắng thằng bé sao? Nó còn nhỏ như vậy, anh không thể nhẹ nhàng dạy dỗ à? Nếu như anh không thể thì giao Tiểu Nghiêm cho em, em sẽ tự chăm sóc thằng bé!" Vương Nhất Trì không nhịn được nữa, hắn lại quay sang trách anh.

Nhưng Vương Kiên lại không quá để ý lời của hắn, anh trầm giọng hỏi. "Chuyện của Húc Thị giải quyết đến đâu rồi? Mọi chuyện có thuận lợi không?"

Vương Nhất Trì đưa tay bế Tiểu Nghiêm ôm vào lòng, rồi hắn mới trả lời câu hỏi của anh. "Cần phải chờ thời cơ, bây giờ không phải lúc! Bởi vì bây giờ Húc Thị vẫn chưa ký hợp đồng với công ty kia, cho nên cần thêm chút thời gian nữa!"

"Anh muốn cậu phải xử lý triệt để bọn họ, không cần phải nương tay đâu! Anh muốn Húc Thị phải biến mất khỏi thành phố này, cậu hiểu chứ?" Vương Kiên đôi mắt âm lãnh nhìn hắn nói, hơi thở như có sát khí nồng đậm.

Vương Nhất Trì lúc này cũng hiểu ra, hắn biết chắc là Húc Thị kia đã làm cho anh trai hắn tức giận thật rồi. Một khi đã như vậy, thì bọn họ phải trả giá đại giới, đừng mơ có thể tiếp tục tồn tại ở đây được.

"Em biết rồi! Bây giờ em đưa Tiểu Nghiêm về nhà trước đây! Có chuyện gì em sẽ gọi báo cho anh." Không còn việc gì nữa, hắn lên tiếng rồi bế cậu bé ra ngoài xe.

Sau khi Vương Nhất Trì và bảo bối nhỏ rời đi, Vương Kiên cũng đi khỏi nhà hàng, anh dọc theo đường lớn tìm bóng dáng của Nguyệt Tố Song. Phải mất một lúc lâu, anh mới phát hiện ra cô đang đi thẫn thờ trên đường, cô khóc đến thương tâm.

Anh không vội tiến lên, mà chỉ lặng lẽ đi sau lưng, cẩn thận quan sát hành động của cô. Nhìn dáng người nhỏ bé nặng nhọc bước trong đêm, anh thật muốn đi đến ôm cô mà bảo vệ.

"Cô gái ngốc này, sao lại khóc vì loại người kia chứ?" Anh khẽ thở dài nói.

Nguyệt Tố Song lại không biết anh đang đi theo, cô cứ như vậy mà tiến về phía trước, tâm trạng lúc này quả nhiên rất hỗn loạn. Chỉ cần nghĩ đến lời của bọn họ, cô lại thấy đau lòng. Cô dù có mạnh mẽ thì vẫn là một con người, cô cũng mong muốn có một hạnh phúc riêng của mình, nhưng họ lại chỉ muốn mang đau khổ đến cho cô.

Đi được một quãng đường khá xa, chân của cô bắt đầu cảm thấy đau, không thể tiếp tục đi được nữa, cô đành ghé vào một quán cà phê bên đường. Không gian của quán khá nhỏ, nhưng lại cho cô cảm giác ấm cúng.

Vì chân đau, cho nên cô không vội kêu nước, mà ngồi xuống ghế kiểm tra gót chân của mình, vậy mà lại bị cứa đến rướm máu."Đau thật!" Cô nhíu mày nói, rồi lấy khăn giấy lau nhẹ vết thương của mình.

Vương Kiên cũng bước vào quán ngay sau đó, anh nhìn cô một lúc, rồi đi đến quầy gọi nước cho cô. Sau khi nhận nước từ

Advertisement
phục vụ, anh mới nhẹ nhàng tiến đến gần cô.

"Cô bị thương rồi!" Anh nhẹ lên tiếng hỏi.

"Không sao cả, chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi!" Cô lắc đầu đáp.

Nguyệt Tố Song nước mắt bây giờ đã giàn giụa, gương mặt ửng hồng vì khóc nhiều, bởi vì cô không trang điểm, cho nên vẫn giữ được nét đẹp thuần khiết của mình.

Mà lúc này Vương Kiên nhìn cô, bất giác anh chỉ muốn ôm lấy cô hôn thật sâu, sau đó che chở cô khỏi những người xấu xa đó. Nhưng thật may là lí trí của anh vẫn còn, anh nhanh chóng kiềm lại thứ cảm xúc mãnh liệt kia.

"Cô Nguyệt, uống chút nước đi!" Anh đặt ly nước lên bàn rồi đẩy về phía cô, còn tinh ý lấy khăn tay đưa cho cô lau nước mắt.

Nguyệt Tố Song nhìn một lúc, rồi mới đưa tay nhận lấy chiếc khăn nhỏ kia. Anh càng đối xử tốt với cô như thế, cô lại càng thấy bản thân thấp kém, nơi nào xứng để cha con anh quan tâm cô như vậy.

"Chủ tịch Vương, thật xin lỗi anh! Bảo bối nhỏ chắc là đau lòng lắm, tôi lại làm tổn thương cậu nhóc rồi. Thật lòng xin lỗi!" Nguyệt Tố Song cảm thấy có lỗi với cậu bé, cô nghẹn giọng nói.

"Không sao đâu, Tiểu Nghiêm thích cô như vậy, lần sau gặp lại, cô tặng quà cho thằng bé thì sẽ ổn! Tôi biết cô cũng chỉ là nhất thời xúc động mà thôi, tôi không trách cô!" Anh nhẹ giọng an ủi cô, một chuyện mà rất hiếm khi xảy ra, cho đến khi anh gặp được cô.

"Thật sao? Nhưng mà tôi...vẫn cảm thấy rất có lỗi với thằng bé!" Mặc dù anh đã nói như vậy, nhưng cô vẫn còn rất do dự.

"Cô đừng nghĩ nhiều, cứ tin lời tôi là được!" Anh đáp, nhưng tay trong vô thức đột nhiên lại muốn xoa đầu cô.

Lúc này điện thoại của Vương Kiên đổ chuông, người gọi đến là Vương Nhất Trì, cảm nhận được chuyện bất ổn, anh nhanh tay bắt máy."Có chuyện gì vậy?"

"Anh hai, Tiểu Nghiêm tự nhốt mình trong phòng rồi! Thằng bé mở nước lạnh và điều hòa, còn khoá trái cửa không cho em vào, đến chìa khoá dự phòng cũng lấy mất, anh mau về nhanh đi!" Vương Nhất Trì gấp không kịp thở nói.

"Cái gì? Cậu trông thằng bé kiểu gì thế? Đừng để thằng bé gặp nguy hiểm, tôi về ngay đây!" Vương Kiên nghe xong liền giận dữ nói, rồi lập tức ngắt máy.

"Có chuyện gì vậy? Là bảo bối nhỏ xảy ra chuyện sao? Thằng bé bị làm sao rồi?" Nguyệt Tố Song ở bên cạnh nghe loáng thoáng cũng hiểu chút gì đó, cô lo lắng hỏi han.

"Nhất Trì nói thằng bé lại giận dỗi rồi, giờ còn tự nhốt mình trong phòng, tự làm đau mình nữa! Tôi phải về nhà bây giờ, cô tự về cẩn thận!" Anh vội giải thích cho cô nghe.

"Tôi đi cùng được không? Tôi...tôi rất lo cho thằng bé, anh có thể đưa tôi đi cùng không?" Nguyệt Tố Song trong lòng cảm thấy không yên, cô chụp lấy cánh tay của Vương Kiên hỏi.

Anh chuyển tầm mắt xuống tay cô, tim lúc này cũng đập mạnh, cơ thể anh lại một lần nữa nóng rực."Được, đi nhanh thôi!" Nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, gật đầu đồng ý.

"Cảm ơn anh!" Nguyệt Tố Song cảm kích nói, nghe tin Vương Nghiêm tự làm đau mình, trong lòng cô như lửa đốt.

...

Ở biệt thự Vương Gia.

Vương Nhất Trì và Huỳnh Lập Ân bây giờ vô cùng lo lắng, cả hai cứ đi đi lại lại trước cửa phòng ngủ của Vương Nghiêm không yên.

"Ahhhh, phải làm sao đây? Tiểu Nghiêm đột nhiên sao lại như vậy chứ? Tôi lo cho thằng bé quá!" Vương Nhất Trì cuối cùng chịu không nổi, hắn lo lắng đến loạn cả lên.

"Cậu im đi được không? Ở đây còn chưa đủ loạn hay sao?" Huỳnh Lập Ân gõ vào đầu hắn nói.

"Sao tôi bình tĩnh được chứ? Cháu trai bảo bối của tôi đang không biết làm sao, thân làm chú của thằng bé tôi phải lo cho nó rồi!" Vương Nhất Trì phản bác lại hắn.

Lúc này Vương Kiên và Nguyệt Tố Song cũng lái xe về đến, hai người cùng quản gia đi nhanh lên lầu.

"Nhất Trì, thằng bé thế nào rồi!" Anh gấp gáp hỏi.

"Anh, nãy giờ em có gọi thế nào thằng bé cũng không chịu trả lời, em cũng không biết trong đó thế nào rồi!" Vương Nhất Trì lắc đầu trả lời.

Vương Kiên đi đến gần, anh gõ cửa gọi Tiểu Nghiêm."Con trai, mau ra ngoài đi, con đừng trốn trong phòng nữa!"

Thấy vẫn không có động tĩnh gì, Nguyệt Tố Song cũng bước lên, cô hít một hơi rồi lên tiếng."Bảo bối nhỏ, là chị đây! Em đang làm gì bên trong vậy? Có thể mở cửa cho chị không?"

"..."

Đáp lại cô cũng là sự im lặng của cậu bé, bên trong không hề có âm thanh gì, có thể thấy cậu bé đang rất buồn. Vương Kiên cảm thấy có gì đó không đúng, chẳng phải lúc nãy anh đã dỗ Tiểu Nghiêm rồi hay sao? Thằng bé cũng đã nghe lời cơ mà, sao bây giờ lại như vậy?

Thấy tình hình có vẻ như không ổn, mọi người đành phải trèo qua lan can để leo vào. Vương Kiên mang theo Nguyệt Tố Song đi trước, cả hai khó khăn lắm mới leo qua cửa sổ phòng đi vào trong.

Nhìn thấy khung cảnh lộn xộn trong phòng, Nguyệt Tố Song cảm thấy đau lòng.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện