Thông tin truyện Hờn Dỗi

Hờn Dỗi

Tác giả:

Lượt xem:

1,940

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

Đang cập nhật
Đánh giá: 10/10 từ 13523 lượt

REVIEW HỜN DỖI
 


Tác giả: Thời Tinh Thảo
Thể loại: Hiện đại, nữ truy, nhan khống, nhất kiến chung tình, bác sĩ ngoại khoa lạnh lùng cấm dục - nhà thiết kế tài hoa quyến rũ, #SẠCH_SỦNG_NGỌT, có baby, nhẹ nhàng, HE.
Độ dài: 82 chương
Tình trạng: Hoàn edit.
Quý Thanh Ảnh luôn cho rằng bản thân không phải hệ “nhan khống”, cùng lắm chỉ là thích những người có ngoại hình đẹp đẽ sáng sủa một chút thôi. Nhưng sau khi gặp được bác sĩ Phó, lại còn trúng tiếng sét tình yêu với anh, cô mới biết thì ra bệnh “nhan khống” của mình nặng lắm rồi. 
Phó Ngôn Trí, người cũng như tên, lý trí lạnh lùng lại kiệm lời. Theo như lời người nhà và đồng nghiệp thì anh chính là “khối băng” không cách nào lay chuyển được. 
Nếu nói lần gặp gỡ đầu tiên của Quý Thanh Ảnh và Phó Ngôn Trí khi anh cứu người trên tàu điện ngầm là tình cờ, thì lần gặp thứ hai chắc chắn là duyên phận. Đã vậy còn trong cùng một ngày!
Quý Thanh Ảnh là nhà thiết kế sườn xám, cô mặc sườn xám thường xuyên như các cô gái khác mặc váy vóc bình thường vậy. Mặc lên trang phục yêu thích, thêm phong tư quyến rũ yêu kiều, không cần nói cũng biết Quý Thanh Ảnh giữa đám đông nổi bật nhường nào. 
Gặp nhau ở quán bar, bác sĩ Phó vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng lòng Quý Thanh Ảnh đã nổi sóng ngầm. Làm sao mà trùng hợp vậy được, chỉ có thể là ông trời đang giúp cô thôi. Nhưng có một chuyện có vẻ không thuận lợi lắm, đó là Phó Ngôn Trí chẳng quan tâm gì đến người đẹp cả!
Vậy có hề gì, anh càng cao ngạo thờ ơ lại càng kích thích ý chí chiến đấu của Quý Thanh Ảnh. Qua vài người bạn biết nơi làm việc của Phó Ngôn Trí, cô mới chần chừ phát động tấn công.
Bước đầu tiên chính là đưa đồ ăn, Quý Thanh Ảnh triệt để áp dụng kế sách “thu phục” dạ dày đầy kinh điển. Nhưng có vẻ biện pháp này không khả quan cho lắm, Phó Ngôn Trí không từ chối thì cũng lịch sự chuyển tiền trả lại.
Nói Quý Thanh Ảnh có “bàn tay vàng” trong làng cưa trai quả thật không sai chút nào. Ông trời lại lần nữa ưu ái, cho cô thêm một cái cớ hoàn hảo để tiếp tục qua lại với bác sĩ Phó. Hai người là hàng xóm, chẳng những thế còn ở đối diện nhau. 
Nếu đã có nhiều “trùng hợp” đến vậy mà Quý Thanh Ảnh còn không biết nắm bắt thì quả thật quá phụ lòng trời cao chiếu cố rồi. Từ gửi nhờ chậu hoa, say rượu đập cửa đến mang đồ ăn sang nhà, giúp đỡ em họ Phó Ngôn Trí học tập,... Quý Thanh Ảnh dùng tất cả lý do để đến gần Phó Ngôn Trí hơn một chút.
Có lẽ, những người làm công việc cứu chữa sinh mệnh như Phó Ngôn Trí sẽ không thể nào hoàn toàn lạnh lùng lý trí như khối băng. Càng đến gần, Quý Thanh Ảnh mới cảm nhận được sự ấm áp vô tận ẩn trong trái tim anh. 
"Anh từng gặp chuyện không có biện pháp giải quyết nào chưa?"
"Có."
Quý Thanh Ảnh ngẩn ra.
Cô sửng sốt: "Cũng có sao?"
Phó Ngôn Trí gật đầu.
"Là chuyện gì?"
Phó Ngôn Trí im lặng.
Ngay tại lúc Quý Thanh Ảnh nghĩ anh sẽ không trả lời mình thì âm thanh của anh lại vang lên: "Bệnh nhân qua đời."
Trách nhiệm của bác sĩ là hết mình cứu chữa bệnh nhân, nhưng không phải lúc nào nỗ lực ấy cũng cho kết quả. Bác sĩ là những người nhìn thấy sinh ly tử biệt nhiều hơn bất cứ ai, nhiều đến mức tê liệt cảm xúc. Không phải họ không có lòng cảm thông, mà là công việc của họ không cho phép họ bị tình cảm chi phối. 
Phó Ngôn Trí cũng không ngoại lệ. Anh có thể là người quyết đoán lý trí trên bàn mổ, nhưng vẫn là vị bác sĩ đẹp trai ấm áp lại dịu dàng trong lòng bệnh nhân. Càng tìm hiểu, Quý Thanh Ảnh càng cảm thấy mắt chọn của mình quá xuất sắc, giữa biển người mà đụng phải vị bác sĩ ưu tú đến vậy! :v
Tuy không có cách nào khước từ tình cảm của Quý Thanh Ảnh, nhưng Phó Ngôn Trí cũng không cảm thấy cô phiền phức hay phản cảm với những hành động của cô. Anh chầm chậm phát hiện, không biết từ khi nào bản thân đã ngày càng lún sâu vào tình cảm như sóng triều của Quý Thanh Ảnh. 
Có lẽ là trong lúc lơ đãng, khi cô dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất để nói về những năm tháng trưởng thành mình đã cô độc nhường nào. Hoặc là vào một buổi tối nào đó, gió đưa hương nhài thoang thoảng, cô kể về ước mơ thuở nhỏ của mình. 
Phó Ngôn Trí không cách nào ngăn mình tìm hiểu về cô gái trông có vẻ mềm mại tinh tế nhưng thực ra lại cứng đầu ngang ngạnh hơn bất cứ ai này. 
Anh biết lúc nhỏ cô mất cha, mẹ lại bỏ cô đi. 
Anh biết vào những lúc họp phụ huynh, các bạn học đều có ba mẹ, nhưng cô lại chỉ có một mình. Thậm chí là những lúc người ta hỏi đến ba mẹ, cô cũng không thể nào nói rõ ra được.
Anh biết thời đại học cô bị bạn bè phản bội, bị người người lăng nhục oan ức.
Anh còn biết, sâu thẳm trong trái tim cô vẫn là một đứa trẻ tự ti không dám đối mặt với những tổn thương trong quá khứ, luôn nghĩ mình không được chào đón, không có người yêu thương.
Hình như từ lúc bắt đầu, Phó Ngôn Trí đã không có biện pháp nào từ chối Quý Thanh Ảnh. Ban đầu chỉ là dung túng, từ từ điểm giới hạn cũng bị cô phá vỡ. Thậm chí khi đối mặt với cô gái này, anh cũng không còn điểm mấu chốt nữa. Cho dù cô có làm gì, Phó Ngôn Trí cũng đều có thể chấp nhận được.
Phó Ngôn Trí cũng không phải là người chậm chạp, anh biết được tại sao mình luôn đối xử khác biệt với cô như vậy. Nhưng loại tình cảm này anh muốn thật sự cẩn trọng. Đối với anh, một khi đã bắt đầu thì sẽ không có kết thúc.
Phó Ngôn Trí: “Chúng ta thương lượng chuyện này nha? Trao đổi nhân vật một chút.”
Quý Thanh Ảnh: “Anh nói thẳng ra đi.”
Phó Ngôn Trí: “Sau này, em cứ chạy ở phía trước, anh sẽ đuổi theo em. Trước đây là anh sai, đàn ông nên chủ động trong chuyện này.”
Quý Thanh Ảnh: “Nhưng em cảm thấy không cần thiết, em cũng không cần được theo đuổi.”
Phó Ngôn Trí: “Nhưng anh cảm thấy cần. Anh không muốn những người khác đều được hưởng thụ quyền lợi và được nuông chiều mà em lại không có.” (*)
Không thể không nói, bác sĩ Phó sau khi “giác ngộ” thì thật sự biến thành một con người khác. Tuy công việc bận rộn nhưng anh dành toàn bộ thời gian rảnh cho một mình Thanh Ảnh. Anh cùng cô đi công viên, đi dã ngoại, không bỏ lỡ bất cứ giải đấu thiết kế nào cô tham gia.
Phó Ngôn Trí thoạt nhìn giống như không làm gì, nhưng Quý Thanh Ảnh biết, vì cô mà anh có thể bỏ qua thể diện mà nhờ cậy bạn bè, thậm chí là cha mẹ. 
Ở bên Phó Ngôn Trí, trong mắt và trong lòng Quý Thanh Ảnh đều là anh. Cô sẽ làm nũng, sẽ để anh chăm sóc mình, thật sự giống như đứa trẻ ba tuổi. Anh làm việc luôn chu đáo, anh dùng cách thức của mình để khiến Quý Thanh Ảnh cảm thấy an toàn, để cô cảm nhận được thế giới này cũng tốt đẹp, bù đắp cho tuổi thơ thiếu tình thương của cô. 
Nhưng không vì được nuông chiều mà Quý Thanh Ảnh ỷ lại vào Phó Ngôn Trí. Khi không có anh ở bên, cô vẫn là đóa hồng kiều diễm mà sắc sảo. Quý Thanh Ảnh từng chút một tính toán với những người, những chuyện từng tổn thương cô trong quá khứ, mạnh mẽ đối diện với tất cả những thứ từng là cơn ác mộng hằng đêm.
Có lẽ tất cả những điều không vui xảy đến với Quý Thanh Ảnh suốt hơn hai mươi năm qua là để một ngày cô gặp được Phó Ngôn Trí, gặp được người đàn ông khiến cô rung động, người đàn ông tình nguyện vì cô mà khom lưng, dành tình yêu cả đời anh ấy cho cô.
“Hờn dỗi” là tác phẩm đầu tiên của Thời Tinh Thảo reviewer tiếp xúc. Quả thật, motif nữ truy của câu chuyện này không mới, chỗ đặc sắc nhất của truyện có lẽ là cách tác giả vẽ nên hình tượng nhân vật vô cùng thực tế. 
Không chỉ vậy, Thời Tinh Thảo còn xây dựng một hệ thống nhân vật phụ, cả chính diện và phản diện, đều có cá tính, có cuộc sống riêng, chứ không chỉ để làm nền cho nam nữ chính. Cùng với đó, cách tác giả giải quyết tường tận những khúc mắc trong quá khứ cũng là một điểm sáng trong tác phẩm. 
Ngoài phần chính truyện về tình yêu của hai nhân vật chính, tác giả còn viết rất nhiều về cuộc sống ngọt ngào sau hôn nhân, về hai nhóc con trong nhà. Bao trùm lên cả câu chuyện là không khí hạnh phúc mãn nguyện.
Không thể không nói, phần chuyển ngữ tự nhiên, truyền đạt đầy đủ nội dung và tình cảm cũng là một trong những lý do khiến “Hờn dỗi” là một tác phẩm không thể bỏ qua nếu bạn yêu thích thể loại nữ truy, nhiều hơn nữa là sủng ngọt sâu răng. Chắc chắn tác phẩm này sẽ không khiến bạn thất vọng. ^^


Bình luận truyện