Hoàng Hôn Sau Màn Mưa

Lời thú nhận


trước sau

Bên ngoài có các quý ngài, quý cô đang ồn ào sôi nổi, thế nhưng Jennifer lại cảm thấy chán ngấy trước những hoạt động tầm thường đang được tổ chức. Nàng ta vô tư, tung tăng dạo chơi tìm kiếm thú vui khác mà phát hiện ra tiểu thư Katherine đang đứng ở góc nói chuyện riêng với người hầu, khuôn mặt toát lên vẻ lo âu.

- Hình như ta thấy Lilith đã đi dạo một mình tới phía cuối đuôi tàu. Nơi ấy vắng vẻ không một bóng ma, lan can thấp nên nếu không để ý sẽ dễ bị trượt ngã. Ta lo lắm, ngươi mau tới xem cô ấy thế nào đi.

Giọng nói nhỏ, song cũng đủ để Jennifer đang trốn sau bức tường nghe thấy hết thảy câu chuyện. Trong đầu nàng ta chợt lóe lên một ý tưởng khá điên rồ. Jennifer thầm nhếch mép mỉm cười một cách gian tà, rồi vội quay lưng đi thật nhanh.

Thế nhưng Jennifer không hề nhận ra rằng, Katherine đã sớm biết mình ở đó. Sau khi vừa dứt lời và xác nhận Jennifer đã rời đi thì ánh mắt nàng ta cũng liền thay đổi, bàn tay lại vô lý bắt lấy, siết chặt cổ tay người hầu... như thể chưa cho phép kẻ hầu rời đi...

Âm thầm lui tới phía cuối đuôi tàu, Jennifer đã xác định được con mồi đúng là đang đứng một mình, ngay sát bờ lan can. Tận dụng lúc Lilith đang thưởng ngoạn khí trời mà bất cảnh giác, nàng ta liền tiếp cận rồi ra tay.

Một cái đẩy nhẹ khiến Lilith rơi xuống biển. Nàng vùng vẫy mãi giữa dòng nước lạnh buốt như băng, nhưng lại bất lực. Dẫu không phải là thiên tài bơi lội, nhưng rõ ràng nàng có thể bơi, ấy vậy không hiểu sao một bên chân lại nặng trĩu như có ai đó đang túm chặt lấy cổ chân, kéo nàng xuống nơi vực sâu.

Chẳng lẽ nàng sẽ chết như thế này sao?

Dẫu cuộc đời của nàng vốn cũng chẳng có nghĩa lý gì.

Thế nhưng nàng không muốn nó phải kết thúc vào lúc này, trong tình cảnh này.

Đâu đó trong nàng vẫn le lói khát khao được sống.

"Làm ơn... Ai đó... hãy cứu tôi..."

Đứng trên tàu trông ngóng nhưng mãi không thấy Lilith ngoi lên khỏi mặt nước, Jennifer bắt đầu lo lắng, rồi chuyển sang hoảng loạn. Nàng ta gào thét, khẩn trương chạy đi gọi người cứu giúp. Thực tình, Jennifer thừa biết khả năng bơi lội của lilith cũng khá, nên mới cố tình xô ngã nàng. Cũng do trong lòng vẫn còn khó chịu bởi vì ganh tị nên Jennifer đơn giản chỉ muốn trừng trị Lilith một chút, làm cho nàng hoảng sợ, chứ không bao giờ có ý định mưu sát nàng. Nào ngờ hành động ngu dốt này lại vô tình đẩy Lilith vào chỗ chết.

"Em sai rồi... đừng rời bỏ em..."

Vừa cầm váy vừa chạy với dáng vẻ hớt hải, may mắn thay Jennifer bắt gặp được ngài Công tước đang đứng trầm tư, hút điếu thuốc gần đó. Không mất lấy một giây nghĩ ngợi, Jennifer lao tới, vội túm lấy cánh tay rồi kéo ngài chạy một mạch đến nơi xảy ra tai nạn.

- Xin ngài... xin ngài... hãy cứu lấy chị gái tôi.

Lần đầu tiên Jennifer gọi lấy một tiếng chị gái đầy thân thương. Nàng ta vừa chỉ xuống dưới biển sâu, vừa khóc lóc nức nở.

Xong trước lời khẩn cầu tha thiết, ngài Công tước lại có vẻ chần chừ. Bởi hình ảnh này gợi ngài sực nhớ đến một mảnh ký ức tưởng chừng như đã bị quên lãng.

Năm xưa trong lần tham gia cuộc đua chèo thuyền mà trường trung học tổ chức, xui xẻo thế nào con thuyền mà ngài sử dụng lại bị thủng đáy. Nước chảy vô thuyền qua lỗ hở càng ngày càng nhiều khiến nó nặng mà chìm dần. Lúc ấy bởi còn non dại, lại chưa thuần thạo các động tác bơi lội nên ngài đã không thể tự mình bơi về bờ. Ngài đã rất hoảng loạn và sợ hãi. Nếu không phải nhờ có người bạn cùng đội là Katherine cứu, chắc có lẽ giờ này ngài đang cũng đang nơi thiên đàng.

Quá khứ xảy ra thật sự đáng sợ, nhưng giờ Victor đã không còn là một đứa trẻ yếu đuối năm xưa nữa. Hít một hơi căng lồng ngực, ngài cởi bỏ áo khoác rồi lao mình xuống biển.

Lặn một hồi cũng tìm thấy Lilith đang bất tỉnh chìm trong biển sâu. Ngài nhanh nhẹn bơi lại gần rồi ôm lấy nàng bằng một tay, cố gắng đưa nàng lên khỏi mặt nước.

Sau khi được đội cứu hộ dùng phao kéo lên trên, ngài Công tước nhanh chóng đặt nàng nằm chỗ khô ráo và thoáng khí, rồi lập tức tiến hành hô hấp nhân tạo cùng đó là ép tim ngoài lồng ngực. Khi thấy nàng nôn hết chỗ nước bị sặc, các cơ mặt căng thẳng của ngài dường giãn ra, thở phào an tâm. Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, ngài cởi bỏ gần hết những lớp váy áo đã bị ướt, chỉ để lại một chiếc váy lót trắng mỏng tang rồi kêu người mang chiếc chăn khô cuốn nàng lại để giữ ấm.

Lilith nằm gói gọn trong lòng ngài Công tước, thoáng nghe mơ hồ có tiếng khóc thảm thiết, liên mồm nói lời lời xin lỗi rối rít. Song nàng chỉ mỉm cười, chầm chậm đưa bàn tay ra nắm lấy tay em gái mình như đang gửi lời an ủi rồi nhắm nghiền mắt lại, ngất đi.

"Ơn Chúa, không sao rồi."

Tỉnh lại sau 8 tiếng nằm ngất xỉu, từ từ nhấc đôi mí mắt nặng nhọc lên nàng đã thấy Jennifer và cả ngài Bá tước Edward đã đang ngồi vây quanh lấy mình, mặt mũi ai cũng đầy vẻ lo âu.

- Em đã tỉnh lại rồi! ta tưởng sẽ không thể gặp lại em...

Ngài ta sốt sắng ôm chầm lấy Lilith. Nếu bỏ lỡ mất nàng thêm một lần nào nữa, ngài ta nghĩ mình sẽ chẳng thể sống nổi. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy tâm trí khiến Edward không thèm nắm bắt lấy bầu không khí hay tình cảnh hiện tại, cứ thế mà đường đột hỏi nàng trước mặt Jennifer.

- Em có đồng ý trở thành phu nhân Bá tước không? Ta hứa sẽ luôn yêu thương, chăm sóc và bảo vệ em.

- Sao ngài lại đột ngột cư xử như vậy?

Lạ là thái độ Lilith lại có chút không vui.

- Không, ta đã luôn mong đợi điều này từ lâu, nên nó không phải là đột ngột.

Ngài ta cố gắng giải thích, nhưng những lời nói sao nghe chẳng lọt tai. Lilith quay sang nhìn Jennifer đang ngồi ngây ra vì không hiểu chuyện, sau đó nàng nói với giọng cực kì khó chịu.

- Vậy sao giờ ngài mới nói cho em? Thậm chí, ngài còn luôn tỏ ra rằng ngài thích người khác?

- Ta đã nghĩ khi đối diện với những mối quan hệ ta trân

trọng, ta lại càng cần phải thận trọng hơn.

- Ngài thật ích kỷ.

Nàng còn chẳng buồn nhìn Edward lấy một cái, rồi buông lời lạnh nhạt.

Được người mình thầm thích suốt nhiều năm nay đáp lại tình cảm. Tuyệt vời hơn nữa, ngài còn tỏ tình bằng một lời cầu hôn, nên đáng lẽ ra nàng phải tha thứ dù cho ngài đã lờ đi tình cảm của nàng, và đón nhận nó một cách vui mừng mới đúng chứ. Thế nhưng Lilith lại chẳng có cảm xúc gì cả.

Phải chăng bởi đôi mắt nàng đã không còn dõi theo ngài.

Trái tim nàng cũng không còn vì ngài mà lỗi nhịp.

Song, khi nhận được lời tỏ bày, bằng cách nào đó trong đầu Lilith lại lấp đầy lên hình ảnh của ngài Công tước. Cứ mỗi khi nghĩ về ngài, nàng lại cảm thấy lòng mình bỗng dưng bồi hồi, xuyến xao.

"Em nhớ ngài"

Ba từ, một câu như soi tỏ rõ tình cảm của mình. Để mặc Edward đang sốc vì bị đánh trúng tim đen cùng với Jennifer, nàng đứng phắt dậy, vơ bừa lấy một chiếc áo khoác ấm choàng lên người rồi chẳng nói thêm câu nào và bỏ đi, bước chân nàng hướng thẳng tới phòng nghỉ ngơi của ngài Công tước.

- Em có đang làm phiền ngài không?

Ngài Công tước gác lại công việc của mình khi nghe thấy giọng Lilith vọng từ bên ngoài, bàn tay nhỏ nhắn của nàng gõ nhẹ vài cái lên mặt kính của chiếc cửa ra vào khiến ngài phải bận tâm.

- Không hề.

Ngài liền ra mở cửa đón Lilith vào, hỏi thăm nàng xem nàng đã ổn hơn chưa, rồi dịu dàng mời nàng dùng một tách trà. Trong căn phòng ấm cúng bao trùm những màu đèn vàng lung linh, Lilith vuốt vạt váy, ngồi xuống chiếc ghế sô pha làm bằng da đã có chút bạc màu, sờn đi theo năm tháng nhưng vẫn giữ được nguyên cảm giác êm dịu và mềm mại mà nó vốn có. Lặng nhìn theo bóng lưng ngài lúc ngài đang đứng pha trà, hương khói nghi ngút mang theo mùi thơm lại cay nồng của gừng xắt lát quện vào trong không khí, cuốn lấy nơi đầu mũi nàng tạo nên một cảm giác thật dễ chịu. Nàng chống cằm tựa mình dựa vào ghế, càng lúc càng ngắm nhìn ngài đắm say. Vóc dáng ngài cao kều cùng bờ vai rộng lớn tựa thái bình dương ẩn sau chiếc áo sơ mi xám tro may từ vải đũi và chiếc quần đồng bộ. Mái tóc đen nhánh của ngài cũng không được vuốt lên chỉnh chu như mọi ngày mà giờ nó đang rủ xuống, trông có hơi rối song lại càng tăng thêm phần lãng tử. Khoảnh khắc ngài sắn ống tay áo lên để lộ ra tỷ lệ tương xứng giữa bàn tay và ngón tay cùng các gò nổi lên đầy đặn, đường cổ tay cũng sâu dài mà rõ nét giống như một thước phim tua chậm đầy sự quyến rũ chết người. Ấm trà gừng đã được pha xong, ngài Công tước rót trà rồi bưng lên, tiến lại ngồi xuống đối diện nàng.

Những đầu ngón tay nàng khẽ mân mê miệng tách trà, tuy có hơi ấm nóng nhưng lại tạo nên một cảm giác khá kích thích. Lilith nghiêng đầu, cười mím môi.

- Cảm ơn ngài... vì lại một lần nữa cứu mạng em.

- Một lần nữa?

Tách trà đang được đưa lên khóe miệng bỗng khựng lại, Victor ngạc nhiên, không hiểu ý nàng nói cho lắm.

- Đúng vậy, nên em đã rất biết ơn ngài.

Vào cái ngày định mệnh ấy, ngài như một món quà mà Chúa gửi đến, xoa dịu linh hồn cô đơn đang lạc lối của nàng. Ngài truyền cho nàng thật nhiều năng lượng và dũng khí, giúp nàng có thể thực hiện những điều mà trước kia nàng chưa từng dám thử. Giống như một đóa hoa bị bỏ quên lâu ngày tới mức héo úa, ngài đến bên và tưới lấy những giọt hy vọng khiến cho cánh hoa tàn của nàng được hồi sinh. Nhờ có sự xuất hiện của ngài, nàng không còn nhìn tương lai mai này qua lăng kính tối tăm nữa. Nàng bắt đầu có suy nghĩ rằng, liệu mình sẽ thoát khỏi được cái bóng của quá khứ? Liệu mình cũng có thể trở nên tốt đẹp hơn.

Phải chăng số phận đã an bài, cho nàng được gặp ngài?

Nàng đã có một niềm tin mãnh liệt như thế đấy.

Vậy nên, thay vì để mối tình đơn phương lại bị bóp chết trong lặng im, hoặc có thể một lúc nào đó, sẽ lại xảy ra tai nạn như vừa rồi mà cướp mất đi cơ hội thổ lộ. Lần này, Lilith không muốn chậm trễ nữa.

- Em biết bản thân không nên có những cảm xúc này... Nhưng mỗi khi gặp ngài, con tim em như muốn thắt lại...

Lilith ngập ngừng nói, đôi bàn tay để trên đùi đang run lên, những ngón tay đan vào xiết chặt nhau vì lắng lo. Thế rồi nàng lại tiếp tục hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, nghiêm túc nhìn thẳng vào đôi mắt ngài, bày tỏ tình cảm.

- Em nghĩ em đã thích ngài.

Là như thế, trong mắt nàng, ngài Công tước như vì tinh tú lấp lánh toả sáng nơi màn đêm u tối. Còn nàng chỉ có thể ví như...ngọn cỏ dại.

Cơ mà chưa trở thành một quý cô hoàn mỹ cũng được.

Kể cả nàng có bị từ chối ngay lúc này cũng không sao.

"Một ngày nào đó mình sẽ tìm thấy được một người khiến mình có ý nghĩ như thế."

Phải rồi, cho dù vậy, nàng vẫn muốn những cảm xúc này, được truyền đạt tới ngài.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện