Hoàng Gia Sủng Tức

Tứ hôn


trước sau

Advertisement
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bichphuong



Tiêu Thiểu Giác suy nghĩ một chút nói: “Nếu ta không cần suy nghĩ liền một lời đáp ứng ngài, mới nói rõ ta là không có thành ý. Nhưng ta bảo đảm với ngài, ít nhất ta sẽ cố gắng hết sức làm cho nàng vui vẻ hài lòng nhất, không để cho bất luận kẻ nào ức hiếp nàng, không để cho nàng chịu bất kỳ ủy khuất nào.”

Lục Thần có chút hài lòng với đáp án này.” Lời kế tiếp, vốn không nên là ta hỏi, nhưng Bảo Nhi da mặt mỏng, tính tình lại kiêu ngạo, ta sợ nàng chắc là sẽ không nói ra với vương gia. Cho nên... Coi như ta thay nàng hỏi cái vấn đề này: vương gia quý vì thân vương, theo như quy định là có một vị chính phi, hai vị trắc phi, thị thiếp chưa tính, ta muốn hỏi vương gia, trắc phi và thị thiếp đã có người chọn hợp mong muốn chưa, lúc nào vào phủ...”

Hắn hỏi rất uyển chuyển, Tiêu Thiểu Giác cũng hiểu được ý tứ của hắn. Hắn cười nói: “Lục đại nhân qua nhiều năm như vậy, chỉ trông coi một mình bá mẫu, cũng không tam thê tứ thiếp mỹ sắc vờn quanh, cuộc sống lại trôi qua hòa hòa mỹ mỹ, cực kỳ hài lòng. Thân tỷ tỷ của Bảo Nhi gả cho thứ tử của Kỷ đại nhân thám hoa lang Kỷ Hải, Kỷ thám hoa cũng thề chung thân không nạp thiếp. Ta tuy là thân vương tôn sư, nhưng cũng không thích nữ sắc oanh oanh yến yến, xin ngài chuyển cáo cho Bảo Nhi, ta nguyện noi theo Lục đại nhân cùng Kỷ thám hoa, từ nay về sau chỉ trông coi một mình Bảo Nhi mà sống.” Hắn có một mình Lục Thanh Lam là đủ rồi, nữ nhân khác làm sao có thể vào được pháp nhãn của hắn, lúc trước hắn vốn đã định chỉ trông coi một mình nàng mà sống.

Đây chính là đáp án Lục Thần muốn, vốn hắn chẳng qua là ôm tâm thái thử hỏi một câu xem, không ngờ Tiêu Thiểu Giác thế nhưng thống thống khoái khoái đáp ứng. Lục Thần hết sức cao hứng: “Đa tạ vương gia thẳng thắng cho biết, hạ quan không có vấn đề gì nữa rồi.”

“Như vậy...” Tiêu Thiểu Giác mong đợi vạn phần chờ đáp án.

Lục Thần mỉm cười nói: “Nếu hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương không phản đối, vương gia tùy thời có thể đến lấy thiếp canh của Bảo Nhi.” Lúc trước hắn đã trao đổi qua tin tức với Kỷ thị, hắn trả lời chắc chắn cũng đại biểu thái độ của Kỷ thị.

Trên mặt Tiêu Thiểu Giác lộ ra vẻ mặt mừng như điên, hắn đứng dậy, vái chào thật sâu: “Tạ ơn bá phụ thành toàn, ta ngày sau chắc chắn sẽ chiếu cố tốt Bảo Nhi, sẽ không để ngài thất vọng.” thoáng cái ngay cả xưng hô cũng thay đổi.

Lục Thần mặt mỉm cười đỡ hắn đứng lên. Chuyện này cuối cùng hết thảy đều kết thúc, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tin tức Lục Thần đáp ứng gả nữ nhi bảo bối cho Khánh vương gia rất nhanh liền truyền khắp phủ. Lúc đó Lục Thanh Lam đang ở Y Lan tiểu trúc lo lắng đợi tin tức, Mặc Hương như một trận gió chạy vào, lớn tiếng nói: “Cô nương, đồng ý, lão gia đồng ý!”

Lục Thanh Lam mừng rỡ, lại còn miễn cưỡng bảo trì một chút rụt rè: “Đáp ứng cái gì?”

“Lão gia đáp ứng gả ngài cho Khánh vương điện hạ rồi.”

“Thật sự ư?” Lục Thanh Lam vui mừng không thôi, thoáng cái đứng lên.

“Chúc mừng cô nương, rốt cuộc tâm nguyện đạt thành.” Mặc Cúc cũng ở một bên cười nói. Chủ tớ Các nàng sớm chiều chung đụng, đương nhiên biết Lục Thanh Lam với Tiêu Thiểu Giác đã sớm tình căn thâm chủng. Hơn nữa hai người vẫn lén hẹn hò như vậy, Lục Thanh Lam nếu không thể gả cho hắn, cái loại trạng huống này sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Lục Thanh Lam cũng không che dấu nữa, gương mặt hiện lên nụ cười thật tươi.

Tiêu Thiểu Giác cùng Khấu thị rời khỏi Trường Hưng Hầu phủ, Khấu thị thấy bộ dạng hắn hưng phấn, không khỏi có chút buồn cười. Ngoại tôn này của nàng đừng nhìn mặt ngoài thoạt nhìn có chút hung bạo, nhưng lòng dạ thật ra rất sâu, nàng vẫn là lần đầu thấy hắn lộ tâm tư ra ngoài như vậy.

“Cao hứng như vậy ư?” Khấu thị nói.

Tiêu Thiểu Giác nói: “Tâm nguyện nhiều năm một khi đạt thành, đương nhiên cao hứng!”

Đậu thị bỗng nhiên nở nụ cười, “Ta nói tiểu tử ngươi, thì ra là nhớ thương tiểu cô nương người ta nhiều năm rồi.”

Tiêu Thiểu Giác lại cười không nói, Đậu thị dù thông minh thế nào, cũng tuyệt đối không nghĩ tới, hắn bắt đầu từ tám tuổi, vận mệnh đã liên quan chặt chẽ cùng một chỗ với Lục Thanh rồi.

Tiêu Thiểu Giác một đường tiễn Đậu thị tới Thành quốc công phủ, cảm giác hưng phấn trong nội tâm vẫn khó có thể ức chế. Muốn tìm người chia sẻ, nhưng hắn ngoại trừ thủ hạ, chính là địch nhân, bằng hữu căn bản cũng không có mấy. Tìm Lục Thanh Lam, hiện tại canh giờ còn sớm, cũng không tiện lẻn vào Hầu phủ.

Tiêu Thiểu Giác quyết định chắc chắn, dứt khoát đi vào cung, van xin hoàng đế tứ hôn cho mình. Hôm nay liền xác định chuyện này.

Vốn nên tìm thời cơ hoàng đế tâm tình tốt đi nói chuyện này, tỷ lệ thành công sẽ lớn hơn một chút. Chẳng qua Tiêu Thiểu Giác thật sự là lòng như lửa đốt, ngay cả một giây một phút cũng không muốn trì hoãn nữa.

Tiêu Thiểu Giác tiến vào hoàng cung, trực tiếp đi Kiến Thủy điện. Phát hiện Tiền Hoàng hậu đã ở đây, bên người nàng một thiếu nữ mặc áo váy màu hồng đỏ, bộ dạng mắt sáng răng trắng, cực kỳ xinh đẹp, chính là Tiền Lâm.

Tiền Lâm vừa nhìn thấy thiếu niên anh tuấn cao ngất đi tới, ánh mắt liền dính ở trên người của hắn, không thể rời đi nổi. Nàng bình thường không ít lần dây dưa Tiêu Thiểu Giác, Tiêu Thiểu Giác quả thực ghét cay ghét đắng nàng, chỉ sợ tránh không kịp, không nhìn thẳng ánh mắt của nàng.

Kiến lễ xong, Trương Tú tự mình đưa đến một cái ghế, để cho Tiêu Thiểu Giác ngồi ở phía dưới Gia Hòa đế.

Gia Hòa đế nhìn hắn, ánh mắt ôn hòa: “Lão Cửu, ngươi tới vừa vặn. Trẫm cùng hoàng hậu đang nói chuyện của ngươi đây.”

Ánh mắt của Tiêu Thiểu Giác rơi vào trên mặt Tiền Hoàng hậu, ánh mắt bắt đầu trở nên sâm lãnh, thản nhiên nói: “Mẫu hậu bận rộn hôn sự của Bát ca, còn muốn quan tâm nhi thần, thật là cực khổ.”

Tiền Hoàng hậu thấy hắn bất âm bất dương, cũng không rõ hắn có phải là đang nói mát không. Vẻ mặt vẫn tươi cười nói: “Lão Cửu, huynh đệ các ngươi tuổi không kém bao nhiêu. Hiện giờ mấy vị ca ca trước ngươi đều đã chỉ hôn, chỉ còn lại có hai người ngươi và Lão Thập hôn sự còn chưa sắp xếp. Bổn cung là mẫu hậu của ngươi, đương nhiên hẳn là phải phí chút tâm tư.”

Tiêu Thiểu Giác đột nhiên biến sắc, Lão Nhị lúc trước thiếu chút nữa hại mình, thù này còn chưa báo đâu, hoàng hậu lại muốn nhúng tay vào hôn sự của mình?

“Phụ hoàng...”

Hoàng đế khoát tay: “Để mẫu hậu ngươi nói cho hết lời!”

Trên mặt Tiền Hoàng hậu lộ ra một nụ cười đắc ý: “Trong nhiều nhi tử của Bệ hạ như vậy, tính ra vẻ ngoài Lão Cửu tốt nhất, lại là người tài giỏi, từ lúc chấp chưởng Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ, bệ hạ cũng càng ngày càng nể trọng ngươi, Lão Nhị lại càng không ít lần khen ngợi ngươi ở trước mặt Bổn cung, nói ngươi ban sai ngày càng lão luyện, tương lai tất sẽ thành thần tử cánh tay đắc lực của quốc gia...” Đầu tiên là khen Tiêu Thiểu Giác x một trận vẻ ngoài, sau đó lời nói xoay chuyển, nói với Gia Hòa đế: “Bệ hạ, nhân tài phẩm cách xuất chúng như Lão Cửu, ở kinh sư tìm một cô nương xứng đôi với hắn lại cực kỳ không dễ dàng đây.”

Gia Hòa đế gật đầu, “Trẫm cũng tràn đầy đồng cảm.”

Tiền Hoàng hậu nói: “May mà, Bổn cung cuối cùng tìm được rồi một người. Chính là Lâm nhi...” Nàng dùng một ngón tay chỉ Tiền Lâm, Tiền Lâm khẽ cúi đầu, giả bộ ngượng ngùng.

Khóe miệng Tiêu Thiểu Giác đã không che dấu chút nào phủ lên một tia cười lạnh.

Tiền Hoàng hậu làm bộ nhìn không thấy: “... Lâm nhi là chất nữ của Bổn cung, không phải là Bổn cung nói chuyện giúp người trong nhà. Lâm
Advertisement
nhi chẳng những bộ dáng tốt, hơn nữa tính tình dịu hiền, cầm kỳ thư họa không dám nói mọi thứ tinh thông, nhưng cũng là mọi thứ đều có thể tới được. Hiện giờ Lão Cửu đường đường là thân vương tôn sư, Cũng không phải là nữ hài nhà sa cơ thất thế nào có thể tùy tiện làm chính phi được, cũng chỉ có xuất thân như Lâm nhi, mới xứng làm chính phi của hắn, ngài nói có đúng hay không hoàng thượng?”

Còn muốn đem Tiền Lâm gả cho Tiêu Thiểu Giác làm chính phi của hắn.

Gia Hòa đế ý vị thâm trường nhìn Tiêu Thiểu Giác một cái, lập lờ nước đôi nói: “Tiền Lâm quả thực là cô nương không tệ. Nhưng đại sự như vậy, còn phải hỏi qua bản thân Lão Cửu mới được.”

Sắc mặt Tiền Hoàng hậu biến hóa, nàng vốn định đem hoàng đế ra, thúc đẩy cửa hôn sự này. Sau sự kiện săn bắn Ung Châu, Tiêu Thiểu Giác và Nhị hoàng tử đã công khai đối địch. Tiêu Thiểu Giác và Đại hoàng tử liên thủ, Nhị hoàng tử mặc dù căn cơ thâm hậu, cũng chịu không nổi, tranh đoạt mấy chức quan trọng yếu trong triều, hoàn toàn rơi vào hạ phong.

Hắn và Tiền Hoàng hậu hai người lại thương lượng, quyết định tìm cách đem Tiền Lâm gả cho Tiêu Thiểu Giác, thông qua quan hệ thông gia hòa hoãn mâu thuẫn giữa hai người. Thật sự không được, cũng có thể ra lệnh Tiền Lâm giám thị Tiêu Thiểu Giác, cho nên hoàng hậu mới gào thét trực tiếp dẫn Tiền Lâm tới trước mặt hoàng đế.

Tiêu Thiểu Giác trực tiếp cự tuyệt nói: “Tiền cô nương trên trời còn hiếm có như thế, trên mặt đất nhất định là nhân vật tuyệt không có, nhi thần sợ là hưởng không nổi, vẫn là xin mẫu hậu chọn giai tế khác cho nàng đi.”

Tiền Hoàng hậu không ngờ hắn ngay trước mặt hoàng đế, thế nhưng cự tuyệt triệt để như vậy, sắc mặt nhất thời trở nên hết sức khó coi. Tiền Lâm vốn là khuôn mặt thẹn thùng, giờ phút này cũng là mất hết huyết sắc, đưa tới cửa như vậy, lại bị cự tuyệt trực tiếp, mặt mũi của nàng coi như là hoàn toàn mất hết.

Tiền Hoàng hậu chịu không nổi, ném đá giấu tay phát tác nói: “Tốt tốt tốt, hiện giờ ngươi cánh cứng cáp rồi, ngay cả Bổn cung đều không để vào mắt.”

Gia Hòa đế luôn muốn bảo vệ mặt mũi Tiền Hoàng hậu, nói: “Lão Cửu, sao lại nói chuyện với mẫu hậu ngươi như thế?”

Tiêu Thiểu Giác chợt đứng dậy quỳ xuống: “Phụ hoàng, nhi thần vốn cùng Thanh Huệ quận chúa của Trấn Bắc vương phủ đính hôn, là Bát ca làm làm ra chuyện không chịu nổi kia, đoạt vị hôn thê của nhi thần. Hiện giờ Hoàng hậu nương nương hỏi cũng không hỏi nhi tử một tiếng, lại.” Muốn đem chất nữ nhà mẹ đẻ của nàng nhét vào trong phủ nhi thần... Có phải là có chút khinh người quá đáng rồi không?”

Chuyện Bát hoàng tử, Tiền Hoàng hậu đuối lý trước, hiện giờ lại nhúng tay hôn sự của Tiêu Thiểu Giác thật có chút không thể nào nói nổi.

Gia Hòa đế thấy nhi tử giận đến mức mặt trướng tím, toàn thân run rẩy, không khỏi cực kỳ đau lòng. Hắn xưa nay biết tính tình của nhi tử này, chưa bao giờ biết nhẫn nhục chịu đựng, ngươi cho hắn bao nhiêu áp lực, hắn sẽ bắn ngược lại bấy nhiêu. Cho nên hắn hôm nay va chạm Tiền Hoàng hậu, Gia Hòa đế cũng không cảm thấy kỳ quái chút nào. Mà loại tính tình này của hắn, Gia Hòa đế không cho là ngỗ ngược, ngược lại còn rất thích.

Hắn lại không biết, Tiêu Thiểu Giác cũng không phải là không biết đối nhân xử thế, mà chẳng qua là ở trước mặt hắn biểu hiện ra “Không biết đối nhân xử thế” mà thôi.

Hắn liền tự mình đưa tay kéo Tiêu Thiểu Giác lên, vỗ vỗ bờ vai của hắn, tỏ vẻ trấn an. Hắn cười nói: “Ngươi không nên trách hoàng hậu, chuyện này nàng mặc dù nóng nảy một chút, nhưng là tóm lại là vì tốt cho ngươi.”

Tiêu Thiểu Giác im miệng không nói.

Trong lòng Hoàng hậu lại lộp bộp một chút, lời nói này của hoàng đế mặc dù vẫn có vài phần mịt mờ, nhưng ai không nghe ra trong lời nói của hắn có bất mãn với hoàng hậu chứ?

Thì ra là đợt này mấy vị hoàng tử Ngũ, Lục, Thất, Bát hoả tốc đính hôn, vốn là ý tứ của hoàng thượng. Hắn cảm thấy nếu Lão Bát cũng đã đính hôn, mấy vị ca ca phía trước còn đơn bạc thì không tốt, cho nên liền để cho hoàng hậu giúp đỡ mấy vị hoàng tử thu xếp, kết quả cuối cùng đính hôn với các hoàng tử cơ hồ đều là mấy nhà trong phe Nhị hoàng tử.

Ngũ hoàng tử không rành chính sự, là một nhân vật phong lưu phong hoa tuyết nguyệt; Lục hoàng tử mặc dù luyện được một thân võ công tốt, một lòng muốn trở thành đại tướng quân tung hoành sa trường, nề hà tài trí bình thường, không đáng nhắc tới; về phần Thất hoàng tử, thân thể yếu ớt, là một cái ấm sắc thuốc, đương nhiên cũng là văn không thành võ không được, lực ảnh hưởng của mấy vị hoàng tử này đối với triều chính đều rất nhỏ, tất cả đều không được hoàng đế coi trọng, vì vậy hoàng đế cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, tùy ý hoàng hậu giày vò.

Không ngờ hoàng hậu ngày càng táo tợn, còn muốn thông qua quan hệ thông gia trói Tiêu Thiểu Giác đến chiến thuyền của Nhị hoàng tử, hoàng đế làm sao chịu đáp ứng?

Tiêu Thiểu Giác nói: “Nhi thần không dám oán trách mẫu hậu. Chẳng qua là mấy tháng trước ở Ung Châu, phụ hoàng từng hứa hẹn với nhi thần, người được chọn làm chính phi của Khánh vương phủ, là do nhi thần tự mình chọn, không biết phụ hoàng đã quên cái hứa hẹn này hay không?”

“Ha ha, tiểu tử này!” Gia Hòa đế nhìn Tiền Hoàng hậu một cái nói: “Đây là muốn chiếu tướng trẫm a!”

Tiền Hoàng hậu nghe đến đó, sắc mặt không khỏi biến đổi điên cuồng.

Gia Hòa đế đã phối hợp nói: “Miệng vàng răng ngọc của Trẫm, lời đã nói ra được, còn không tính toán gì sao. Chẳng lẽ ngươi nhìn trúng nữ hài nhi nhà ai sao? Ngươi không ngại nói ra, để cho trẫm nghe một chút.”

Tiêu Thiểu Giác đứng dậy lần nữa, thái độ kính cẩn quỳ xuống, “Lục cô nương Trường Hưng Hầu phủ phẩm mạo đều tốt, có thể làm lương xứng của nhi thần, nhi thần cực kỳ vừa ý, kính xin phụ hoàng mẫu hậu thành toàn, tứ hôn cho nhi thần.”
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện