Hoàng Đấu Chi Đích Nữ Mưu Cung

Lực Lượng Cứu Tinh


trước sau

Phượng Thất Tầm tự hỏi mình một lát liền chạy tới đường lớn, lao tới xe ngựa dang hai tay ra .

Nếu đổi lại là trước kia, nàng khẳng định sẽ không làm ra hành động điên cuồng như vậy, hiện giờ nàng chỉ có thể đánh cược một phen. Thắng, nàng liền có thể bình yên trở lại Ung Vương phủ, thua —— nàng sẽ không là chính mình, nàng tin tưởng ông trời thiên vị cũng sẽ đánh cược mệnh người !

Một đời này nàng sẽ đánh cược mệnh, so với bất luận tính mệnh kẻ nào , nàng sẽ không làm chính mình chết, ít nhất sẽ không dễ dàng chết!

"Hu ——"

Quả nhiên, mã xa phu từ xa nhìn thấy Phượng Thất Tầm đón xe, vội vàng kéo chặt dây cương, con ngựa ngừng lại cách nàng một thước , nôn nóng phát ra tiếng phì phì trong mũi. Xa phu vẻ mặt phẫn nộ, nhịn không được gầm nhẹ: "Hơn nửa đêm đón xe, không muốn sống nữa sao?"

Phượng Thất Tầm thời gian đâu mà quản được nhiều như vậy, nàng thấy xe ngựa ngừng lại, liền quỳ gối thẳng xuống giữa đường "Tiểu nữ tử gặp nạn, cầu xin chủ nhân của xe ngựa ra tay cứu giúp!"

Xa phu nhìn ánh mắt khẩn thiết của Phượng Thất Tầm, đang là nửa đêm nếu không phải thật sự có chuyện khó xử, nàng một thân nữ tử làm sao còn khổ sở ở bên đường đón xe?

"Gia?" Xa phu quay đầu, vừa xuống xe vừa xin chỉ thị .

Người trong xe nói gì đó, Phượng Thất Tầm không có nghe rõ, chỉ là xa phu quay đầu lại , trên mặt hoàn toàn là vẻ khó xử "Cô nương, không phải vương gia nhà ta không chịu giúp ngươi, thật sự là chúng ta đang rất vội......"

"Ta sẽ không lãng phí quá nhiều thời gian của các ngươi, chỉ cần đem ta đưa đến sát đường Ung Vương phủ liền có thể cho ta xuống!"

Phượng Thất Tầm đánh gãy lời xa phu nói, buông xuống ánh mắt cảm xúc không rõ ràng. Nhưng không chịu di chuyển thân thể một chút làm xa phu không khỏi nhăn mi lại "Cô nương ngươi sao lại nghe không hiểu......"

"Mẫn Lương." Âm thanh cực thanh lãnh từ trong xe ngựa truyền ra, phảng phất lôi cuốn vụn băng rét lạnh.

Phượng Thất Tầm không khỏi ngẩng đầu, đột ngột chạm mắt cùng một ánh mắt lạnh băng. Chủ nhân của ánh mắt có một khuôn mặt hoàn mỹ, mũi cao thẳng, môi mỏng lạnh, mặt lạnh như sương băng thêm mấy phần âm nhu cùng...... Yêu mị.

"Ngươi nói Ung Vương phủ... Ngươi là người Ung Vương phủ?" Nam tử nheo mắt lại, thanh âm lạnh lẽo, quanh thân khí thế bức người.

"Vâng." Phượng Thất Tầm không hề sợ hãi nghênh đón ánh mắt xem kỹ của nam tử "Ta là Đích nữ Ung Vương gia Phượng Thất Tầm......" Nàng lời ít mà ý nhiều thuyết minh tình cảnh chính mình, cùng sự tình đồ đệ gây rối trước cửa Ung Vương phủ, theo bản năng tỉnh táo lược bớt sự tình nguyên nhân gây ra.

Việc xấu trong nhà không
thể để người ngoài biết —— đạo lý này nàng vẫn hiểu.

Phượng Thất Tầm triệt để không sợ ánh mắt đầy hàn ý của hắn, nàng ngữ khí dứt khoát lưu loát, khiến cho nam tử chú ý thậm chí là tán thưởng. Chỉ nghe hắn nhàn nhạt cười một tiếng, ngữ khí hình như rất là khinh thường "Bất quá là một ít xà trùng chuột kiến, cư nhiên cũng không biết tự lượng sức mình......"

Nói xong, tay hắn liền buông màn xe xuống, thanh âm lãnh đạm nói: "Lên xe."

"Cảm ơn!" Phượng Thất Tầm nói tạ, liền đi tới xe ngựa sóng vai ngồi ở bên cạnh Mẫn Lương . Không biết tại sao, cái bộ mặt lạnh băng của nam nhân kia lại làm cho nàng có một loại cảm giác không thoải mái —— đây là một đời nàng sống lại, đối với nguy hiểm sinh ra trực giác.

Nam nhân kia, rất nguy hiểm!

"Ngồi vào đây." Nam tử âm thanh như cũ lãnh đạm, lời nói đã mang theo mệnh lệnh.

Không nghĩ đắc tội với vị cứu tinh duy nhất của mình, Phượng Thất Tầm đành phải căng da đầu chui vào xe ngựa. Nghĩ một lát , người này có đem nàng ăn không?

Không gian trong xe ngựa, so với bề ngoài lớn hơn rất nhiều. Nam tử ngồi ở một bên xe ngựa, trong xe ngựa chỉ có một góc ánh sáng của đèn dầu , dùng chụp đèn che chở. Phượng Thất Tầm ngồi xuống đối diện nam tử , bất động thanh sắc đánh giá nam tử đối diện một chút.

Một thân hoa văn áo gấm màu đen chất liệu thượng thừa, vừa thấy không phải người gia đình phú quý bình thường. Nam tử bên hông đeo một cái lệnh bài, đang tối nên nhìn điêu khắc không được rõ ràng lắm , nhưng mà chỉ phán đoán bằng ánh sáng cũng biết giá trị xa xỉ.

Người này, rốt cuộc là ai?

Theo lý thuyết thì thân phận người này bất phàm. Nàng đời trước chắc là chưa thấy qua, mà nếu thật sự gặp qua, không có khả năng một chút ấn tượng về hắn đều không có.

Phượng Thất Tầm âm thầm suy tư, nam tử đang nhắm mắt dưỡng thần chậm rãi mở mắt ra "Đang suy đoán thân phận của ta?"

#YY

Theo dõi bọn mình để xem những chap mới nhất nhé. ????????????

Nhớ bình chọn cho bọn mình nhé ????

Luôn tiếp nhận ý kiến đóng góp của bạn❤️

Truyện convert hay : Đỉnh Cấp Thần Hào

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện