Hoá Ra Đã Yêu

Chương 4


trước sau

Advertisement


"Cô...tại sao cô lại đi cùng mẹ tôi?"
"Cái thằng này sao chỉ tay vào mặt con bé." Bà Trịnh đập vào cánh tay của Đình Vũ.
Ngọc Khuê nâng ánh mắt sợ sệt lên nhìn khuôn mặt tức giận Đình Vũ rồi lại nhìn bà Trịnh.

Nhận ra ánh mắt của cô, bà Trịnh cầm lấy tay Ngọc Khuê an ủi: "Con yên tâm, có bác ở đây làm chủ cho con, nó không dám gì đâu."
Rồi bà dẫn Ngọc Khuê đi thẳng vào phòng khách mặc kệ thằng con trai vẫn ngơ ngác đứng ở cửa.

Đối với một kẻ giàu có như Trịnh Đình Vũ thì nơi ở của hắn là biệt thự xa hoa cũng không có gì là lạ, mà Ngọc Khuê không phải chưa từng được ở trong căn nhà lớn như vậy nên cô chẳng ngỡ ngàng gì.

Nhưng nếu đã diễn vai tiểu bạch thỏ bị cậu chủ nhà giàu lừa vào bẫy thì cô phải diễn cho tròn vai.
Ngọc Khuê tỏ ra ngơ ngác ngắm nhìn một lượt phòng khách, đến khi bà Trịnh kéo ngồi xuống thì cô mới ngồi xuống ghế sofa cạnh bà.
Lúc này Đình Vũ đi vào, mặt đằng đằng sát khí nhìn người con gái bên cạnh mẹ mình.

Hắn không hiểu tại sao cô có thể được mẹ hắn bảo vệ tới vậy.
"Phạm Ngọc Khuê, tại sao cô lại đi cùng mẹ tôi đến đây.


Rốt cuộc cô có âm mưu gì?"
Trước câu hỏi gắt gay của hắn, Ngọc Khuê rơm rớm nước mắt, sợ sệt cúi gằm mặt xuống.

Thấy cô như vậy, bà Trịnh đau xót thay, nghiêm mặt trách mắng con trai:
"Làm gì mà phải ầm ĩ lên như thế.

Ngồi xuống nói chuyện từ từ không được sao?"
Trịnh Đình Vũ rất tức giận nhưng không dám cãi lại mẹ mình, hơn nữa điều hắn muốn biết là mục đích của Ngọc Khuê tới đây là gì nên tạm đè nén lửa giận, ngồi xuống vị trí đối diện.

"Mẹ nói đi, sao cô ta lại tới đây, thậm chí còn đi cùng với mẹ."
"Mày nên cảm thấy may mắn khi mẹ vô tình gặp được Ngọc Khuê ở sân bay.

Mày làm con gái nhà người ta to bụng rồi chối bỏ đi tìm người phụ nữ khác, đúng là mất mặt Trịnh gia." Bà Trịnh khó chịu nhìn con trai mình.
"Cái gì chứ? Mẹ có nhầm không vậy? Con chơi bời nhưng có bao giờ để lại tàn cuộc đâu chứ.

Hay là..." Nói đến đây, Đình Vũ đánh ánh mắt qua nhìn Ngọc Khuê, "Ý mẹ nói là cô ta."
Bà Trịnh không phủ nhận, gật đầu coi như lời đáp.
Nhận được cái gật đầu của mẹ, Đình Vũ càng mất bình tĩnh hơn: "Sao chưa gì mẹ đã nghĩ đứa con trong bụng cô ta là của con?"
Ý của hắn là, lỡ đâu cô chơi bời lêu lổng rồi bắt hắn nhận thì sao.
Ngọc Khuê nắm chặt bàn tay vì tức giận.

Mịa kiếp, cái đầu của hắn toàn suy nghĩ thấp hèn như vậy sao? Lần đầu của cô dành cho tên cặn bã này thật là tiếc mà.

Bây giờ cô chỉ muốn xông lên đập cho hắn vài cái cho hả dạ.
Suy nghĩ

Advertisement
là vậy nhưng cô vẫn nhớ mình đang đóng vai tiểu bạch thỏ.


Ngọc Khuê sụt sịt ngẩng đầu nhìn Đình Vũ, ánh mắt chất chứa đau thương, "Nếu anh không muốn nhận thì thôi, tại sao phải nghi ngờ em như thế chứ?"
Nói xong cô đứng dậy định bỏ đi nhưng bà Trịnh ngăn lại, cầm lấy tay cô kéo cô ngồi xuống.

Bà vỗ về, an ủi Ngọc Khuê một lúc rồi quay ra quở trách con mình:
"Tin tức một tháng nay mẹ đã xem hết rồi.

Chuyện của con và Ngọc Khuê đã ầm ầm trên mạng, còn cả những bức ảnh đó nữa, mẹ đều biết hết nên mới nhận ra con bé ở sân bay.

Tính từ hôm đó đến bây giờ, vừa đủ thời gian thụ thai và chuyện mang thai là điều hiển nhiên, con nghi ngờ gì nữa."
Trịnh Đình Vũ ôm trán, hắn thấy bản thân thật sai làm khi trước đó không ra tay chặn hết đống tin tức kia vì thế mẹ hắn mới đọc được.

Nhắm mắt định thần một lúc, hắn đứng dậy tiến về phía bà Trịnh, "Để con nói chuyện với cô ta một chút." Rồi hắn cầm lấy cánh tay Ngọc Khuê kéo thẳng lên gác.
Vào phòng ngủ, Trịnh Đình Vũ đóng sầm cửa lại rồi ném thẳng cô lên trên giường còn mình tiến về phía quầy rượu mở một chai rót vào ly uống.

Hắn một tay cầm ly rượu một tay bóp chặt cằn cô, lạnh giọng hỏi:
"Tại sao lại mang thai được?"
Ngọc Khuê nhăn mặt vì đau, hai tay cố gỡ bàn tay giữ cằm mình ra nhưng vô dụng, sức cô không thể bằng hắn, chỉ có thể nhỏ giọng kêu: "Đau...buông ra..."
"Nói.


Cấm diễn như lúc dưới nhà" Đình Vũ buông cằm cô ra nhưng vẫn tiếp tục truy vấn chuyện hôm đó.
"Tất cả đều do anh, ai bảo không biết kiểm soát thả con cháu của anh vào bụng tôi."
"Thuốc tránh thai làm cảnh sao?
"Dùng thứ đó hại cho sức khoẻ.

Có giỏi anh đi mà dùng chứ tôi không thích dùng."
Ngọc Khuê bây giờ khác hoàn toàn với Ngọc Khuê lúc nãy, cứ như kẻ đa nhân cách vậy.

Nhưng Trịnh Đình Vũ biết đây mới là bộ mặt thật của cô, miệng lưỡi độc địa, chẳng chừa cho ai đường lùi
"Vậy có nghĩa là cô cố tình mang thai con tôi?" Đình Vũ nhếch môi cười khinh bỉ.

"Nếu tôi trả lời đúng thì sao?" Ngọc Khuê vênh mặt thách thức hắn.
"Thế thì từ giờ cô sinh cho tôi một đội bóng luôn đi.".

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện