Hổ Tế

Chương 736


trước sau

Advertisement

Chương 736:

 

Dương Tiêu nhẹ nhàng nói với Đường Mộc Tuyết: “Mộc Tuyết, anh đi nghe điện thoại!”

 

“Anh đi đi!” Đường Mộc Tuyết gật đâu.

 

Nhìn Dương Tiêu rời đi, viện trưởng Ôn Bảo Tốn nói đùa: “Văn Triết lão đệ này, chúng ta chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt đi?”

 

“Ha ha! Được rồi, phiền viện trưởng Ôn!” Nghe thấy Ôn Bảo Tốn gọi mình như vậy, Triệu Văn Triết cười đắc thắng cười to nói.

 

Người nhỏ nhoi như anh ta thường không có tư cách tiếp xúc với Ôn Bảo Tốn, bây giờ Ôn Bảo Tốn lại gọi anh ta là anh em, chuyện này không làm Triệu Văn Triết đắc ý mới là lạ?

 

Dương Tiêu đến một nơi vắng vẻ rồi mới nghe điện thoại của Vạn Tứ Hải: “Có chuyện gì sao?”

 

“Ân nhân, muộn rồi, tôi không thể đến bệnh viện thăm đột xuất được, hay là tôi ở khách sạn Tử Hiên Các chờ ân nhân đến? Chúng ta đã nhiều năm không gặp nhau, hơn nữa tôi đã chuẩn bị cho ân nhân một số thuốc bổ, một chút tấm lòng mong ân nhân nhận!” Vạn Tứ Hải chân thành nói.

 

Dương Tiêu hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

 

Xét cho cùng nhà ông bà ngoại của Đường Mộc Tuyết đều định cư ở huyện Thiên Sơn, không biết sau này sẽ gặp phải rắc rồi gì.

 

Vạn Tứ Hải là dân bản địa ở huyện Thiên Sơn, nếu sau này thực sự gặp phải rắc rồi gì, mình cũng có thể nhờ Vạn Tứ Hải.

 

Dương Tiêu biết một chút về Vạn Tứ Hải, người này có tính cách cởi mở, thích kết bạn, người khá là chân thực, không có lòng dạ xấu xa, điểm này giống với Kim Đại Chung.

 

Dương Tiêu đồng ý đã khiến Vạn Tứ Hải vui mừng khôn xiết: “Vâng ân nhân, vậy Tứ Hải sẽ ở sảnh lớn của khách sạn đề vương Tử Hiên Các chờ ân nhân tới!”

 

Vạn Tứ Hải là người nhận ơn một giọt, trả œn một dòng.

 

Dương Tiêu đã từng cứu mạng ông ta, ông ta biết kỹ năng

Advertisement
của Dương Tiêu kinh khủng như thế nào. Trước mặt Dương Tiêu, Vạn Tứ Hải không dám nâng đỡ mình.

 

“Được, có lẽ tôi sẽ đến nhanh!” Dương Tiêu nói xong thì cúp điện thoại.

 

Quay trở lại bên cạnh Đường Mộc Tuyết, Dương Tiêu hỏi: “Mộc Tuyết, bây giờ anh đi ra ngoài gặp một người bạn, em có muốn đi cùng anh không?”

 

“Không cần đâu, em ở đây cùng bố mẹ chăm sóc bà ngoại thôi!” Đường Mộc Tuyết nhẹ nhàng nói.

 

Dương Tiêu nhẹ nhàng nói: “Được! Khi nào trở về anh sẽ mang một ít cháo về cho mọi người.”

 

Thật sự đã không còn sớm, lăn lộn một ngày đã đến chạng vạng tối.

 

Nhìn thấy Dương Tiêu rời đi, Triệu Văn Triết khinh thường nói: “Đi gặp bạn bè? Buồn cười chết mắt! Thằng phế này.

 

có thể quen biết loại bạn bè gì?”

 

“Phế vật thì có thể quen biết được loại bạn bè gì chứ? E rằng cũng là phê vật!”

 

“Tôi thấy thằng này mắt hết mặt mũi, không có mặt mũi nào ở lại đây, nên chạy trồi chết!”

 

“Đúng vậy, chắc chắn là như thế, ha ha ha hat”

 

Đám người nhà họ Triệu nhìn bóng lưng của Dương Tiêu với vẻ mặt châm chọc, bọn họ đều cho rằng Dương Tiêu không có mặt mũi nào ở lại đây nên mới rời đi.

 

Sau khi ra khỏi bệnh viện, Dương Tiêu lái ô tô đến khách sạn Tử Hiên Các lớn nhát ở huyện Thiên Sơn.

 

Huyện Thiên Sơn thuộc một tỉnh nhỏ tuyến mười tám.

 

Ngay cả khách sạn Tử Hiên Các lớn nhất cũng không có bãi đỗ xe, chỉ có thể đỗ xe bên ngoài.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện