Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 48


trước sau

Advertisement

Chương 48

"Ngày hôm qua con đi thành phố Z?" Thương Thần Nho chỉ Thương Mặc ngồi vào sô pha, sau đó cũng ngồi xuống.
"Dạ." Thương Mặc vẻ mặt thận trọng, "Ba, ngày hôm qua Mạnh thúc......."
"Ta biết." Thương Thần Nho rót chén trà đưa tới trước mặt của Thương Mặc, thần sắc không thay đổi, "Con làm vậy là đúng."
"Nhưng là........." Thương Mặc có chút ảo não, tay vuốt vuốt tóc, "Nhưng là Mạnh thúc là nguyên lão, con không nên tuyệt tình như vậy, tối hôm qua là con xúc động."
Chuyện này từ tối hôm qua tới giờ nàng đều đặt nặng ở trong lòng.
"Mặc nhi, nếu con đã quyết định đảm đương việc của Thanh Long Bang, nên biết, thân là Thiếu chủ, vô luận làm đúng hay là làm sai, cũng không nên xuất hiện cảm xúc yếu đuối." Thương Thần Nho thản nhiên nói, "Ta cho phép con ở phương diện cảm tình có thể yếu đuối, nhưng là vấn đề của bang phái, Mặc nhi.........."
"Ba, con biết rồi." Thương Mặc bị nói như vậy, thực nhanh chóng khôi phục lại bộ dáng nghiêm nghị, "Lần sau sẽ không."
"Ừ." Thương Thần Nho chậm rãi gật đầu, "Uống trà đi, tối nay con ở nhà ăn cơm, không cần bồi người yêu sao?"
"Dạ, không cần." Thương Mặc mặt đỏ lên, có chút ngượng ngùng nói.
"A............Trưởng thành a." Thương Thần Nho uống ngụm trà, nét mặt nghiêm nghị nói, "Mặc nhi, gần đây phương bắc không an bình lắm, con nên cẩn thận."
"Dạ. Con biết."
———-
Buổi chiều, ở trong văn phòng Phó phòng kiểm sát trưởng của viện kiểm sát tỉnh.
"Kiều kiểm, anh xem chuyện này, nên làm sao bây giờ?" Lương kiểm sát trưởng đứng ở trước bàn làm việc chờ đợi người đang ngồi sau bàn làm việc quyết đoán.
Người ngồi ở đằng sau bàn làm việc là một người mà Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc rất đỗi quen thuộc – Kiều Lâm Cử.
Kiều Lâm Cử nhìn mấy phần tư liệu trên bàn, ngón tay gõ gõ mặt bàn, "Anh thấy như thế nào?"
Lương kiểm sát trưởng cau mày tự hỏi trong chốc lát, thở dài, "Vụ án này nếu để cho viện kiểm sát của chúng ta thụ án, tựa hồ không được tốt......"
"Có cái gì không được tốt?" Kiều Lâm Cử nheo lại mắt, cười có chút gian trá, "Đừng quên các người còn có một cá nhân kia?"
"Sao a?" Lương kiểm sát trưởng nghi hoặc lên tiếng, tiếp theo đôi mắt chợt lóe ra, lộ ra cười, "Kiều kiểm, biện pháp hay."
"Chậc chậc....nào có cái gì gọi là biện pháp hay....." Kiều Lâm Cử lắc đầu, dựa vào lưng ghế, cảm thán nói, "Hiện tại là thiên hạ của người trẻ tuổi."
"Nhưng là..........." Lương kiểm sát trưởng bỗng nhiên có chút do dự, "Như vậy có phải hay không rất nguy hiểm......."
"Sao? Anh nói Mạt Thương?"
"Đúng vậy, anh cũng biết, chuyện này liên quan đến người......"
"Không có việc gì, anh cứ yên tâm đi." Kiều Lâm Cử vẻ mặt hồ ly tươi cười hiển nhiên, "Có người sẽ bảo hộ tốt cho cô ấy."
————–
Thương Mặc ăn xong cơm tối liền ngồi xe trở lại nhà của Triệu Mạt Thương.
Bởi vì Thương Mặc không trở lại ăn cơm, cho nên rõ ràng Triệu Mạt Thương ở lại viện kiểm sát lâu hơn bình thường, lại không dự đoán được, vừa mở ra cửa, Thương Mặc đang ngồi trong phòng khách đọc sách.
Vừa nghe đến thanh âm của cô trở về, nguyên bản ngồi xiêu xiêu vẹo vẹo ở trên sô pha nhìn thấy cô lập tức ngồi thẳng dậy, thực phấn chấn nhìn Triệu Mạt Thương cười.
Triệu Mạt Thương cười khẽ lại, đi lại sô pha ngồi xuống, "Sao về sớm vậy?"
"Ừ." Thương Mặc lôi kéo tay cô, "Như thế nào về trễ như vậy, tăng ca sao?"
Vuốt vuốt tóc dài, Triệu Mạt Thương ỷ ở trong lòng Thương Mặc hơi hơi nhắm mắt lại, "Đúng vậy, gần nhất vụ án rất nhiều."
"Như vậy a....." Thương Mặc ôm cô, nhẹ nhàng hôn cô một chút, "Vậy tắm rửa xong đi ngủ sớm một chút đi."
"Em tắm chưa?" Bị Thương Mặc ôm như vậy, Triệu Mạt Thương rất là thoải mái mà điều chỉnh vị trí, mở mắt ra nhìn Thương Mặc.
"Còn không có đâu." Cánh tay Thương Mặc rõ ràng dùng chút sức ôm ngang lấy Triệu Mạt Thương, "Trở về phòng đi."
"A............." Bỗng nhiên bị ôm lấy, Triệu Mạt Thương hoảng sợ, tay vội vàng ôm lấy cổ của Thương Mặc, có chút oán trách nhìn nàng một cái.
"Ha ha.........." Thương Mặc ôm Triệu Mạt Thương trở về phòng, đem cô ôm tới trên giường, cúi người xuống đem giày cao gót ở trên chân của cô cởi ra, bỗng nhiên cảm thấy hô hấp có chút dồn dập.
Triệu Mạt Thương trước sau như một mặc bộ váy công sở, phần phía dưới đầu gối da thịt trắng nõn lúc này bại lộ trước ánh đèn, Thương Mặc có chút thất thần nhìn, trong đầu bỗng dưng hiện về những hình ảnh lúc trước xem ở trong quán bar.
Thực hưởng thụ tùy tiện để cho Thương Mặc vì chính mình cởi giày, tóc Triệu Mạt Thương tán loạn ở trên gối nằm, từ từ nhắm hai mắt, cảm thụ được cảm giác thả lỏng.
Chính là thật lâu lắm vẫn không thấy Thương Mặc có chút động tĩnh gì, Triệu Mạt Thương không khỏi có chút kỳ quái mở mắt ra nhìn, nhìn thấy Thương Mặc bộ dáng nhìn chằm chằm phần hạ thân của mình, mặt lập tức đỏ lên.
"Tiểu Đản........" Mang theo một ít ngữ khí làm nũng kêu lên tên của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương cảm thấy không tốt cho lắm, lấy cái chăn che ngang qua chân của mình.
Thương Mặc có chút bất mãn nhăn lại mi, ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Mạt Thương, nhìn thấy cô vẻ mặt tràn ngập ngượng ngùng, bỗng nhiên cũng có chút ngượng ngùng.
"A.....Em............" Nằm lên ôm Triệu Mạt Thương, bộ dáng ngượng ngùng ấp úng làm Triệu Mạt Thương nhịn không được cười khẽ.
"Thẹn thùng." Nét đỏ trên mặt rút đi, Triệu Mạt Thương tiện tay điểm điểm cái mũi của Thương Mặc, "Tiểu Đản nguyên lai là háo sắc nha, sắc Đản Đản...."
Bị giọng điệu như vậy nói chuyện, Thương Mặc vừa mới lúc này đau khổ áp chế xúc động trong lòng, giờ đây bỗng dưng trổi dậy.
Đôi mắt không nháy nhìn thẳng Triệu Mạt Thương, Thương Mặc hai tay để cạnh bên cạnh sườn Triệu Mạt Thương, đôi mắt tràn ngập dị thường.
"Làm gì vậy?" Trên mặt sắc hồng sớm rút đi giờ đây lại hồng trở lại, Triệu Mạt Thương vẫn là cố gắng duy trì bộ dáng bình tĩnh, "Không phải muốn đi tắm rửa sao? Nhanh đi!"
Thương Mặc ánh mắt lóe sáng lên nhìn bộ dáng của người dưới thân, Triệu Mạt Thương rõ ràng là bộ dáng thẹn thùng lại cố làm cho vẻ bình tĩnh, cái loại cảm giác khác thường này lại càng phát ra mạnh mẽ trong cơ thể cô.
"Tiểu Đản........." Bị nàng nhìn như vậy Triệu Mạt Thương thật sự chịu không nổi, Triệu Mạt Thương xoay đầu, tránh đi ánh mắt của nàng, "Nhanh đi tắm rửa mau..."
"Em............" Thương Mặc mở miệng muốn nói, lại phát hiện tiếng nói của mình có chút khàn khàn, cổ họng cũng khô nóng, cúi đầu hôn Triệu Mạt Thương, đầu lưỡi tham lam quấn lấy lưỡi của Triệu Mạt Thương.
"Tiểu............" Triệu Mạt Thương chưa kịp mở miệng nói đã bị Thương Mặc ngăn chặn

Advertisement
miệng, hô hấp dồn dập ôm chặt Thương Mặc, tự tiện để cho nàng dây dưa đầu lưỡi với mình.
Rõ ràng vẫn đang hôn Triệu Mạt Thương, Thương Mặc vẫn còn cảm thấy không đủ, khi Triệu Mạt Thương thở không nổi mới dời đi chiến trường, từ miệng của cô bắt đầu dời đến vành tai, đầu lưỡi vươn vào trong khám phá.
"Ưmmmm...." Triệu Mạt Thương chưa từng bao giờ thử qua cảm giác như vậy, thân mình bắt đầu run lên nắm chặt sàn đan, "Tiểu..........Đản................"
Lưỡi kia tham lam liếm vành tai mềm mại, còn nhẹ nhàng trên đó khẽ cắn, tay Thương Mặc không tự giác đặt lên ngực của Triệu Mạt Thương, cách áo sơ mi cùng nội y vuốt ve khuôn ngực đầy đặn của Triệu Mạt Thương.
"A.................." Một tiếng rên vang lên từ khuôn miệng tràn ra, Triệu Mạt Thương vội vàng nắm chặt tay của Thương Mặc, "Đừng............"
Thương Mặc lấy lại bình tĩnh, khắc chế xúc động của chính mình, hít sâu vài cái nằm ngã vào bên cạnh của Triệu Mạt Thương, thở phì phò, "Thực xin lỗi..........."
Nàng cũng không phải là loại người lỗ mãng, nhưng là không biết vì cái gì chính là muốn.
"Chị hiểu được." Thân mình của Triệu Mạt Thương chính là run rẩy, thân thủ ôm lấy Thương Mặc, "Cho chị một khoảng thời gian để có thời gian chuẩn bị được không?"
Người yêu nhau khi đối mặt gặp nhau, tổng hội có dục vọng muốn giữ lấy đối phương.
Đừng nói Thương Mặc, mà ngay cả cô, vài lần nhìn thấy Thương Mặc đều nhịn không được muốn đi qua ôm hôn Thương Mặc.
Thương Mặc ngẩng đầu mạnh, có chút sốt ruột nhìn Triệu Mạt Thương, "Em...............Em không phải cái ý tứ kia................"
Nàng thật sự không phải loại người như vậy.
"Chị biết chị biết mà." Cái xúc động trong lòng của Triệu Mạt Thương đã bình tĩnh lại, nhìn thấy Thương Mặc bộ dáng đỏ mặt cuốn huých giải thích chính mình, ôn nhu che lại miệng của nàng, "Chị biết y tứ của em, chị chỉ là muốn............."
Mặt chậm rãi đỏ, Triệu Mạt Thương ôm Thương Mặc, chậm rãi nói, "Chúng ta đều là người trưởng thành rồi a, chị lại.......cũng không phải người lãnh đạm, hơn nữa chúng ta là người yêu, loại chuyện này phát sinh rất là bình thường. Chị chỉ muốn qua một thời gian nữa thôi..........Được không?"
"Ừ. Chị không chuẩn bị tốt cũng không quan hệ." vẻ mặt Thương Mặc còn thực sự sợ, sợ Triệu Mạt Thương hiểu lầm chính mình.
"Tiểu Đản ngốc.........." Triệu Mạt Thương buồn cười hôn nàng một chút, ngồi xuống, "Tốt lắm, chị đi tắm rửa nha, em phải ngoan ngoãn nha."
"Được." Thương Mặc ngồi ở trên giường, ngơ ngác nhìn Triệu Mạt Thương cầm quần áo đi vào phòng tắm tắm rửa, vẻ mặt đáng yêu gãi gãi cằm.
—————————-
Thời gian một tháng, nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn của không ngắn lắm.
Thương Mặc sau khi thi xong tư khảo, tối ngày hôm đó rất là vui vẻ ôm Triệu Mạt Thương xoay qua xoay lại vài vòng, mà kiểm sát trưởng đại nhân luôn luôn bình tĩnh ngày đó cũng mặc lệ Thương Mặc ôm, ở trong lòng nàng cười đến dị thường vui vẻ.
Thương Mặc xoay quanh chuyển chuyển Thương Mặc mệt mỏi ôm Triệu Mạt Thương ngồi ở trên sô pha, thở phì phò, "Mệt mỏi quá......."
"Ha ha.........." Triệu Mạt Thương cười ra tiếng, thân thủ vuốt vuốt cái mũi của Thương Mặc, "Cho em sắc, xứng đáng....."
"Hắc hắc........." Thương Mặc cười hề hề ngây ngốc, tiếp theo vui vẻ tựa đầu vào vai của Triệu Mạt Thương, "Ngày mai là có thể đi theo chị đến viện kiểm sát rồi."
"Nhanh như vậy sao, không muốn nghỉ ngơi sao?" Triệu Mạt Thương trìu mến vỗ về hai má của Thương Mặc, "Em đã mệt mỏi mấy tháng nay rồi."
Trong khoảng thời gian này, nhìn thấy Thương Mặc mỗi ngày đều là bộ dáng dụng công đọc sách, làm cho cô đều có chút đau lòng.
Tuy rằng Thương Mặc đều thường xuyên đang đọc xong lại dục sách qua một bên nói không đọc nữa, nhưng là ở mỗi lần khi cô uy hiếp, cuối cùng đều ngoan ngoãn đem sách đã dục xuống nhặt lên cầm lên đọc tiếp.
Lộ ra một tia ngọt ngào cười, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng xoa hai bên tai của Thương Mặc, "Tiểu Đản, nguyên lai lại y hệt một tiểu hài tử."
"Không cần nghỉ ngơi, em muốn đến chỗ chị thực tập." Thương Mặc rất khí thế kêu lên một tiếng, tiếp theo thanh âm mềm xuống, "Có sao?"
"Có........" Triệu Mạt Thương khẽ cười nói, "thời điểm lần đầu chị nhìn thấy em, còn tưởng rằng em là loại người không biết lễ phép đấy."
"Sao?" Thương Mặc lập tức ngây ngẩn cả người, khó hiểu chỉ chỉ chính mình, "Không lễ phép?"
Không có lý a, nàng lúc trước ngụy trang, thế nào cũng không làm người khác cảm thấy mình không lễ phép đi.
"Khi đó chị hỏi em có phải sinh viên ngành luật không? Kết quả em không để ý đến chị" Triệu Mạt Thương cũng nhẹ nhàng bâng quơ nói xong, tầm mắt dừng ở lỗ tai bên trái của Thương Mặc đeo cái gì đó, có chút đau lòng mới nói, "Sau này mới biết được............."
Thương Mặc sờ sờ cái máy trợ thính kia, bỗng nhiên có chút u buồn, "Em............nếu về sau đi gặp ba mẹ của chị, bọn họ khẳng định sẽ đem em đuổi đi..............Em vừa là con gái, lại vừa là người tàn tật........."
"Thương Mặc." Triệu Mạt Thương khó được một lần thực nghiêm túc kêu tên Thương Mặc, "Chị ghét nhất em nói ra ba chữ kia."
"Em.............."
"Người mà chị yêu, nhất định là người tốt đẹp nhất trên thế giới." Triệu Mạt Thương dán bên tai trái Thương Mặc ôn nhu nói.
"Ha ha.........." Thương Mặc cười khẽ ra tiếng, vẻ mặt hạnh phúc.
Cái này có phải là tình nhân trong mắt hoá Tây thi sao?

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện