Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 26


trước sau

Advertisement

Triệu Mạt Thương không sự đoán được Thương Mặc cư nhiên sẽ nói những lời này, vẻ mặt ngốc ra một chỗ nhìn Thương Mặc gần trong gang tấc, cảm thụ được nhiệt độ cơ thể của nàng cùng với cánh tay nóng bỏng kia tùy thời có thể chạm vào mình, tâm từng đợt khủng hoảng.
Kinh hỉ? Thích cô sao?
Trong đầu một mảnh hỗn loạn, chỉ còn lại duy nhất một cái ý niệm ở trong đầu, Thương Mặc kia cư nhiên thích cô, còn hôn cô……….
Triệu Mạt Thương bỗng nhiên tỉnh táo lại, tay dùng sức đẩy mạnh Thương Mặc ra, kinh ngạc nhìn cô, muốn nói ra lời cự tuyệt, lại không biết nên nói như thế nào.
Hơn nữa, cô cũng không muốn làm tổn thương tâm của một đứa nhỏ.
Thương Mặc đối với chuyện mình sẽ bị đẩy ra đã dự đoán trước được, vẻ mặt như trước như vậy bình tĩnh, hai tay đút túi quần, “Như vậy……….Chúng ta về sau là không cần gặp mặt, học tỷ không phải không có biện pháp chấp nhận em không phải sao? Em lo lắng nhìn thấy chị em sẽ không khắc chế được chính bản thân mình.”
Triệu Mạt Thương kinh ngạc ngẩng đầu nhìn nàng, “Em…….Vì chuyện này?”
“Đúng vậy.” Thương Mặc như trước vẻ mặt lạnh nhạt, “Nếu nhất định chị không có khả năng tiếp nhận em,em liền nhất định dù có bị thương tích đầy mình giống như phía trước sẽ tận lực tránh xa chị.”
Nhìn người trước mặt bình thường đều tươi cười lúc này cả người đều là hơi thở lạnh lùng, còn nói ra lời nói lạnh lùng như vậy, Triệu Mạt Thương trừng lớn mắt, giống như bình thường không biết Thương Mặc.
Thương Mặc sờ sờ máy trợ thính bên tai trái, nhìn thấy Triệu Mạt Thương như thế, nhẹ nhàng nhíu mí, tươi cười ngả ngớn tới gần cô, “Hoặc là……….Học tỷ muốn chấp nhận em?”
Khi nói chuyện, Thương Mặc lại một lần nữa dồn bức Triệu Mạt Thương đến bức tường, tay chống lên vách tường, vẻ mặt ám muội tà khí.
Triệu Mạt Thương chưa bao giờ biết Thương Mặc có một mặt tà khí như vậy, sau khi lấy lại tinh thần nhìn Thương Mặc tới gần sát lại chính mình, đôi mắt lạnh lùng, nâng tay lên muốn cho nàng một cái tát.
Thương Mặc tựa hồ sớm dự đoán được sẽ như vậy, khi tay Triệu Mạt Thương giơ lên liền nhắm mắt lại, lại không phải đợi đến là cái tát, mà là cái khẽ vuốt, không khỏi kinh ngạc trừng mắt nhìn cô.
“Thương Mặc, em còn nhỏ, cái loại cảm tình này chị không phản đối, nhưng là hy vọng em có thể lo lắng rõ ràng.” Cho dù Thương Mặc đối với chính mình như vậy không lễ phép, Triệu Mạt Thương vẫn thực mẫn cảm khi nhìn thấy Thương Mặc nhắm lại mắt, trong giây lát ánh mắt tràn đầy đau thương, không khỏi tâm mềm nhũn giận dữ nói, “Chị muốn cự tuyệt em, đương nhiên, không phải vì nguyên nhân chúng ta đều là nữ nhân. Chúng ta học pháp luật, tự nhiên biết rằng yêu thích đồng tính hay là khác giới đều là vấn đề của cá nhân, liên quan đến nhân quyền. Chị chỉ xem em giống như em gái mà đối đãi, em thực thông minh, lại thực chính nghĩa, chị thích đứa nhỏ như vậy…….Cái này không giống như em nói là cái kia thích……”
Thương Mặc nháy mắt mấy cái, có chút trợn mắt há mồm mà nhìn Triệu Mạt Thương thao thao bất tuyệt.
“Em còn nhỏ. Làm việc không cần như vậy xúc động.” Triệu Mạt Thương đau lòng nhìn Thương Mặc, “Nếu chị vừa lúc này cho em một cái tát đả thương em thì làm sao bây giờ?”
Thương Mặc nghe đến những lời nói này, thần sắc tối sầm lại, không nói lời nào.
“Hôm nay, cho dù em nói em thích một người khác, người kia là nữ, không phải chị, chị vẫn như trước lo lắng rõ ràng khuyên em. Con đường này thực gian nan, hai đồng học lúc trước của chị cũng chính vì như thế mà bỏ học, chị không hy vọng em tốt như vậy lại giẫm vào vết xe đổ của hai người đó.”
“Chị nói nhiều quá.” Thương Mặc bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cô đánh gãy lời của cô, “Học tỷ, chị thật sự nói nhiều quá.”
Triệu Mạt Thương trừng mắt lớn nhìn Thương Mặc, vẻ mặt bất khả tư nghị.
“Chị là tiếp nhận em, hay là không tiếp thu em?” Thương Mặc thanh âm bình tĩnh, đôi mắt sâu thẳm, “Nói những điều vô nghĩa như vậy làm cái gì?”
Nguyên bản đôi mắt trừng to giờ hơi hơi nheo lại, Triệu Mạt Thương thân thủ nắm cái mũi của Thương Mặc, “Tiểu hài tử giả thành thục làm cái gì! Học tỷ theo đạo lý giáo dục em em còn nói như vậy! Có dám nói chị nói nhiều, coi chừng chị đem em vô trung tâm giáo dục để dạy dỗ lại đó.”
Người này, cư nhiên dám nói cô nói nhiều, lại còn nói cô nói lời vô nghĩa.
Thương Mặc thở dài, “Chị như vậy, em sẽ thấy em có cơ hội.”
Thương Mặc sửng sốt, tiếp theo có chút mất tự nhiên nói, “Cho em hiểu lầm trong lời nói, thật xin lỗi.”
“………….” Thương Mặc lông mi run rẩy, sau một hồi lâu, buông ra Triệu Mạt Thương, “Thực xin lỗi, hôm nay em thất thốt.”
“Thương Mặc…..” Triệu Mạt Thương sâu kín kêu một tiếng, cũng không biết nên tiếp tục nói cái gì, cuối cùng thở dài.
“Đi thôi, ăn cơm.” Thương Mặc hít một tiếng, đi đến bên cạnh cửa sổ, mở ra hai cánh cửa, sau đó nói với Triệu Mạt Thương.
Triệu Mạt Thương trong đầu có chút rối rắm.
Phản ứng đầu tiên của cô là không thể tiếp nhận Thương Mặc, tiếp theo là ẩn ẩn có một chút vui sướng. Sau đó tiếp theo, nghe được câu Thương Mặc sẽ không gặp mặt nữa, lại thật mất mát, thất vọng.
Triệu Mạt Thương luôn luôn thực lý trí, cho dù lúc này cùng Thương MẶc bị vây trong hoàn cảnh xấu hổ như thế, cô có thể như trước bình tĩnh suy nghĩ phản ứng của chính mình là chuyện gì đang xảy ra.
Ở giây phút ngắn ngủi tự hỏi xong, Triệu Mạt Thương không thể không thừa nhận, cô cùng Thương Mặc đối với lẫn nhau là hấp dẫn đối phương, Thương Mặc nói thích cô, cô đồng dạng đối với Thương Mặc có hảo cảm, chính là cái hảo cảm mối quan hệ tình yêu.
Triệu Mạt Thương đi đến bên người Thương Mặc, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, “Từ giờ trở đi cho đến khi em vô viện kiểm sát thực tập, chúng ta sẽ không liên hệ đối phương, bĩnh tĩnh suy nghĩ, hiểu rõ cảm tình của chính mình, hiểu rõ đây có phải hay không là phần tình cảm xứng đáng để nổ lực đi tiếp.”
Thương Mặc ngây dại, nhìn Triệu Mạt Thương vẫn không nhúc nhích.
“Nếu đến lúc đó, chúng ta đều quyết tâm, như vậy……….” Triệu Mạt Thương hít một hơi thật sâu, nhìn nàng, “Cùng một chỗ.”
“Chị……….” Thương Mặc cứng họng chỉ vào Triệu Mạt Thương, “Chị như thế nào mà………..”

Advertisement
“Tốt lắm, ăn cơm đi, bắt đầu ngày mai, không ai liên hệ ai.” Triệu Mạt Thương nói xong lời nói kia, cảm thấy cả người thả lỏng rất nhiều, thở ra một hơi nhìn bộ dáng ngốc của Thương Mặc, cười khẽ một tiếng.
Hiện tại Thương Mặc, càng ngày càng không ngụy trang.
Thương Mặc thần sắc phức tạp nhìn cô, sau một lúc lâu, gật gật đầu, “Tốt”
Hai người rời đi ký túc xá, trong quá trình ăn cơm, một câu cũng chưa nói.
Sau khi ăn cơm xong, Triệu Mạt Thương phải trở về nhà, Thương Mặc phải về ký túc xá, đứng ở trước cửa nơi ăn cơm chuẩn bị rời đi, Thương Mặc nghĩ tới kế tiếp thời gian mấy tháng sẽ không thấy Triệu Mạt Thương, có chút luyến tiếc nhìn sườn mặt Triệu Mạt Thương.
Cuộc thi tư pháp là giữa tháng chín, chờ thi xong mới đi thực tập, ít nhất còn ba bốn tháng nữa.
Ba bốn tháng, chỉ sợ là cảnh còn người mất đi.
Triệu Mạt Thương đương nhiên biết Thương Mặc vẫn đang nhìn cô, trầm ngâm hồi lâu, mở miệng nói, “Thương Mặc, chúng ta quen biết nhau…………..mới nhiều hơn hai tháng, em vì cái gì mà nghĩ em thích chị?”
Thương Mặc hai tay đút túi quần nhìn lên trời, “Chị cũng không thích em đúng không?”
Nếu Triệu Mạt Thương nói ra lời kia, liền biểu đạt trong lòng Triệu Mạt Thương đối với nàng có cảm giác.
“Chị cũng không biết.” Triệu Mạt Thương bất đắc dĩ lắc đầu, “Tốt lắm, trở về đi.”
“Được.” Thương Mặc gật gật đầu, nhìn cô thật sâu, “Hẹn gặp lại.”
“Hẹn gặp lại.”
Vẫy tay chào, sau đó đều tự xoay người đi, Thương Mặc hai tay đút túi quần tay nắm chặt thành quyền, Triệu Mạt Thương nhíu nhíu mi.
Trở lại ký túc xá, Thương Mặc có chút mệt mỏi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà ngẩn người.
Hôm nay nàng hoàn toàn bị cảm xúc cá nhân dẫn dắt đi, căn bản không thể lý trí được.
Đầu tiên là kinh hỉ, sau đó lại cố gắng bình tĩnh xa cách, tiếp sau đó lại nhịn không được tâm động……
Nàng thật sự điên rồi, nếu lúc đó không đáp ứng cùng nhau ăn cơm, sẽ không có phát sinh nhiều chuyện tình như vậy.
Nhưng là lúc ấy, nàng thực sự muốn cùng Triệu Mạt Thương nói chuyện nhiều trong chốc lát.
Mới hơn hai tháng, vì cái gì có thể nhanh như vậy làm cho lý trí của nàng biến mất?
Thương Mặc ảo não lăn qua lăn lại trên giường.
Thời điểm nhận được điện thoại của Lệnh Hồ Huyên, nhắc tới bệnh tình của Linh Lung, khiến cho nàng nhớ đến sự tình của ba năm trước đây, vì thế cũng liền thanh tỉnh.
Nàng vốn tưởng nếu làm như vậy sẽ khiến cho Triệu Mạt Thương chán ghét nàng, như vậy hai người về sau sẽ không thể cùng nhau xuất hiện, cũng sẽ không có nhớ thương, cũng không liên quan………
Thương Mặc yên lặng nhìn mặt đất, đôi mặt hiện lên vẻ mờ mịt.
Không thể phủ nhận, khi nàng biết lòng của Triệu Mạt Thương không phải không có cảm giác với nàng, lòng của nàng quả thật có tia vui mừng.
Nhưng là……………Thật sự có thể cùng một chỗ sao?
Thương Mặc vuốt ngực hỏi chính mình, cuối cùng tự giễu cười.
Cái cái gì mà tốt đâu?
Nàng cùng với Triệu Mạt Thương cũng không phải là yêu đối phương, chính là thích lẫn nhau thôi, còn chưa tới loại nhất định cùng đối phương cùng một chỗ, ba bốn tháng qua đi, chỉ sợ đối với nhau cũng không còn một chút cảm tình gì đi.
Thương Mặc không biết là nên vui hay nên buồn, ngáp một cái, đơn giản nằm ngã trên giường bắt đầu ngủ.
“Tôi muốn đi tìm Thiếu chủ” Trong nhà Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung nắm chuôi đao đi qua đi lại trong nhà, rốt cuộc nhịn không được hướng lớn cửa lớn đi đến.
Lệnh Hồ Huyên vội vàng tiến lên ngăn cản cô, “Linh Lung, Thiếu chủ đã muốn ngủ!”
“Không có khả năng.” Linh Lung vẻ mặt bối rối, “Bây giờ mới hơn chín giờ, Thiếu chủ không có khả năng sớm như vậy đã ngủ.”
“Thật sự.” Lệnh Hồ Huyên đau lòng nhìn Linh Lung hoảng hốt như thế, khẽ cắn môi, vẫn là nói ra chuyện làm cho Linh Lung thực đau lòng, “Hơn nữa, Thiếu chủ nói không muốn gặp em.”
“Cái gì?” Linh Lung không thể tin được nhìn Lệnh Hồ Huyên, cắn môi, “Chị nói bậy!”
Lệnh Hồ Huyên tiến lên từng bước với ý đồ nắm tay cô, lại bị Linh Lung bỏ ra, ngữ khí không khỏi có một chút chua xót, “Đây là thực sự, Thiếu chủ nói em cần độc lập.”
“Không……………Không có khả năng……..” Linh Lung lắc lắc đầu, rút lui vài bước, “Điều đó không có khả năng……”
Lệnh Hồ Huyên hít một tiếng, tuy rằng không đành lòng Linh Lung như thế, trên mặt lại như trước kiên quyết, “Thiếu chủ nói làm cho tôi xem em, tôi sẽ thực hiện theo mệnh lệnh, em cũng không tính cãi lại mệnh lệnh của Thiếu chủ đúng không?”
“Tôi……..” Linh Lung nhìn Lệnh Hồ Huyên, ánh mắt càng ngày càng ảm đạm.
Cô biết Lệnh Hồ Huyên sẽ không lừa cô, Thương Mặc khẳng định đã nói như vậy.
Nhưng là………..Nhưng là không có Thiếu chủ bên người, cô thực sự rất khó chịu, rất lo lắng.
“Vậy chị nói cho tôi biết, Thiếu chủ có an toàn không?” Linh Lung ngẩn ngơ tại chỗ một hồi lâu, bỗng nhiên đi tới nắm lấy tay của Lệnh Hồ Huyên, “Thiếu chủ có đúng giờ ăn cơm không? Có hay không người sẽ gây nguy hiểm cho Thiếu chủ?”
Lệnh Hồ Huyên kinh ngạc nhìn Linh Lung, một lúc lâu, lấy tay vuốt tóc, thanh âm thản nhiên, “Thiếu chủ thật an toàn.”
TBC

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện