Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 16


trước sau

Các bác sĩ trải qua một thời gian dài cố gắng cứu bệnh nhân rốt cuộc cũng có thể cứu sống, Triệu Mạt Thương và Thương Mặc đang chờ ở bên ngoài, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
"Người bị hại cần được bảo hộ." Thương Mặc cau mày nhìn Triệu Mạt Thương nói, "Hai người kia nói với em họ là người của cục công an."
Triệu Mạt Thương trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, tiếp theo càng phát ra ngưng trọng.
"Cục công an, còn có thể tin tưởng sao?" Thương Mặc hai tay đút túi quần, thấp giọng hỏi Triệu Mạt Thương.
Do dự vài giây, Triệu Mạt Thương lấy điện thoại di động ra, "Đội trưởng Trần phải không? Là con....Có chuyện cần phiền toái đến Bác.....Con đang ở bệnh viện.....Dạ được. Con chờ Bác ở đây.........."
Cúp điện thoại, Triệu Mạt Thương dựa lưng vào tường đang suy nghĩ gì đó, có chút mệt mỏi đối với Thương Mặc hỏi, "Thực xin lỗi, đã làm liên lụy đến em."
Thương Mặt lắc đầu, đi đến trước mặt cô, "Học tỷ, vụ án này.........Thực phức tạp, đúng không?"
Thực phức tạp?
Triệu Mạt Thương ánh mắt dừng ở trên người Thương Mặc, lộ ra một nụ cười khổ, "Thương Mặc, em còn nhỏ, chờ em lớn lên một chút mới hiểu được."
Cô như thế nào có thể cùng với một đứa nhỏ đang học đại học giải thích này nọ, hơn nữa đứa nhỏ này giống mình là một người tràn ngập lòng chính nghĩa.
Thương Mặc nhẹ nhàng gật đầu, xuyên thấu qua miếng thủy tinh, ánh mắt nhìn đến bệnh nhân đang nằm trên giường, ánh mắt lóe ra dường như đang suy nghĩ cái gì.
"Triệu kiểm." Đại thúc lần trước giúp đỡ Triệu Mạt Thương bắt mấy tên côn đồ kia vội vã chạy tới, đi đến trước mặt Triệu Mạt Thương, có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn Thương Mặc liếc mắt một cái, quay lại nhìn Triệu Mạt Thương, chờ cô nói chuyện.
"Trần đội trưởng" Triệu Mạt Thương hướng hắn gật gật đầu, ôm ngực nhìn bệnh nhân "vụ án Hồ Tưởng, một nạn nhân khác đã tỉnh."
"Trần đội trưởng, người phụ trách khởi tố vụ án này...." Triệu Mạt Thương trầm ngâm một hồi lâu, chung quy lại thở dài, "Cháu vừa nhận được tin tức liền chạy tới, vừa lúc gặp được người xuống tay với người bị hại."
"Cái gì?" Trần đội trưởng khiếp sợ nhìn Triệu Mạt Thương, cau mày, "Không có lý do gì, vụ án đến bây giờ đã có kết cục rõ ràng, sát hại người bị hại làm cái gì?"
Triệu Mạt Thương lắc đầu, "Trần đội trưởng, cháu chỉ hy vọng bác có thể phái người tin cậy đến bảo hộ người bị hại."
Trần đội trưởng bởi vì câu nói này kinh ngạc nhìn cô, trên mặt do dự, chính là cuối cùng vẫn gật gật đầu, "Được rồi. Bác sẽ cử người tới."
"Được." Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, thở dài.
Thương Mặc đứng ở một bên, nhìn Triệu Mạt Thương từ đầu tới cuối đều không có tránh đi ý tứ của chính mình, không biết sao tâm tình liền tốt hơn.
Trần đội trưởng lúc này quay đầu, dùng ánh mắt sắc bén liếc nhìn Thương Mặc một cái, "Vị này là......"
"Ah, trợ thủ của cháu." Triệu Mạt Thương vẻ mặt như không có gì nói.
Thương Mặc nhức đầu, nhìn mắt Triệu Mạt Thương, lại nhìn vẻ mặt dường như hiểu hết mọi chuyện Trần đội trưởng, không hiểu có chút ngượng ngùng.
Trần đội trưởng hướng nàng cười cười, cầm điện thoại gọi cấp dưới lại đây, sau đó mới nói với Triệu Mạt Thương, "Triệu kiểm, chuyện này cứ giao cho Bác, cháu yên tâm đi."
"Ân." Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, nghĩ nghĩ, ngưng trọng nhìn đội trưởng Trần, "Trần đội trưởng, cháu nghĩ cần nói với Bác cái này, người vừa hạ độc thủ, bọn họ nói họ là người của cục công an."
Trần đội trưởng lập tức ngưng trọng đứng lên, trầm giọng nói, "Bác sẽ điều tra rõ chuyện này."
"Tốt lắm, phiền toái cho Bác rồi."
"Bất quá......." Trần đội trưởng bỗng nhiên lộ mặt khó xử, "Khả năng Bác muốn phiền toái Triệu kiểm đến cục của chúng tôi một chuyến để xác nhận lại khuôn mặt hai người kia."
Triệu Mạt Thương nghe nói như thế, có chút khó xử quay đầu nhìn Thương Mặc, Thương Mặc dường như không có việc gì nhún nhún vai, "Tốt thôi, em đi."
"Thương Mặc............" Đi ra bệnh viện, có chút áy náy đối với Thương Mặc nói, "Lần này thật là........"
"Học tỷ, như vậy có được tính là vì dân phục vụ không?" Thương Mặc bỗng dưng quay đầu đánh gãy lời của cô, vẻ mặt chờ mong.
Triệu Mạt Thương vẻ mặt sửng sốt, tiếp theo khóe môi hơi hơi giơ lên, lộ ra một nụ cười sáng lạn, "Tính"
"Hắc hắc, thật tốt." Thương Mặc nhấc chân đem hòn đá nhỏ ở phía trước đá bay, cả người như muốn bay lên.
"Nếu không phải em tháng chín phải tham gia kiểm tra tư khảo, thật muốn gọi em nhanh tới thực tập." Triệu Mạt Thương mỉm cười nhìn Thương Mặc lộ bộ dáng tiểu hài tử, ôn nhu nói, "Thương Mặc, em đã đáp ứng với chị là sẽ đến thực tập rồi nha."
Thương Mặc giật mình, nhìn Triệu Mạt Thương liếc mắt một cái, theo bản năng sờ sờ máy trợ thính bên tai trái, "Học tỷ, lỗ tai có vấn đề thực sự có thể đến viện kiểm sát công tác sao?"
Kỳ thật nàng thật sự ít nhất một lần nghĩ rằng mình chính là phế nhân, nếu nàng không phải là Thiếu chủ của Thanh Long Bang, nàng thật sự không biết nàng có ích lợi gì.
"Thương Mặc, chị thật sự muốn nói cho em nghe cái này." Triệu Mạt Thương còn thực sự nhìn nàng, "Nghe không được thật sự không có gì, em so với những người khác thật sự còn vĩ đại hơn. Em xem vừa rồi, nếu không phải em, chỉ sợ người bị hại Na Na kia chỉ sợ sống không được."
Thương Mặc ngẩng đầu nhìn ngọn đèn xa xa, hơi hơi có chút mê mang?
Cứu.............một người?
Nhưng là, người chết trên tay nàng, càng nhiều hơn?
Người sống ở giang hồ, sao có thể chưa từng giết ai?
Nàng là Thương Mặc, là Thiếu chủ, ba năm trước đây nàng quyết định cái vấn đề kia, nhất định phải giết người hoặc là chuẩn bị để bị giết.
Đúng là từ đầu tới cuối nàng đều chưa từng dùng tay của mình để giết chết một người nào, người chết ở trên tay của

nàng đều từ những người ám sát nàng kêu đến.
Nhưng là mỗi một cái quyết định của nàng, có thể khiến cho đại khái mười người chết.
Hắc đạo, chính là không có cái gì chính nghĩa hay thiện lương, chỉ có nghĩa khí.
Triệu Mạt Thương nhìn thấy nàng không nói lời nào, ôn nhu nói, "Thương Mặc, nguyên bản chị chỉ cảm thấy em học tập tốt, đối với ai cũng rất tốt, sư phụ còn nói em là một hạt mầm tốt......Hiện tại, em xem em không chỉ có này đó ưu điểm, một người thân thủ tốt như vậy, lại không sợ nguy hiểm, lại chính nghĩa........Em chính là thính lực có chút vấn đề thôi, mỗi một điểm của em, nếu so với người khác đều vĩ đại."
Thương Mặc cúi đầu nhìn hai tay của chính mình, trên khóe miệng đầy nét trào phúng, nắm thành quyền, "Học tỷ........."
"Sao?" Triệu Mạt Thương nghiêng đầu nhìn nàng, bởi vì nàng cúi đầu nên thấy không rõ nét mặt trên mặt, liền cũng cúi đầu, không ngờ Thương Mặc bỗng dưng buông hai tay, ngẩng đầu cười với cô, "Cảm ơn học tỷ."
Cảm xúc như thế nào mà vừa mới bị xao động?
Bởi vì Triệu Mạt Thương tới gần nên theo bản năng cảnh giác Thương Mặc đang vẻ mặt mờ mịt bừng tỉnh lại, âm thầm ảo não vì chính mình thất thố, "Thương Mặc hiểu được."
Triệu Mạt Thương cau mày nhìn nàng hồi lâu, tựa hồ muốn từ trên mặt nàng nhìn ra điểm gì khác lạ, lại nhìn thấy đôi mắt kia không hề có ý cười.
Thương Mặc.....cảm thấy tò mò, vì cái gì cư xử như vậy?
"............." Triệu Mạt Thương trầm mặc hồi lâu, thanh âm khôi phục lại nét trong trẻo nhưng lạnh lùng, "Đã khuya rồi, đi thôi."
Tuy rằng Thương Mặc đối với cô cười với cảm ơn, nhưng chính là cô cảm thấy Thương Mặc như vậy có chút kỳ lạ.
"Lệnh Hồ Huyên, chị sao có thể như vậy, chị không biết như vậy có thể đem Thiếu chủ tiến vào vụ kiện tụng chung với Triệu Mạt Thương hay sao?" Linh Lung sau khi thấy Lệnh Hồ Huyên gọi điện cho Triệu Mạt Thương xong phẫn nộ trừng mắt nhìn cô, "Như vậy Thiếu chủ sẽ có nguy hiểm"
Lệnh Hồ Huyên quăng tóc dài qua đằng sau, đưa điện thoại di động bỏ vào túi quần, "Không có người nào có thể uy hiếp đến an toàn của Thiếu chủ."
"Chị........." Linh Lung trừng mắt nhìn cô, "Nếu Thiếu chủ có làm sao, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho chị."
Lệnh Hồ Huyên trong mắt hiện lên một tia lo lắng, trên mặt dĩ nhiên cười đến quyến rũ, "Thiếu chủ nếu có chuyện, tôi sẽ tự sát tạ tội."
Linh Lung nhìn thẳng vào mắt của cô, muốn nhìn ra những lời này là thật hay giả, đã thấy cô cười đến sáng lạn, mà con người lại thanh tĩnh làm cho người ta chột dạ, không khỏi cảm thấy không được tự nhiên quay đầu "Hừ!!!"
"Linh Lung......." Lệnh Hồ Huyên thở dài, thân thủ muốn kéo cô lại, "Thiếu chủ nói tôi mang em đi ăn cơm, em với tôi dây dưa lâu như vậy cũng không chịu đi, chờ em ấy trở lại phát hiện em không nghe lời sẽ rất tức giận."
Thiếu chủ Thiếu chủ..........Chỉ sợ cô cũng chỉ có thể dựa vào Thiếu chủ để áp chế nữ nhân cố chấp này.
"Hừ!!" Linh Lung hừ lạnh một tiếng, tay tránh đi tay của Lệnh Hồ Huyên, đi được vài bước, rồi quay đầu, nhìn thấy Lệnh Hồ Huyên không nhúc nhích, "Đi thôi, ăn cơm!"
Lệnh Hồ Huyên nhìn cô nói xong câu đó liền lập tức tiến về phía trước, trong mắt toát ra một tia sủng nịch cùng ôn nhu, chạy theo đuổi kịp cước bộ của Linh Lung.
Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc cùng nhau chậm rãi trở về Đại học X, lúc đến trước cửa, Thương Mặc dừng lại, xoay người nhìn Triệu Mạt Thương, "Học tỷ trở về đi, đã khuya rồi."
"Chị tốt hơn là nên đưa em đi vào trong, em là một tiểu hài tử." Triệu Mạt Thương lắc đầu, lôi kéo tay của Thương Mặc tính bước đến cửa của ký túc xá, Thương Mặc sửng sốt, tiện đà cười cười, "Học tỷ không phải nói thân thủ của em tốt lắm sao? Chị xem em mới......."
Nói một nửa, Thương Mặc bỗng nhiên nhíu mày, nhưng rất nhanh liền nói, "Học tỷ chạy nhanh trở về đi, ngày mai em đến viện kiểm sát chờ chị."
Nàng cùng với Triệu Mạt Thương hẹn nhau ngày mai đi công an cục xem coi có hai người ngày hôm qua hay không?
"Cái đó........cũng tốt." Triệu Mạt Thương nghe nàng nói như vậy, cũng không tiếp tục kiên trì, gật gật đầu "Vậy chị đi trước."
"Được. Xin chào." Thương Mặc đối với cô vẫy vẫy tay, nhìn cô lên xe, thế này mới xoay người vào trường, đồng thời lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại.
"Hai người kia sao rồi..... Tìm được rồi....Được.......Ngày mai buổi sáng đem họ qua đây.....Được rồi, còn có, phái người bảo vệ tốt Triệu Mạt Thương........Được rồi, nếu chị ấy xảy ra chuyện gì, chức Đường chủ này anh cũng đừng làm nữa....Cứ như vậy đi."
Cúp điện thoại, Thương Mặc lại xoay người nhìn ngoài cửa, người kia đã sớm không thấy bóng dáng, trong lòng lại ẩn ẩn có một tia mất mát


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện