Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 12


trước sau

Advertisement

"Huyên tỷ.......Cùng học tỷ rất quen thuộc sao?" Thương Mặc ở trong phòng đi qua đi lại, bỗng nhiên quay đầu nói với Lệnh Hồ Huyên, "Đối với chị ấy rất hiểu biết?"
Lệnh Hồ Huyên nghiêm trang đáp, "Lúc ở trên tòa, có mấy lần cùng cô ấy đối đầu, là một đối thủ xứng tầm."
Thương Mặc nhìn Lệnh Hồ Huyên như vậy, có chút bất đắc dĩ lắc đầu, "Huyên tỷ, nơi này không có những người khác, chị không cần phải diễn"
Lệnh Hồ Huyên mỉm cười nhìn Thương Mặc, nghiêng đầu qua liếc Linh Lung, "Thiếu chủ, nếu như tôi tiếp tục như vậy không biết lớn nhỏ, hộ vệ đối với em trung thành và tận tâm, nói không chừng sẽ rút đao chém tôi nha!"
Linh Lung nhẹ nhàng cắt một tiếng, không nhìn tới cô nữa mà nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không biết vì cái gì, cô chính là không quen nhìn thấy nữ nhân này trên mặt lộ ra nét tươi cười như thế này, giống như đối với ai cũng tốt lắm, kỳ thật trong lòng lại không tin bất kỳ ai.
Thương Mặc khóe môi nhếch lên, nhìn mắt Linh Lung, ho khan hai tiếng, "Được rồi, Huyên tỷ, không cần nghiêm túc như vậy."
Giống như Uông Minh, kỳ thật lúc hai người ở cùng nhau không có người xa lạ, cũng không có một câu Thiếu chủ, hai câu Thiếu chủ.
Lệnh Hồ Huyên nghe vậy tới gần Thương Mặc một ít, vẻ mặt quyến rũ, "Thiếu chủ ý tứ là tôi có thể tiếp tục đùa giỡn với em sao?"
"Thật ra, Huyên tỷ không phải nổi tiếng là luật sư mỹ nữ sao?" Thương Mặc hoàn toàn không sao cả nói, "Bị đùa giỡn vẫn là em chiếm tiện nghi."
"Thiếu chủ...........A, vẫn là có chút thay đổi." Lệnh Hồ Huyên ý vị thâm thường nhìn Thương Mặc, "Như vậy rất là tốt."
Thương Mặc khẽ nhíu mày, sau đó giãn ra, "Vẫn là không nói nhiều chuyện linh tinh nữa,vụ án mà học tỷ đang xử lý, chị cũng biết đúng không?"
"Biết" Lệnh Hồ Huyên đã sớm biết được mục đích Thương Mặc tìm đến mình, mỉm cười nói "Kỳ thật vụ án này không phải rất đơn giản sao?"
"Đúng vậy......." Thương Mặc đi đến trước bàn rót ly nước, "Nếu là Huyên tỷ, chị sẽ phán như thế nào?"
"Thiếu chủ, tôi là luật sư, cho tới bây giờ đều là vì đương sự mà biện hộ, Thiếu chủ hỏi như vậy, tôi sẽ trả lời như thế nào đây........" Lệnh Hồ Huyên có chút bất đắc dĩ nhìn thân ảnh gầy yếu kia nói, "Hơn nữa, Thiếu chủ không biết là chuyện này Triệu Mạt Thương có thể tự mình xử lý hay sao?"
"Nhưng là......" Thương Mặc xoay người lại nhìn cô, "Em không hy vọng cô ấy vì sự kiện này mà......À...Cùng có kết cục giống Cung Tụng Vân."
Lệnh Hồ Huyên nhìn thẳng Thương Mặc, "Ý của Thiếu chủ là.......?"
"Nếu con của Hồ Vĩ xảy ra chuyện gì, Hồ Vĩ sẽ như thế nào?" Thương Mặt cười có chút gian trá
"Hồ Vĩ chỉ có duy nhất một đứa con bảo bối, nếu đã xảy ra chuyện, hắn chắc chắn sẽ dùng tất cả các biện pháp để cứu...." Lệnh Hồ Huyên theo lời nói của Thương Mặc nói tiếp "Lần này nếu Triệu Mạt Thương lựa chọn khởi tố Hồ Tưởng, như vậy Hồ Vĩ nhất định sẽ dùng mọi biện pháp ngăn cản cô ấy ra tòa, hoặc là bức cô ấy rút đơn kiện, bất quá với tính cách của Triệu Mạt Thương, rút đơn kiện là không có khả năng."
"A, Huyên tỷ, em không phải muốn nói đến vấn đề này....." Thương Mặc vuốt cằm, "Hồ Tưởng là con trai bảo bối của Hồ Vĩ, học tỷ ở bên này hắn không có cách nào đả thông, Hồ Tưởng liền nhất định dùng mối quan hệ của hắn, nếu mối quan hệ của hắn....Khụ....Nếu mối quan hệ của hắn đều bất lực thì sao?"
Lệnh Hồ Huyên có chút khó hiểu nhìn Thương Mặc, chờ đợi cô tiếp tục nói, chính là bỗng nhiên Thương Mặc thay đổi đề tài, "Huyên tỷ cảm thấy, mối quan hệ của hắn chủ yếu là ở đâu?"
"Ở phía viện kiểm sát, nếu có thể bức lui được Triệu Mạt Thương là tốt nhất, thực sự nếu nói không được, có thể ở bên pháp viện, nghĩ ra biện pháp phán vô tội tự nhiên là có thể.......Nhưng là lấy trình độ của Triệu Mạt Thương, muốn đem vụ án từ có tội trở thành vô tội là không có khả năng...."
Điểm này là Lệnh Hồ Huyên tràn đầy kinh nghiệm, cô ở trên tòa trước giờ mọi việc đều thuật lợi, chỉ có đến lúc gặp Triệu Mạt Thương, vụ án như thế nào cũng chưa có biện pháp phán vô tội, nhiều nhất chỉ có thể đem hình phạt giảm bớt một ít.
"Ừ. Đồng thời nếu muốn bỏ tù Hồ Tưởng, Hồ Vĩ còn phải vận dụng mối quan hệ của hắn, ví dụ như trong ngục giam, linh tinh....." Thương Mặc hồ vào ghế trên, thảnh thơi uống nước, "Huyên tỷ, đại khái muốn vận dụng các mối quan hệ đó thì cần bao nhiêu tiền?"
"Cái này......." Lệnh Hồ Huyên lại càng không hiểu ý đồ của Thương Mặc, nhưng vẫn tiếp tục trả lời, "Hồ Tưởng cùng Vương phó thị trưởng quan hệ rất tốt...."
"Vương phó thị trưởng đến lúc đó khả năng sẽ xuất ngoại đi công tác."
"..........." Lệnh Hồ Huyên nhìn Thương Mặc, trong lòng hơi kinh hãi.
Thiếu chủ cư nhiên vì Triệu Mạt Thương mà gây chiến hay sao?
Linh Lung cau mày nhìn Thương Mặc, trong lòng cũng dâng lên nhiều suy đoán.
Cô vẫn đi theo bên người Thương Mặc, bảo vệ Thương Mặc, mà Thương Mặc gọi điện thoại bàn công việc ở trước mặt cô cũng rất ít khi che giấu, cho nên cô cũng đoán được Thiếu chủ muốn làm gì.
Nhưng là, kỳ thật muốn đạt được mục đích của Thiếu chủ rất đơn giản, căn bản không cần như thế gây chiến.
Cho dù Thiếu chủ chính là bộ dáng dường như thuận tiện

Advertisement
giúp Triệu Mạt Thương, nhưng mà cô vẫn cảm thấy Thiếu chủ.........Đạt thành cái kia cái gọi là mục đích, mới là chân chính thuận tiện, huống chi.....
Nhờ tới vừa rồi một màn kia, Linh Lung càng phát ra kinh hãi nhìn Thương Mặc, bắt đầu có một tia do dự.
Cô lo lắng..........Chuyện ba năm trước kia sẽ tái diễn.
"Huyên tỷ, chị có biết Kiểm sát viện trưởng thị viện không?" Thương Mặc bỗng nhiên mở miệng nói.
"Biết." Lệnh Hồ Huyên bị Thương Mặc gọi tới gọi lui, trong lòng có chút rối loạn, nhìn Thương Mặc không rõ nên trả lời thế nào.
"Được rồi, tìm thời gian rãnh, hẹn hắn ra uống trà" Thương Mặc nhẹ nhàng bâng quơ nói, "Đến lúc đó em sẽ gọi Uông Minh cùng chị đi cùng nhau."
"Được." Lệnh Hồ Huyên lên tiếng, đối với hành động của Thương Mặc, cô có chút nghi hoặc,nhưng cũng không dám phỏng đoán gì nữa.
Thiếu chủ tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng là lúc làm việc luôn luôn ngoài dự đoán của mọi người.
"Mạt Thương, đem hồ sơ đến đây." Nhân viên công tố của viện kiểm sát, hai nam nhân đứng trước mặt Triệu Mạt Thương, mỉm cười nói.
Triệu Mạt Thương lạnh lùng nhìn hai người, "Thật có lỗi, không thể."
"Cô......" Nam nhân trẻ tuổi hơn một chút có chút căm phẫn nhìn Triệu Mạt Thương, "Trưởng phòng nói vụ án này giao cho tôi, chẳng lẽ cô không nghe nói gì sao?"
Triệu Mạt Thương liếc hắn một cái, ngữ khí như trước thản nhiên không nghe thấy một tia cảm xúc, "Án kiện kia được phân cho tôi."
"Được rồi, chuyện này, cô không cần lo lắng" Nam tử lớn tuổi hơn một ít vẻ mặt hòa ái cười, "Mạt Thương, vụ án cố ý giết người kia đơn giản, cô cũng đừng bận tâm nhiều, tôi có vụ án đặc biệt cần cô phụ giúp."
Triệu Mạt Thương nhấp hé miệng, mặt không chút thay đổi nói, "Một khi đã như vậy, trưởng phòng đem hồ sơ cho tôi đi, tôi có thể đồng thời xử lý, không ảnh hưởng gì."
Nam nhân gọi trưởng phòng nghe Triệu Mạt Thương nói như vậy, trong mắt hiện lên bất mãn, lại vẫn mang theo nét tươi cười, "Ôm tồm nhiều quá, hiệu suất không được tốt."
"Đồng thời xử lý ba bốn án kiện một lúc, ở trong viện kiểm sát này, thực bình thường không phải sao?" Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng bâng quơ nói, "Trưởng phòng yên tâm đi, tôi có thể xử lý tốt, huống chi,vụ án của Hồ Tưởng tôi đã tiến hành sắp xong, ngày mai là có thể đem đơn khởi tố cùng tư liệu đến pháp viện rồi."
Nam tử trẻ tuổi đứng một bên càng thêm khó chịu, "Triệu Mạt Thương, cô đừng tưởng rằng cô tài giỏi, tôi nói cho cô biết, con mẹ nó....."
"Chương Vận!" Trưởng phòng mặt bình tĩnh đánh gãy lời Chương Vận, "Tốt lắm, về lại văn phòng đi, còn có chuyện phải làm."
Hắn cũng không phải không có biện pháp lấy lại vụ án ở trong tay Triệu Mạt Thương, chính là lo lắng bức Triệu Mạt Thương nóng nảy lên sẽ làm ra một vài chuyện tình không tốt.
Trưởng phòng mặt bình tĩnh rời đi góc làm việc của Triệu Mạt Thương, Chương Vận trừng mắt liếc Triệu Mạt Thương một cái, cũng rời khỏi sau đó.
Nếu không phải Phó viện trưởng viện kiểm sát cấp cao của tỉnh thực thưởng thức Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương đã sớm giống như Cung Tụng Vận bị đày xuống thâm sơn cùng cốc đi.
Triệu Mạt Thương nhìn bóng dáng hai người, giống như trước như không có chuyện gì phát sinh quay lại đến bàn công tác của chính mình, mở ra hồ sơ vụ án của Hồ Tưởng xem.
Những người khác trong văn phòng hiển nhiên đã có chút dọa đến, đều lén lút nhìn Triệu Mạt Thương, cũng không dám nói chuyện.
Thật không rõ Triệu Mạt Thương vì cái gì lại cố chấp như vậy.
Rõ ràng vừa có năng lực, lại vừa có quan hệ, cố tình cùng với cấp trên cự với nhau, hiện tại tốt lắm rồi, bị giam ở trong này xử lý những án kiện linh tinh như trộm cướp, cái gì cũng làm không được, như vậy thăng chức rất là khó.
"Uông Minh, tìm thời gian rãnh hẹn Lưu thị trưởng đi ra ngoài dùng bữa cơm đi." Phía bên này, Thương Mặc trở về ký túc xá, lập tức gọi điện thoại cho trợ thủ đắc lực của mình, "Đúng vậy, tôi không ra mặt, anh cùng với Huyên tỷ đi đi."
Cúp điện thoại, Thương Mặc nằm trên giường, nắm di động, nhấn nhấn vài cái, nhìn số điện thoại buổi chiều Triệu Mạt Thương gọi qua, hơi hơi có chút thất thần.
"Chị tên là Triệu Mạt Thương, em tên là Thương Mặc, Mạt Thương với Thương Mặc."
Thương Mặc nghĩ tới những lời này của Triệu Mạt Thương, lại nghĩ tới lúc hoàng hôn,nụ cười ở trên mặt của Triệu Mạt Thương, bỗng nhiên cũng nở nụ cười.
Học tỷ thật đáng yêu.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện