Hệ Thống Trải Nghiệm Nhân Vật Chính Nghịch Thiên!

Chương 35


trước sau

- Không được!

Không đợi Cát Diệu Chi nói thêm gì thì Cát Phục Dao đã đứng lên, y nắm lấy cổ tay Cát Diệu Chi, giọng điệu hung dữ có thừa.

- Trước đây ngươi là vì chất độc kia mới không khống chế được, ta sẽ không truy cứu. Từ giờ trở về sau một người cũng không cho ngươi đụng, tuyệt đối không!

- Ngươi cũng biết là ta có độc trong người, cần gì phải ép ta!

- Ngươi muốn nam nhân, ta bồi ngươi.

Cát Phục Dao vừa nói xong thì vung tay làm cho mọi thứ xung quanh tối lại, trong chớp mắt mang Cát Diệu Chi đi mất.

- Này… Dị Tâm quả… Khoan đã!

Thẩm Bất Phàm có gọi cũng không ai nghe, đám đệ tử cũng giải tán đi chỉ có Bạch tiên sinh đi tới đưa tay mời.

- Ta đưa các ngươi đến khách phòng nghỉ ngơi đợi khi thánh chủ xong việc sẽ đưa các ngươi đi hái Dị Tâm quả.

Còn có thể làm khác được sao, Thẩm Bất Phàm cùng Lý Tư Mẫn và Thẩm Mộc Miên đi theo Bạch tiên sinh còn Cát Lĩnh Nam đi theo nữ nhân ăn mặc hở hang kia có an bài khác. Dù sao cùng là người trong tộc Cát Lĩnh Nam cũng không quá lo sợ.

Thẩm Bất Phàm ở lại Yên Hoa thánh tộc nghỉ ngơi được tiếp đón hết sức chu đáo, đồ ăn cũng không thiếu, sự việc xảy ra ở đây hoàn toàn không giống với nguyên tác, mọi thứ không đến nổi quá khó khăn. Hắn nằm trên giường tay nắm chặt miếng ngọc khắt chữ “Minh” kia, Văn Minh Ngọc hiện giờ ra sao, vết thương có nặng thêm hay không, liệu có chờ được hắn trở về hay không? Mỗi một suy nghĩ đều nghĩ tới y, càng nghĩ lại càng thấy thích y thêm một chút, đau lòng thêm một chút.

- Lo lắng vậy sao, tình cảm cũng thật sâu đậm.

Thẩm Bất Phàm giật mình ngồi dậy. Thẩm Mộc Miên từ lúc nào đã ngồi dựa trên cửa sổ, y không nhìn hắn, ánh mắt du đãng nhìn lên bầu trời.

- Miên Miên, đệ lại làm sao rồi?

- Nhìn thấy ngươi là ta khó chịu.

Miên Miên à, đại ca à, là ngươi tự vào phòng ta tìm rắc rối a! Thẩm Bất Phàm cảm thấy Thẩm Mộc Miên này đúng là có bệnh, không chỉ bệnh mà còn bệnh rất nặng, có phải là nỗi đau mất người thân đã làm cho y bị điên rồi có đúng không?

- Ngươi, khi ta không cho phép thì không được yêu một người nào, nam nhân lại càng không?

Mẹ nó, bị điên sao? Việc hắn yêu ai liên quan gì đến Thẩm Mộc Miên chứ, cấm cái rắm!

- Đệ bị gì vậy? Ta biết là đệ hận ta nhưng chuyện của ta ta tự quyết định.

- Đây không phải là chuyện của ngươi.

Thẩm Bất Phàm lúc này tức giận không có chỗ trút, Thẩm Mộc Miên này đang nói linh tinh cái gì vậy?

- Ngươi cảm thấy bản thân có thể thay thế được Thẩm Bất Phàm thật sự sao? Một ngày nào đó ta nhất định đem linh hồn của ngươi tách ra.

Thẩm Bất Phàm hai chân run run đứng không vững, Thẩm Mộc Miên biết hắn không phải là Thẩm Bất Phàm, tại sao y lại biết. Rồi hắn lại liếc mắt nhìn Sát Phạt kiếm trên hông của y, chẳng lẽ, Thẩm Mộc Miên… đang mang linh hồn của Thẩm Bất Phàm nguyên tác?

- Đệ là…

- Ta là ai thì ngươi cũng đã nghĩ ra rồi, nếu vậy tốt nhất quản cho tốt thân
thể đó đừng để ta đến khi chưa kịp tách linh hồn ra thì ngươi đã chết rồi. Cũng đừng đem thân thể đó làm ra chuyện bại hoại gì, nếu không đừng trách ta độc ác.

Nói rồi Thẩm Mộc Miên nhảy xuống cửa đi mất, hắn nhìn theo bóng dáng thiếu niên lại mang một linh hồn khác đó rời đi. Hắn đã có thể xác định được y chính là Thẩm Bất Phàm trong nguyên tác hắn viết, dù không biết là tại vì sao y lại vào được thân xác của Thẩm Mộc Miên nhưng mà mọi chuyện đã quá rõ ràng. Hắn nên làm gì mới tốt đây, thân thể này không phải là của hắn, Thẩm Mộc Miên sẽ rất sớm đòi lại, ngay cả Sát Phạt kiếm y cũng rút ra được thì thân thể này cũng không là gì.

Thẩm Bất Phàm nằm bất động trên giường, hắn cứ vậy suy nghĩ mãi, viên ngọc khắc chữ “Minh” ở trong tay cũng bị hắn nắm đến ướt. Văn Minh Ngọc, hắn thật sự không có duyên với y, hắn cũng hiết rõ người mà y yêu là Thẩm Bất Phàm nguyên tác. Nếu Văn Minh Ngọc biết được hắn không phải là Thẩm Bất Phàm thật sự, nếu y biết Thẩm Mộc Miên mới là Thẩm Bất Phàm y yêu vậy thì y cũng sẽ đem linh hồn của hắn cưỡng chế lấy ra, đem Thẩm Bất Phàm thật sự quay trở về. Một ngày nào đó, hắn sẽ chỉ là người dư thừa, à không, là một linh hồn dư thừa không có nơi nào chứa đựng.

Hắn khóc, đây là lần đâu tiên trong đời hắn khóc vì một người, ngoại trừ cha mẹ ra thì Văn Minh Ngọc là người mà hắn trân trọng nhất, là người mà hắn muốn giữ lại ở trong lòng nhất. Thời gian không lâu nhưng Văn Minh Ngọc đã từng chút từng chút một đi vào trái tim của hắn, gặm nhắm xương tủy của hắn, y không chút lương tâm nào khắc tên mình lên nơi sâu thẳm nhất trong đáy lòng hắn. Để hắn yêu, để hắn thương, rồi lại để hắn không còn cách nào khác lựa chọn rời xa.

- Minh Ngọc, Minh Ngọc à…

Hắn làm sao có thể có lựa chọn khác, thay vì để một ngày tình cảm càng dấn sâu hắn nên lui lại một bước. Hắn cũng không thể lừa gạt Văn Minh Ngọc được, vốn dĩ nghĩ đã có thể lấy thân phận của Thẩm Bất Phàm mà chiếm khứ một chút tình cảm của y, ảo mộng một chút hương vị ái tình có y bên cạnh, nhưng mà, không thể nữa. Đợi khi Văn Minh Ngọc tỉnh lại hắn sẽ xem như y chưa từng nói ra tình cảm kia, dứt khoát xem như chưa từng động lòng. Cho dù y đau lòng, hắn biết, nhưng hắn đã không thể…

Truyện convert hay : Hồn Đế Võ Thần

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện