Hệ Thống Kim Tiền Phúc Hắc

Đã Có Huynh Ở Đây Rồi


trước sau

Gọi lớn đến khàn họng nhưng Ngô thúc cũng đã đi mất hút, khiến La Thần buồn bực không thôi. Nhìn trời cũng không còn sớm nữa hắn liền đi xuống núi.

" Đi cũng hơi lâu rồi, ta nên nhanh quay về thôi ". Những món đồ nhiệm vụ cần ngày mai ta sẽ quay lại tìm sau vậy. Giờ cũng xắp hết ngày rồi ta nên về nhanh thôi.

Hơn nữa canh giờ sau. La Thần cũng đã đến được nơi hẹn với muội tử, nhìn thấy muội tử đang ngoắc tay với hắn ở phía trước hắn liền nhanh cước bộ đi đến.

" Huynh sao đi lâu thế ? trời cũng xắp tối luôn rồi mà huynh đã lấy được Ngân Linh Thảo chưa ? ". La Thần vừa đến, muội tử vội vàng hỏi.

" Muội cho huynh thở cái đã ". Ta đi đường núi gấp gáp sợ muội chờ lâu sẽ lo lắng mà vừa tới chưa kịp thở muội đã...

" Xin lỗi ! xin lỗi ! Muội ngốc quá không để ý tới huynh mệt nhọc vì đi đường cần nghỉ chút a ". Biết mình hơi chút gấp gáp rồi nên muội tử liền xin lỗi.

Thấy muội tử biết bản thân hơi thất thố nên có chút lúng túng La Thần liền bảo. : " Không sao ! Muội không cần phải xin lỗi huynh đâu. Thảo dược huynh đã lấy được rồi giờ chúng ta xuống núi thôi "

Nhìn lên thấy La Thần vẫn còn thở mạnh muội tử liền nói. : " Hay là huynh nghỉ thêm chút nữa đi rồi hẳn xuống núi, thấy huynh có vẻ vẫn còn mệt nha ".

" Không sao ! Trời cũng xấp tối rồi chúng ta phải đi nhanh lên kẻo muộn ".

Nói xong La Thần liền bước qua tháo hai con thú đang bị trói ở gốc cây mà lúc trước đã cột chúng vào đó. Một con thỏ và một con chim to cỡ bàn tay lên rồi nhìn muội tử nói :

" Đi thôi ! ".

" Huynh thật không sao chứ ? "

" Không sao ! Đi thôi ".

" Vâng ! ".

Thấy La Thần cương quyết như vậy, muội tử cũng không nói nữa liền đi theo La Thần nhanh xuống núi. Đi thêm nữa canh giờ qua những hàng cây to lớn cuối cùng hai người cũng ra khỏi, bỏ lại sau lưng là cánh rừng rộng lớn phía sau. Bước vào con đường đất dẫn về thôn Tích Hà thì trời cũng nhá nhem tối.

Chà... Đi hết con đường này nữa mới về tới thôn mà giờ trời xấp tối rồi không ổn lắm nha.

Nhìn phía chân trời phía tây một màu đỏ của đám mây, bởi mặt trời soi vào tạo thành. Đang dần mờ đi nhìn có chút đẹp La Thần quay sang nói :

" Muội có thấy hoàng hôn hôm nay rất đẹp không ? ".

" Có gì mà đẹp chứ ngày nào từ thành Kinh Sư về lại thôn Tích Hà muội cũng thấy nhiều lần lắm rồi đó ". Huynh cũng thật là bây giờ là lúc nào rồi mà huynh còn có tâm trạng để thưởng thức phong cảnh nha.

Muội thật đúng là có chút khô khan quá đi, với lại con đường chúng ta đi còn phải hơn nữa canh giờ nữa đó. Mà giờ do đi cả ngày trời rồi muội không biết mệt là gì sao. Thay vì chỉ im lặng mà đi thì tìm chuyện gì nói cho quên đi thời gian thì sẽ đỡ ngán ngẩm và mệt mỏi khi đi đường nha. Đảo mắt La Thần lại nói tiếp.

" Muội tử này ".

" Vâng ! ". Muội đây huynh có chuyện gì muốn nói nữa sao ? Nhưng đừng nói những lời như hoàng hôn gì gì đó nữa nha.

" Thật ra lúc tìm thảo dược huynh có gặp được Ngô thúc, thúc ấy nói giờ thúc ấy có việc quan trọng cần phải đi làm. Tạm thời sẽ không thể đi theo bên cạnh muội nữa ". Dù sao thì một chút về muội ấy không thấy Ngô thúc thì chắc cũng hỏi thôi. Thôi thì cứ nói luôn bây giờ luôn cho rồi, mong rằng muội ấy sẽ không quá buồn nha.

Nghe La Thần nói vậy muội tử rất bất ngờ liền hỏi : " Huynh nói sao ?. Sao tự nhiên thúc ấy lại bỏ đi như vậy chứ, thúc ấy có nói gì về việc thúc ấy phải làm không và còn khi nào thì quay lại ".

" Thúc ấy không nói là đi làm gì, còn có Ngô lão của muội hôm nay cũng cùng đi luôn rồi. Còn khi nào về thì thúc ấy chỉ nói khi làm xong thì sẽ quay lại tìm muội, còn chính xác bao giờ thì thúc ấy không có nói ". La Thần cũng không muốn muội tử biết về chuyện hai người họ còn đánh nhau, La Thần lo lắng muội ấy nghe được sẽ nghĩ lung tung rồi lo lắng không đâu. Nên chỉ kể thoáng qua bỏ qua tình tiết đánh nhau.

" Cả Ngô gia gia cũng đi sao, sao tự nhiên đang yên đang lành cả hai cùng đi hết rồi ". Cứ tưởng mình sẽ được sống cùng như vậy với Ngô gia gia và Ngô thúc lâu dài về sau. Đã lâu rồi mình mới có cảm giác được quan tâm như thân thích trong nhà, vậy mà không nói tiếng nào đã bỏ mình đi hết rồi sao.

Cảm giác thấy như cả thế giới đều quay lưng lại với mình không cha không mẹ không một người thân, càng nghĩ càng thấy tủi thân không kiềm được nước mắt. Hai hàng mi bỗng ươn ướt rồi không kiềm được nữa nước mắt cứ thế tuông ra, giống như một đứa nhỏ bị bỏ rơi lạc lõng và tủi thân không biết phải làm gì chỉ biết đứng ngây
ra khóc lóc.

Nhìn thấy khóe mắt muội tử tuông ra hai hàng lệ liên tục chảy xuống, hai tay thì vội lau đi mong sẽ lau cạn được những giọt nước mắt kia. Nhìn thấy muội tử như thế La Thần cảm thấy muội ấy từ nhỏ đã đáng thương rồi, vậy mà hai tên cao thủ các ngươi.... Muội ấy chắc đã rất buồn vì muội ấy có lẽ đã xem hai người các ngươi là người thân của muội ấy rồi, vậy mà hai người các ngươi nói đi liền đi. Các ngươi có từng nghĩ đến muội ấy sẽ đau lòng như thế này không.

Ta còn nhớ khi ta mới đến đây người luôn quan tâm chăm sóc cho ta chỉ có mỗi muội ấy thôi. Ta còn nhớ rõ khi ta nhìn thấy muội ấy, hình ảnh đập vào ta là một cô nhóc chỉ tầm mười bảy tuổi. Tóc tai rối bời quần áo chấp vá, gương mặt hốc hác làng da thi thâm đen, vì phải chịu giăng nắng dầm sương. Một cô nhóc đáng thương như vậy, vậy mà....

Haizz.... Muội đừng quan tâm đến hai tên đó nữa, bởi vì kể từ bây giờ đã có La Thần ta ở đây chóng cả một bầu trời cho muội. Dù sao này có bất cứ chuyện gì thì huynh cũng sẽ đứng phía trước cảng cho muội, huynh sẽ là người thân của muội chăm sóc cho muội kể từ ngày hôm nay. Suy nghĩ xong hết La Thần liền nói.

" Muội tử !..... muội tử... ". Ta gọi muội mà muội không nghe sao, muội thương tâm đến vậy sao.

Thở dài La Thần vươn tay trái lên bắt lấy tay của muội tử kéo xuống. Muội tử đang khóc thút thít thì bổng khựng lại, vì lúc này có một bàn tay nhẹ nhàng cầm lấy tay mình kéo xuống. Ngước mặt nhìn lên thì thấy La Thần nhẹ nhàng giơ tay phải lên rồi ôn nhu lau đi hai dòng lệ trên mặt mình đi. Trái tim bé nhỏ của muội tử đang cảm thấy rất thương tâm, vậy mà giờ nó dần dần ấm lên làm cho muội tử cảm thấy rất ấm áp.

Cô nhớ lại đã từ rất lâu rồi cái cảm giác ấm áp này. Lúc đó khi mẫu thân còn sống cô luôn có cảm giác này. Và khi mẫu thân qua đời cô luôn lạc lõng giữa cuộc đời luôn bị người khác xa lánh. Không có một ai quan tâm cô nữa, cho đến hơn một tháng trước cô gặp Ngô thúc. Thúc ấy rất tốt với cô làm cô rất vui vì như có được một người thân thứ hai vậy, rồi sau lại gặp Ngô gia gia nữa. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ cứ như vậy mãi nhưng ai ngờ đùng một cái mọi thứ đã tang theo mây khói rồi.

Giờ cô lại bỗng cảm thấy cái cảm giác ấm áp kì diệu này từ La Thần, làm cho trái tim bé nhỏ của cô bỗng đập loạn nhịp. Cộng với sự diệu dàng của La Thần đối với mình. Bỗng trong đầu cô có chút suy nghĩ xa vời phải chi huynh ấy là người thân của mình thì tốt biết mấy.

Sau khi lau qua hai dòng lệ La Thần nhìn nhìn vào mắt muội tử nói.

" Muội không cần phải đau lòng làm gì nữa. Vì sau này huynh sẽ luôn ở bên cạnh muội quan tâm muội, huynh kể từ bây giờ trở đi sẽ luôn là người thân của muội, huynh sẽ không bao giờ khiến muội phải đau lòng nữa, huynh sẽ luôn khiến cho muội sống trong vui vẻ, bởi vậy giờ thì muội cũng đừng có khóc nữa. Bởi vì giờ đã có huynh ở đây rồi ! ".

" Có thật không, huynh không có gạt muội chứ ? Huynh sẽ luôn là người thân của muội sao ? Huynh sẽ không bao giờ bỏ đi chứ ? Huynh sẽ thật luôn ở bên cạnh muội sao ? ". Không tin vào những gì tai mình nghe thấy, muội tử vội hỏi La Thần xem có phải mình nghe lầm không.

" Ừ ! sẽ luôn là người thân, luôn ở bên muội, sẽ không bao giờ bỏ đi. Nếu ta La Thần ngày hôm nay nói lời mà không giữ lời thì sẽ bị trời chu đất diệt. Luân hồi mãi làm chó con, ngựa con bị người trong thiên hạ đè đầu cưỡi cổ, chửi mắng đời đời kiếp kiếp ".

" La Thần Đại Ca.. ". Xong liền bước qua ôm chặt lấy La Thần, đầu tựa vào ngực La Thần thúc thít nói.

" Cảm ơn huynh.. cảm ơn huynh.. cảm ơn.... "

Cứ cảm ơn rồi hai tay xiết thật chặt giống như chỉ sợ cô chỉ cần buông tay thì La Thần sẽ ngay lập tức đổi ý đi mất vậy. Cứ như vậy khoản một khắc sau La Thần lên tiếng.

" Muội không cần phải ôm huynh chặt như vậy, những lời huynh nói ra huynh sẽ làm được và sẽ không bao giờ phản bội muội đâu ".

Nói xong rồi La Thần từ từ gỡ hai tay muội tử ra, nhìn vào muội ấy nói.

" Nào !. Giờ thì đừng có khóc nhè nữa. Trời cũng tối rồi hai huynh muội chúng ta cũng nên về thôi ".

" Vâng ! ".

La Thần giơ tay áo lên lau lại khuôn mặt lắm lem của muội tử lần nữa, xong nói.

" Đi thôi ! ".

Rồi quay người chuẩn bị bước đi thì muội tử tiến lên tay choàng qua cánh tay của La Thần im lặng đi theo.

La Thần nhìn sang chỉ lắc đầu rồi nghĩ.

Thật là... Hết cách với muội nha.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện